@adriana_hest: Lo peor es que esto es solo una parte de su política, las barbaridades que está cometiendo son innombrables #CapCut #cienciapolitica #donaldtrump #politicalscience #derechoshumanos #politologa #eeuu #deportaciones

Adriana Hest
Adriana Hest
Open In TikTok:
Region: ES
Wednesday 29 January 2025 17:14:24 GMT
1441023
232823
4358
13817

Music

Download

Comments

_un_ser_magico_
Un ser ✨MaGiCo✨ :
Y recordemos que su querido Elon Musk migro ilegalmente a Estados Unidos
2025-01-29 19:49:57
15517
_.super_85
Super :
esto no se hacía en Alemania en los años 30?
2025-01-29 19:20:31
25483
tilianolic
Tilianolic :
"la tierra de la libertad"
2025-01-29 21:17:45
20234
loorenixi
Lore :
Ahora encuéntrame las 7 diferencias entre esto y el inicio de lo q pasó en Alemania
2025-01-30 10:34:19
12310
distopia41
Fitness 8282. :
Disfruten lo votado.
2025-01-29 17:53:21
4092
loli.sierra.moral
Loli Sierra Morales :
este Trump se cree que son 100 o 200, se va a quedar sin gente para trabajar los campos, las tiendas, las casas, a ver qué van a hacer luego
2025-01-29 17:20:50
3552
_.esttreella._
_.esttreella._ :
Enfin el claro ejemplo de : "un pueblo que no conoce su historia esta condenado a repetirla"
2025-01-30 16:07:39
3226
mariajudithcofrep
negrita :
gracias por decir las cosas claras ser emigrante no es ser criminal
2025-01-29 20:08:05
1956
itz_kialbaal
Kiby :) :
Estados Unidos se ha vuelto facista
2025-01-31 00:43:38
1504
melanielandin
Melanie Landin :
Se me parte el alma….una cosa es que deporte a delicuentes, pero a gente que se gana la vida trabajando…..
2025-01-30 07:26:32
1391
oscarmansofreire
OmF :
esos 11 millones que le votaron y que si no hubieran votado hubiera ganado Kamala. lo peor es q inmigrantes votarán para que otros inmigrantes no entrarán. damos asco como humanidad
2025-01-29 20:25:49
1121
workdayout
M. Martín. :
eso mismo lo hacía uno que tenía bigote....
2025-01-30 15:09:19
1334
cocteldeverduras
hé𓋹lène :
La historia se está repitiendo
2025-01-30 07:26:18
1531
jeanne_elembo
✨️💜JEANNE💜✨️ :
No solo es racismo. Es una clara violacion de los derechos humanos. Y va ir a más, porque cree que no va a tener consecuencias. Como sociedad o hacemos algo, o en la próximas elecciones veremos esto👇
2025-01-30 12:34:04
1405
albagrciia1
Alba García :
Que miedo
2025-01-29 22:07:26
849
joliebouquets
JULIA RAMOS :
Es así un poco como las pelis que veíamos de la segunda guerra mundial…
2025-01-29 19:24:27
1191
anitamurillo81
anitamurillo75 :
lo peor es que hay mucha gente justificando este tipo de cosas 💀
2025-02-01 13:49:31
462
a.malaver
Malaver 🛰️📚 :
Me suena a 1938
2025-01-30 09:05:20
378
daniwithe
daniwithe :
Lo malo es que lo votaron muchos latinos
2025-01-30 21:48:28
644
akiis_loves
AKI ☾ :
Están ocurriendo cosas terribles afuera. Personas están siendo arrestadas fuera de sus hogares. Los niños regresan a casa del colegio para descubrir que sus padres han desaparecido. -Ana Frank.
2025-01-31 03:36:04
2529
duquessa62
duquessa62 :
Cuánta crueldad da el poder 😢😢😢
2025-01-29 20:54:58
218
luiseduardolemsgu
luis :
el pais de la "libertad" ☠️
2025-01-31 19:52:34
162
roytrouble
RoyTrouble :
¿No un aleman hizo lo mismo hace un tiempo?
2025-01-31 12:46:26
782
jorge_dlima
George :
Boicot a los productos gringos !!!
2025-01-29 20:40:18
382
To see more videos from user @adriana_hest, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm học cấp 1, tôi nhận được lá thư đầu tiên của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ mực nhòe đi vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa tôi, nhưng cuộc sống không cho mẹ một lựa chọn khác. Ở một nơi rất xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời bớt chật vật hơn mẹ. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ù ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn luôn cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi thành tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một điều gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi học cấp 2! Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ. Không phải vì có thêm phòng, mà vì thiếu đi một người. Những bữa cơm ít tiếng nói hơn. Những buổi tối dài hơn. Tiếng đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ hơn. Và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua bao chuyến xe, mang theo một thứ mà điện thoại sau này không bao giờ có được. Sự chờ đợi. Mỗi lần nghe người đưa thư gọi ngoài cổng, tôi lại chạy thật nhanh. Không phải vì biết bên trong viết gì. Mà vì biết ở một nơi rất xa, vẫn có một người luôn nhớ đến mình. Tôi cũng bắt đầu viết thư cho mẹ. Viết rất nhiều. Kể chuyện trường lớp. Kể chuyện bạn bè.Kể hôm nay được điểm mười. Kể cây ổi trước nhà đã ra trái. Nhưng cũng có rất nhiều điều tôi không viết. Tôi không kể những lần mình sốt giữa đêm. Không kể những lúc bị bạn bắt nạt. Không kể những ngày chỉ muốn có mẹ ngồi bên cạnh. Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì ngay từ khi còn rất nhỏ, tôi đã hiểu rằng ở nơi xa ấy, mẹ cũng đang sống bằng tất cả sự cố gắng của mình. Có những nỗi nhớ, nếu viết ra, chỉ làm người ở xa thêm đau lòng. Đến khi lớn lên, tôi vẫn còn giữ những lá thư ấy. Giấy đã ngả màu. Nét mực cũng không còn rõ như trước. Nhưng mỗi lần mở ra đọc lại, tôi mới hiểu rằng điều mẹ gửi cho tôi chưa bao giờ chỉ là vài dòng chữ. Mẹ gửi cả tuổi trẻ của mình vào trong đó. Gửi những đêm nhớ con đến mất ngủ. Gửi những buổi sáng dậy từ tinh mơ để làm việc. Gửi cả những giọt nước mắt mà mẹ đã lặng lẽ lau đi trước khi gấp lá thư lại. Ngày bé, tôi cứ nghĩ mẹ gửi thư vì mẹ nhớ tôi. Lớn lên rồi mới hiểu… Mẹ viết thư không chỉ để nói rằng mẹ nhớ. Mẹ viết để một đứa trẻ mười tuổi biết rằng, dù mẹ không ở cạnh, nó chưa bao giờ bị bỏ lại. Và có lẽ điều khiến tôi day dứt nhất cho đến tận bây giờ là... Ngày ấy tôi luôn mong mẹ sớm trở về. Còn mẹ, ở nơi rất xa, chỉ mong ngày tôi lớn lên sẽ không phải sống một cuộc đời vất vả như mẹ đã từng. Đến khi hiểu được điều đó, tôi mới biết... Hóa ra tình yêu của cha mẹ chưa bao giờ được đo bằng số ngày ở cạnh con.  Nó được đo bằng những điều họ lặng lẽ đánh đổi mà khi còn bé, ta chẳng bao giờ nhìn thấy. Là những buổi sáng thức dậy khi trời còn chưa sáng để kịp một ca làm. Là những bữa cơm ăn vội cho kịp giờ. Là những đêm nằm nhớ con đến nghẹn lòng nhưng sáng hôm sau vẫn phải gượng cười để tiếp tục mưu sinh. Là những đồng tiền được chắt chiu từ mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của họ, chỉ để con có một bộ quần áo mới vào năm học mới, một bữa cơm đủ đầy hơn hay một tương lai bớt gập ghềnh hơn cuộc đời của cha mẹ. Ngày còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ yêu thương là được ở cạnh. Là được nắm tay. Được đưa đi học. Được nghe một câu chúc ngủ ngon mỗi tối. Vì thế, những đứa trẻ có cha mẹ phải đi xa luôn mang trong lòng một khoảng trống. Chúng từng tủi thân, từng trách, từng hỏi vì sao người khác có cha mẹ bên cạnh còn mình thì không. Chỉ đến khi đủ lớn, đủ va vấp với cuộc đời, ta mới hiểu rằng có những cuộc chia xa không bắt đầu từ sự vô tâm. Mà bắt đầu từ tình thương. Cha mẹ đâu muốn bỏ lỡ tuổi thơ của con. Đâu muốn ngày con ốm đau chỉ biết hỏi thăm qua vài dòng thư hay một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Đâu muốn đánh đổi những cái ôm, những bữa cơm sum vầy hay những lần được nhìn con lớn lên từng ngày. Chỉ là cuộc đời không phải lúc nào cũng cho con người ta quyền được lựa chọn cả hai…. Còn ở cmt ^^
Năm học cấp 1, tôi nhận được lá thư đầu tiên của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ mực nhòe đi vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa tôi, nhưng cuộc sống không cho mẹ một lựa chọn khác. Ở một nơi rất xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời bớt chật vật hơn mẹ. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ù ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn luôn cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi thành tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một điều gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi học cấp 2! Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ. Không phải vì có thêm phòng, mà vì thiếu đi một người. Những bữa cơm ít tiếng nói hơn. Những buổi tối dài hơn. Tiếng đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ hơn. Và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua bao chuyến xe, mang theo một thứ mà điện thoại sau này không bao giờ có được. Sự chờ đợi. Mỗi lần nghe người đưa thư gọi ngoài cổng, tôi lại chạy thật nhanh. Không phải vì biết bên trong viết gì. Mà vì biết ở một nơi rất xa, vẫn có một người luôn nhớ đến mình. Tôi cũng bắt đầu viết thư cho mẹ. Viết rất nhiều. Kể chuyện trường lớp. Kể chuyện bạn bè.Kể hôm nay được điểm mười. Kể cây ổi trước nhà đã ra trái. Nhưng cũng có rất nhiều điều tôi không viết. Tôi không kể những lần mình sốt giữa đêm. Không kể những lúc bị bạn bắt nạt. Không kể những ngày chỉ muốn có mẹ ngồi bên cạnh. Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì ngay từ khi còn rất nhỏ, tôi đã hiểu rằng ở nơi xa ấy, mẹ cũng đang sống bằng tất cả sự cố gắng của mình. Có những nỗi nhớ, nếu viết ra, chỉ làm người ở xa thêm đau lòng. Đến khi lớn lên, tôi vẫn còn giữ những lá thư ấy. Giấy đã ngả màu. Nét mực cũng không còn rõ như trước. Nhưng mỗi lần mở ra đọc lại, tôi mới hiểu rằng điều mẹ gửi cho tôi chưa bao giờ chỉ là vài dòng chữ. Mẹ gửi cả tuổi trẻ của mình vào trong đó. Gửi những đêm nhớ con đến mất ngủ. Gửi những buổi sáng dậy từ tinh mơ để làm việc. Gửi cả những giọt nước mắt mà mẹ đã lặng lẽ lau đi trước khi gấp lá thư lại. Ngày bé, tôi cứ nghĩ mẹ gửi thư vì mẹ nhớ tôi. Lớn lên rồi mới hiểu… Mẹ viết thư không chỉ để nói rằng mẹ nhớ. Mẹ viết để một đứa trẻ mười tuổi biết rằng, dù mẹ không ở cạnh, nó chưa bao giờ bị bỏ lại. Và có lẽ điều khiến tôi day dứt nhất cho đến tận bây giờ là... Ngày ấy tôi luôn mong mẹ sớm trở về. Còn mẹ, ở nơi rất xa, chỉ mong ngày tôi lớn lên sẽ không phải sống một cuộc đời vất vả như mẹ đã từng. Đến khi hiểu được điều đó, tôi mới biết... Hóa ra tình yêu của cha mẹ chưa bao giờ được đo bằng số ngày ở cạnh con. Nó được đo bằng những điều họ lặng lẽ đánh đổi mà khi còn bé, ta chẳng bao giờ nhìn thấy. Là những buổi sáng thức dậy khi trời còn chưa sáng để kịp một ca làm. Là những bữa cơm ăn vội cho kịp giờ. Là những đêm nằm nhớ con đến nghẹn lòng nhưng sáng hôm sau vẫn phải gượng cười để tiếp tục mưu sinh. Là những đồng tiền được chắt chiu từ mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của họ, chỉ để con có một bộ quần áo mới vào năm học mới, một bữa cơm đủ đầy hơn hay một tương lai bớt gập ghềnh hơn cuộc đời của cha mẹ. Ngày còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ yêu thương là được ở cạnh. Là được nắm tay. Được đưa đi học. Được nghe một câu chúc ngủ ngon mỗi tối. Vì thế, những đứa trẻ có cha mẹ phải đi xa luôn mang trong lòng một khoảng trống. Chúng từng tủi thân, từng trách, từng hỏi vì sao người khác có cha mẹ bên cạnh còn mình thì không. Chỉ đến khi đủ lớn, đủ va vấp với cuộc đời, ta mới hiểu rằng có những cuộc chia xa không bắt đầu từ sự vô tâm. Mà bắt đầu từ tình thương. Cha mẹ đâu muốn bỏ lỡ tuổi thơ của con. Đâu muốn ngày con ốm đau chỉ biết hỏi thăm qua vài dòng thư hay một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Đâu muốn đánh đổi những cái ôm, những bữa cơm sum vầy hay những lần được nhìn con lớn lên từng ngày. Chỉ là cuộc đời không phải lúc nào cũng cho con người ta quyền được lựa chọn cả hai…. Còn ở cmt ^^

About