@ladamavidenteperu: Llegue a esta conclusión con las parejas ❤️🔥 #amarresdeamor #amarres #vidente #esoterismoayudaespiritual

La Dama Vidente
La Dama Vidente
Open In TikTok:
Region: PE
Friday 20 December 2024 00:47:49 GMT
19825
385
10
113

Music

Download

Comments

ladamavidenteperu
La Dama Vidente :
Comiencen un nuevo año con la persona que más aman y extrañan, todo se puede resolver si aún existe ese sentimiento de amor 💌, Escribanme al privado para solucionar tu problema ♥️confía en el proceso
2024-12-20 03:51:32
0
laureanogomezmart
yon Alex gomez :
😳
2024-12-20 07:07:31
0
maestro.reymar
Maestro Reymar :
🥰
2025-01-08 17:47:28
0
kiaracarrillopern1
ᴋɪᴀʀᴀღ :
tiene garantía o es para siempre?
2025-01-26 23:36:43
0
To see more videos from user @ladamavidenteperu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.
Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.

About