@te_te8401: Có lẽ mình sợ tổn thương nhiều hơn là sợ cô đơn. Sợ khi để ai đó đến quá gần, mình sẽ thấy những vết thương cũ chưa lành. Sợ khi mở lòng ra sẽ lại gặp những cơn mưa bất chợt. Sợ khi yêu thương hết mình sẽ lại nhận về những vết cắt sâu hoắm. Và thế là mình chọn cách đẩy họ ra xa. Từ chối những cái ôm ấm áp. Lãng tránh những ánh mắt chân thành. Làm ngơ trước những quan tâm đến từ trái tim. Mình tự nhủ rằng như vậy sẽ an toàn hơn. Rằng cô đơn một mình còn dễ chịu hơn là đau đớn vì người khác...