@hellmetall13999: Ты стала другой... #animerec #experimentslainedit #anime #anime90 #lain #experimentslain #экспериментылэйн #экспериментылейн #anime #animerec #experimentslain

Чумной любитель металла
Чумной любитель металла
Open In TikTok:
Region: GB
Tuesday 25 February 2025 11:10:51 GMT
16348
797
13
119

Music

Download

Comments

izanaruss
Izana :
let's all Love Lain
2025-03-29 18:39:03
4
chartered_tv
Chartered :
lain reference?!?!
2025-02-26 02:45:08
2
shamugama34
⸸shamugama⸸ :
я посмотрел все аниме так ничего и не понял
2025-02-26 01:44:14
19
valerka..0
тгк: баночка🫙 :
я долистала до орига...
2025-03-06 11:13:22
20
zepka11
777nxl_vsti :
названия пожалуйста
2025-09-14 19:01:35
1
To see more videos from user @hellmetall13999, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

| Tại sao người già tè dầm, người ta ghét còn trẻ con tè dầm, người ta không có trách ... | Có những câu hỏi nghe qua tưởng chừng rất giản đơn, nhưng càng nghĩ lại càng thấy lòng mình lặng đi. Vì sao một đứa trẻ tè dầm thì được dỗ dành, được lau khô, được ôm vào lòng mà không ai trách, còn một người già nếu lỡ như vậy lại khiến người ta khó chịu, thậm chí là buông ra những lời không nhẹ. Cùng là một sự bất lực của cơ thể, cùng là một khoảnh khắc rất con người, nhưng cách thế giới đối xử lại khác nhau đến thế, như thể giữa hai giai đoạn ấy không có một sợi dây nào nối liền. Nhưng thật ra, sợi dây ấy vẫn luôn ở đó, chỉ là mình không để ý. Một đứa trẻ khi còn nhỏ, dù vụng về đến đâu, cũng luôn có một nơi để quay về. Là vòng tay của mẹ, là ánh mắt không phán xét, là sự kiên nhẫn gần như vô điều kiện. Khi đứa trẻ ấy tè dầm, mẹ sẽ không hỏi “tại sao con lại như vậy”, mà chỉ lặng lẽ lau đi, thay quần áo, rồi dỗ dành cho nó ngủ lại. Đứa trẻ có thể không nhớ hết những lần như thế, nhưng cảm giác được bao bọc, được chấp nhận ngay cả khi yếu đuối nhất, lại ở lại rất lâu, trở thành một phần của tuổi thơ mà sau này, dù lớn đến đâu, người ta vẫn vô thức tìm lại. Rồi người ta lớn lên, rời khỏi vòng tay ấy, học cách tự lo cho mình, học cách giấu đi những yếu đuối, học cách sống mà không cần phải được dỗ dành nữa. Và cứ thế, người ta quen với việc mạnh mẽ, quen với việc không để ai nhìn thấy những khoảnh khắc bất lực của mình. Cho đến một ngày, khi tuổi tác bắt đầu chạm vào, khi cơ thể không còn như trước, khi những điều tưởng chừng rất nhỏ cũng trở nên khó kiểm soát, người ta lại quay về một trạng thái rất gần với những ngày còn bé, chỉ khác là lần này… không còn ai đứng phía sau. Người già cũng giống như những đứa trẻ, ở một điểm nào đó rất sâu. Họ cũng có những lúc không kiểm soát được cơ thể mình, cũng có những khoảnh khắc yếu đuối, cũng có những nỗi xấu hổ rất thật. Nhưng điều khiến họ khác với một đứa trẻ không phải là mức độ, mà là sự thiếu vắng. Thiếu vắng một người đủ kiên nhẫn để xem đó là bình thường, thiếu vắng một vòng tay đủ quen để họ không phải ngại ngùng, và thiếu vắng một ánh mắt đủ dịu dàng để họ không cảm thấy mình đang trở thành gánh nặng. Và rồi câu nói ấy xuất hiện, rất nhẹ thôi, nhưng lại chạm rất sâu. Vì người già không còn mẹ nữa. Không còn ai mặc định sẽ yêu thương họ vô điều kiện, không còn ai ở phía sau để đỡ lấy những vụng về, không còn ai coi những điều ấy là một phần tự nhiên của cuộc sống. Người ta có thể lớn lên, có thể trưởng thành, có thể đi qua rất nhiều vai trò trong cuộc đời, nhưng đến cuối cùng, điều khiến một con người thấy mình cô đơn nhất không phải là sự yếu đi của cơ thể, mà là việc không còn ai nhìn mình bằng ánh mắt của ngày xưa. Có lẽ vì thế mà nếu nhìn đủ sâu, người ta sẽ thấy người già không cần nhiều hơn một đứa trẻ, chỉ là cần một chút kiên nhẫn, một chút dịu dàng, một chút chậm lại trong cách mình đối xử. Không phải là thương hại, mà là thấu hiểu. Không phải là trách móc, mà là chấp nhận. Bởi ở đâu đó trong họ, vẫn còn một phần rất nhỏ của đứa trẻ năm nào, chỉ là không còn ai gọi họ là “con” nữa. Và rồi, khi nghĩ đến điều đó, người ta sẽ tự nhiên nhẹ lại trong cách nhìn, trong cách nói, trong cách ở cạnh những người đã đi qua gần hết một đời người. Bởi có những điều, nếu không kịp nhận ra, sẽ rất dễ bị bỏ qua. Nhưng một khi đã hiểu rồi, sẽ thấy rằng điều tử tế nhất không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở cách mình chọn dịu dàng với một ai đó, khi họ không còn đủ mạnh để tự che chở cho chính mình. Để rồi một ngày nào đó, khi chính mình cũng đi đến đoạn cuối của hành trình, điều mình mong không phải là được nhìn nhận như một người đã từng mạnh mẽ đến đâu, mà là vẫn có ai đó nhìn mình bằng một ánh mắt rất cũ… đủ ấm để mình không thấy lạc lõng giữa chính những khoảnh khắc yếu đuối nhất của đời mình. #sweetie_1901 #thoaihay #tamtrang #fyp #xhtiktok
| Tại sao người già tè dầm, người ta ghét còn trẻ con tè dầm, người ta không có trách ... | Có những câu hỏi nghe qua tưởng chừng rất giản đơn, nhưng càng nghĩ lại càng thấy lòng mình lặng đi. Vì sao một đứa trẻ tè dầm thì được dỗ dành, được lau khô, được ôm vào lòng mà không ai trách, còn một người già nếu lỡ như vậy lại khiến người ta khó chịu, thậm chí là buông ra những lời không nhẹ. Cùng là một sự bất lực của cơ thể, cùng là một khoảnh khắc rất con người, nhưng cách thế giới đối xử lại khác nhau đến thế, như thể giữa hai giai đoạn ấy không có một sợi dây nào nối liền. Nhưng thật ra, sợi dây ấy vẫn luôn ở đó, chỉ là mình không để ý. Một đứa trẻ khi còn nhỏ, dù vụng về đến đâu, cũng luôn có một nơi để quay về. Là vòng tay của mẹ, là ánh mắt không phán xét, là sự kiên nhẫn gần như vô điều kiện. Khi đứa trẻ ấy tè dầm, mẹ sẽ không hỏi “tại sao con lại như vậy”, mà chỉ lặng lẽ lau đi, thay quần áo, rồi dỗ dành cho nó ngủ lại. Đứa trẻ có thể không nhớ hết những lần như thế, nhưng cảm giác được bao bọc, được chấp nhận ngay cả khi yếu đuối nhất, lại ở lại rất lâu, trở thành một phần của tuổi thơ mà sau này, dù lớn đến đâu, người ta vẫn vô thức tìm lại. Rồi người ta lớn lên, rời khỏi vòng tay ấy, học cách tự lo cho mình, học cách giấu đi những yếu đuối, học cách sống mà không cần phải được dỗ dành nữa. Và cứ thế, người ta quen với việc mạnh mẽ, quen với việc không để ai nhìn thấy những khoảnh khắc bất lực của mình. Cho đến một ngày, khi tuổi tác bắt đầu chạm vào, khi cơ thể không còn như trước, khi những điều tưởng chừng rất nhỏ cũng trở nên khó kiểm soát, người ta lại quay về một trạng thái rất gần với những ngày còn bé, chỉ khác là lần này… không còn ai đứng phía sau. Người già cũng giống như những đứa trẻ, ở một điểm nào đó rất sâu. Họ cũng có những lúc không kiểm soát được cơ thể mình, cũng có những khoảnh khắc yếu đuối, cũng có những nỗi xấu hổ rất thật. Nhưng điều khiến họ khác với một đứa trẻ không phải là mức độ, mà là sự thiếu vắng. Thiếu vắng một người đủ kiên nhẫn để xem đó là bình thường, thiếu vắng một vòng tay đủ quen để họ không phải ngại ngùng, và thiếu vắng một ánh mắt đủ dịu dàng để họ không cảm thấy mình đang trở thành gánh nặng. Và rồi câu nói ấy xuất hiện, rất nhẹ thôi, nhưng lại chạm rất sâu. Vì người già không còn mẹ nữa. Không còn ai mặc định sẽ yêu thương họ vô điều kiện, không còn ai ở phía sau để đỡ lấy những vụng về, không còn ai coi những điều ấy là một phần tự nhiên của cuộc sống. Người ta có thể lớn lên, có thể trưởng thành, có thể đi qua rất nhiều vai trò trong cuộc đời, nhưng đến cuối cùng, điều khiến một con người thấy mình cô đơn nhất không phải là sự yếu đi của cơ thể, mà là việc không còn ai nhìn mình bằng ánh mắt của ngày xưa. Có lẽ vì thế mà nếu nhìn đủ sâu, người ta sẽ thấy người già không cần nhiều hơn một đứa trẻ, chỉ là cần một chút kiên nhẫn, một chút dịu dàng, một chút chậm lại trong cách mình đối xử. Không phải là thương hại, mà là thấu hiểu. Không phải là trách móc, mà là chấp nhận. Bởi ở đâu đó trong họ, vẫn còn một phần rất nhỏ của đứa trẻ năm nào, chỉ là không còn ai gọi họ là “con” nữa. Và rồi, khi nghĩ đến điều đó, người ta sẽ tự nhiên nhẹ lại trong cách nhìn, trong cách nói, trong cách ở cạnh những người đã đi qua gần hết một đời người. Bởi có những điều, nếu không kịp nhận ra, sẽ rất dễ bị bỏ qua. Nhưng một khi đã hiểu rồi, sẽ thấy rằng điều tử tế nhất không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở cách mình chọn dịu dàng với một ai đó, khi họ không còn đủ mạnh để tự che chở cho chính mình. Để rồi một ngày nào đó, khi chính mình cũng đi đến đoạn cuối của hành trình, điều mình mong không phải là được nhìn nhận như một người đã từng mạnh mẽ đến đâu, mà là vẫn có ai đó nhìn mình bằng một ánh mắt rất cũ… đủ ấm để mình không thấy lạc lõng giữa chính những khoảnh khắc yếu đuối nhất của đời mình. #sweetie_1901 #thoaihay #tamtrang #fyp #xhtiktok

About