@keepingupwiththeoutlaw: Cause we look good but we could look better! Period #creatorsearchinsights

Destineé THE CREATOR
Destineé THE CREATOR
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 25 February 2025 15:26:14 GMT
725
24
3
1

Music

Download

Comments

eslaishalora
Eslaisha Lora :
🥰🥰
2025-02-25 16:04:42
1
formercoachpotato
FormerCouchPotato :
🥰🥰🥰
2025-02-26 20:59:47
0
To see more videos from user @keepingupwiththeoutlaw, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

VÌ SAO CÀNG THỨC TỈNH CON NGƯỜI TRÔNG LẠI LẠNH LÙNG VÀ VÔ TÌNH? Có phải bạn từng gặp một người như vậy? Ngày trước họ rất nhiệt tình. Ai nhờ cũng giúp. Ai tâm sự cũng thức cả đêm để lắng nghe. Thấy ai khổ là muốn lao vào cứu. Nhưng sau một thời gian, họ thay đổi. Họ vẫn mỉm cười, vẫn tử tế, nhưng không còn xen vào chuyện của người khác. Thấy hai vợ chồng cãi nhau, họ không còn cố phân xử. Thấy con cái không nghe lời cha mẹ, họ không còn khuyên can bằng mọi giá. Thấy bạn bè yêu sai người, họ chỉ nói một lần. Không nghe thì thôi. Nhìn vào, nhiều người bảo: “Tu gì mà lạnh lùng vậy?” Thật ra không phải lạnh lùng. Mà là họ đã hiểu. Có những nỗi đau, không ai gánh thay được. Có những bài học, không ai học hộ được. Bạn có thể bế một đứa trẻ qua vũng nước. Nhưng không thể bế nó đi hết cuộc đời. Càng cứu sai cách, người khác càng yếu. Càng can thiệp, có khi càng làm nhân duyên của họ kéo dài thêm. Cho nên, họ học cách tôn trọng nhân quả. Không phải mặc kệ. Mà là biết việc gì nên làm, việc gì không nên xen vào. Họ cũng không còn dễ nổi giận. Bởi khi nhìn kỹ, người làm tổn thương mình thật ra cũng chỉ đang mang đầy vết thương. Người nói dối vì sợ hãi. Người khoe khoang vì thiếu thốn. Người hơn thua vì luôn cảm thấy mình chưa đủ. Mỗi người đều đang bị chính tâm mình dẫn đi. Thấy được điều đó, còn trách ai đây? Họ cũng đọc được lòng người. Biết ai đang thật lòng. Biết ai đang lợi dụng. Biết ai đang đeo mặt nạ. Nhưng họ không vạch trần. Vì người chưa muốn tỉnh thì nói mười câu cũng vô ích. Người đủ duyên để tỉnh, chỉ cần một sự im lặng cũng đủ hiểu. Cho nên, người thức tỉnh ít nói hơn. Ít tranh luận hơn. Ít chứng minh mình đúng hơn. Không phải vì họ thua. Mà vì họ không còn muốn nuôi lớn cái tôi của bất kỳ ai, kể cả chính mình. Đến một lúc, họ nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là bị người khác hiểu lầm. Mà là cả đời cứ mải đi sửa người khác, trong khi chưa từng quay lại nhìn chính cái tâm của mình. Khi ấy, họ buông. Buông không phải vì hết thương. Mà vì thương bằng trí tuệ. Thương nhưng không kiểm soát. Giúp nhưng không dính mắc. Ở thì hết lòng. Đi thì bình thản. Và rồi một ngày chợt thấy… Người làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Hoàn cảnh làm mình khổ chỉ là một cái duyên....
VÌ SAO CÀNG THỨC TỈNH CON NGƯỜI TRÔNG LẠI LẠNH LÙNG VÀ VÔ TÌNH? Có phải bạn từng gặp một người như vậy? Ngày trước họ rất nhiệt tình. Ai nhờ cũng giúp. Ai tâm sự cũng thức cả đêm để lắng nghe. Thấy ai khổ là muốn lao vào cứu. Nhưng sau một thời gian, họ thay đổi. Họ vẫn mỉm cười, vẫn tử tế, nhưng không còn xen vào chuyện của người khác. Thấy hai vợ chồng cãi nhau, họ không còn cố phân xử. Thấy con cái không nghe lời cha mẹ, họ không còn khuyên can bằng mọi giá. Thấy bạn bè yêu sai người, họ chỉ nói một lần. Không nghe thì thôi. Nhìn vào, nhiều người bảo: “Tu gì mà lạnh lùng vậy?” Thật ra không phải lạnh lùng. Mà là họ đã hiểu. Có những nỗi đau, không ai gánh thay được. Có những bài học, không ai học hộ được. Bạn có thể bế một đứa trẻ qua vũng nước. Nhưng không thể bế nó đi hết cuộc đời. Càng cứu sai cách, người khác càng yếu. Càng can thiệp, có khi càng làm nhân duyên của họ kéo dài thêm. Cho nên, họ học cách tôn trọng nhân quả. Không phải mặc kệ. Mà là biết việc gì nên làm, việc gì không nên xen vào. Họ cũng không còn dễ nổi giận. Bởi khi nhìn kỹ, người làm tổn thương mình thật ra cũng chỉ đang mang đầy vết thương. Người nói dối vì sợ hãi. Người khoe khoang vì thiếu thốn. Người hơn thua vì luôn cảm thấy mình chưa đủ. Mỗi người đều đang bị chính tâm mình dẫn đi. Thấy được điều đó, còn trách ai đây? Họ cũng đọc được lòng người. Biết ai đang thật lòng. Biết ai đang lợi dụng. Biết ai đang đeo mặt nạ. Nhưng họ không vạch trần. Vì người chưa muốn tỉnh thì nói mười câu cũng vô ích. Người đủ duyên để tỉnh, chỉ cần một sự im lặng cũng đủ hiểu. Cho nên, người thức tỉnh ít nói hơn. Ít tranh luận hơn. Ít chứng minh mình đúng hơn. Không phải vì họ thua. Mà vì họ không còn muốn nuôi lớn cái tôi của bất kỳ ai, kể cả chính mình. Đến một lúc, họ nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là bị người khác hiểu lầm. Mà là cả đời cứ mải đi sửa người khác, trong khi chưa từng quay lại nhìn chính cái tâm của mình. Khi ấy, họ buông. Buông không phải vì hết thương. Mà vì thương bằng trí tuệ. Thương nhưng không kiểm soát. Giúp nhưng không dính mắc. Ở thì hết lòng. Đi thì bình thản. Và rồi một ngày chợt thấy… Người làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Hoàn cảnh làm mình khổ chỉ là một cái duyên....

About