@booby____31: تم مجھ کو جان کر پڑی ہو عصاب میں 🖤🥺💔 #fypシ゚viral #jhoneliapoetry #plzunfrezzmyaccount🙏💔 #growmyaccount #jhonelia #sadpoertryline💔💯 #sadpoetry #bestpoetrylines #fypシ #viral #foryou #foryoupage

booby
booby
Open In TikTok:
Region: PK
Friday 28 February 2025 04:22:27 GMT
1050806
79727
2272
5090

Music

Download

Comments

thenameissunny92
丂 ㄩ ن ㄚ 🖤 :
اے کاش تم مرحوم نہ ہوتے جون 😿💔 بڑی حسرت تھی تم سے ملاقات کرنے کی 🥹
2025-04-08 02:40:09
262
dilshairsindhi
𝐃𝐢𝐋𝐒𝐡𝐚𝐢𝐫 シ︎ :
جون کو سمجھنے کے لئے اسے پرھنے سے پہلے ویسا دل ہونا چاہئے اک ٹوٹا ہوا دل❤️🩹 پھر سمجھ نہیں آئے گی صرف ایسے دل پہ لگے گی💘🫠
2026-02-25 18:21:48
11
kashifharoon65
BR💔KEN 🥀HAROON🥀🥹 :
*باز آجاؤ محبت سے محبت کرنے والو❤️🥹* *جون نے ایک عمر گزاری ہے ملا کچھ بھی نہیں🖤🥀💫* 🦋⃟ ٖٖٖٖٖٖٜtag someone
2025-08-05 09:56:29
46
happysarkar1001
HappySarkar1001 :
*باز آجاؤ محبت سے محبت کرنے والو* *جون نے ایک عمر گزاری ہے ملا کچھ بھی نہیں
2026-01-10 13:49:48
17
mrpattlo1206
✌️ Mr Pattlo ✌️ :
*سر ہو سجدوں میں اور دل میں دھوکے بازی ہو❤‍🩹* *ایسے سجدوں سے بھلا کیسے خدا راضی ہو!🦋*
2025-04-19 14:37:40
60
hammadraja447by
Hammad Raja H🥰H :
ہم سمجھدار تب تک نہیں بنتے جب تک ہمیں کوئی بے وقوف نہ بنائے
2025-08-03 17:47:08
22
hassan.khan3713
Hassan khan :
ترجمہ :"اور شاعروں کی پیروی تو گمراہ لوگ کرتے ہیں"
2025-04-22 15:55:21
36
ranashah105
SHAHZAIB RAJPÖÓT 🖤 :
Wow g wow hy great Jon sahib😳
2025-03-11 12:39:10
25
dildarali4562
@(ღ˘⌣˘ღ)😈ɓα∂รɦα 😈ҡเɳɠ😈(♡‿÷ :
hey hey hey 👍
2025-02-28 14:04:03
11
balouchlarka1
亗•𝘽𝘼𝙇𝙊𝘾𝙃✿᭄ :
کمینے ہوگئے جذبے ، ہوئے بدنام خواب اپنے کبھی اِس سے کبھی اُس سے محبت ہوگئی آخر۔ hyy 😳😳😳
2025-11-20 11:26:12
9
badashahkhangorar
Ali BaDsHaH kHaN🇮🇷 :
*باز آجاؤ محبت سے محبت کرنے والو* *جون نے ایک عمر گزاری ہے ملا کچھ بھی نہیں ٖٖٖٖٖٖٜ
2025-11-03 20:08:50
5
mukhtiaralizardari7
Raees Mukhtiar Zardari :
Allah Muhammad ❤️❤♥️♥️
2025-07-14 17:42:39
16
hashu__x__bubu
𝙃 𝘼 𝙎 𝙃 𝙐 🎭 :
wah wah
2025-03-01 04:57:33
9
mr.introvert39
Introvert😶 :
🥺مجھے کوئی یاد کرے گا کیوں 😔کوئی میری بات کیوں سنے گا 😞کوئی میرے ساتھ کیوں چلے گا 🥺میں ایک پل ہوں 🥀سو جب یہ پل بھی گزر چکے گا 💔مجھے کوئی یاد کیوں کرے گا
2025-04-20 20:54:05
24
ahly_gurbt_1
✨ احمد راجپوت ✨ :
دعاٶں سے تو ہو نا سکی مراد اپنی پوری💔 لو آج کی رات بیجھی جاٸے سسکیاں عرش تک .😭
2025-03-04 00:04:17
10
umairali66920
𝕌𝕄𝔸𝕀ℝ 𝔸𝕃𝕀 :
میں بھی بہت عجیب ہوں، اتنا عجیب ہوں کہ بس خود کو تباہ کر لیا، اور ملال بھی نہیں
2025-08-16 17:48:55
9
theshahzadlaghari
Shahzad Laghari ✅ :
shairoo ki perwi to gumhrhaa kiya krty hain
2025-04-17 16:12:46
5
asimkhan3719
ASIMKHAN🥀♥️ :
🖤:اے کاش تم مرحوم نہ ہوتے جون 😿💔 بڑی حسرت تھی تم سے ملاقات کرنے کی 🥹
2025-04-21 12:23:55
7
silent.trader804
bainance.official :
میرا فیورٹ جون ایلیاء صاحب😎😎😎😎😎😎
2025-03-16 03:08:45
8
ahamdkhan242
ahmad :
I love sharing 😳😳😳😳😳😳
2025-03-02 18:01:59
9
wannerbmf
Sudais برکی :
اے اللہ تیری زات اور تیری شان کی قسم میں خود بھی نہیں جانتا کہ کون ہوں میں اور کیوں ہوں میں
2025-06-30 03:00:29
6
hyderkhan03821
🇭 🇦 🇮̂🇩 🇪 🇷 💯 :
hey
2025-03-03 17:42:48
5
farhan.malik.pti.o
Farhan Malik 🇧🇫 PTi Offical :
🔥🔥Ay hy jon
2025-02-28 10:09:16
14
rehag1
Mohammad Rehan :
Nice your poetry 🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2025-06-30 16:03:39
6
To see more videos from user @booby____31, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

HOA CÚC DẠI GIỮA HAI CHIẾN TUYẾN Mùa khô năm ấy, chiến tranh phủ lên vùng cao nguyên một màu đỏ quạch của đất bazan và khói súng. Trâm sống trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông Đăk Mơ. Cô là y tá của trạm xá dã chiến, ngày ngày chữa trị cho dân làng và những người bị thương bất kể họ thuộc về bên nào. Với Trâm, máu chảy ra đều có cùng một màu. Người trong làng thường nói Trâm giống như hoa cúc dại. Mỏng manh, nhưng mọc được ở những nơi khắc nghiệt nhất. Mỗi sáng, khi mở cửa căn nhà gỗ nhỏ, Trâm đều thấy một bó cúc dại đặt trước hiên. Không ai biết ai mang tới. Ban đầu cô nghĩ là trẻ con trong làng nghịch ngợm, nhưng chuyện ấy kéo dài suốt nhiều tháng. Bó hoa lúc nào cũng tươi. Lúc nào cũng được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Trâm chưa từng gặp người gửi. ⸻ Ở phía bên kia cánh rừng là Dũng. Anh là lính trinh sát của quân giải phóng. Ít người biết rằng Dũng từng cứu Trâm một lần. Đó là một buổi chiều mưa lớn, cây cầu tre qua sông bị lũ cuốn đứt. Trâm suýt rơi xuống dòng nước xiết khi đi tìm thuốc cho dân làng. Từ trong rừng, một người đàn ông lặng lẽ lao ra kéo cô lại rồi biến mất trước khi cô kịp nhìn mặt. Đêm hôm ấy, Dũng cùng đồng đội dựng lại cây cầu trong im lặng, Không ai biết ngoại trừ ánh đèn dầu còn sáng trong căn nhà của Trâm. Từ ngày đó, Dũng đem lòng yêu cô. Nhưng chiến tranh không cho người lính quyền được yêu như những người bình thường. Anh chỉ biết đứng từ xa quan sát. Những bó cúc dại trước cửa nhà là điều duy nhất anh dám để lại. ⸻ Rồi Hoàng xuất hiện. Hoàng là sĩ quan cảnh sát đặc biệt của chính quyền, được điều tới khu vực để truy tìm mạng lưới giao liên trong vùng. Khác với những gì Trâm từng nghĩ về người ở bên kia chiến tuyến, Hoàng điềm đạm và có học thức. Anh thường ghé trạm xá mang thuốc men, đôi khi còn giúp dân làng sửa lại mái nhà sau những trận pháo kích. Một ngày nọ, Hoàng nhìn thấy bó cúc dại trước cửa nhà Trâm. Anh hỏi: — Có người theo đuổi cô sao? Trâm lắc đầu. — Tôi không biết là ai. Hoàng mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, Trâm thấy lòng mình bình yên. Những ngày sau đó, họ cùng đi dọc bờ sông, nói chuyện về những điều rất bình thường: mùa lúa, cơn mưa đầu hạ, và cuộc sống sau chiến tranh mà chẳng ai biết có đến hay không. Trâm dần tin rằng Hoàng chính là người đã gửi hoa. Còn Hoàng… Anh biết mình không phải. Nhưng anh đã im lặng. Bởi đôi khi con người ta ích kỷ trước tình yêu. ⸻ Ở bên kia cánh rừng, Dũng nhìn thấy tất cả. Anh thấy Trâm cười. Thấy cô cầm bó hoa trong tay Và thấy cô đi bên Hoàng. Người đồng đội hỏi: — Sao không nói sự thật? Dũng chỉ lắc đầu. — Nếu cô ấy được hạnh phúc, người gửi hoa là ai cũng không còn quan trọng. ⸻ Chiến tranh càng lúc càng dữ dội. Tin tình báo cho biết sẽ có một cuộc càn quét lớn vào làng. Dũng biết nếu cuộc tấn công xảy ra, Trâm sẽ gặp nguy hiểm. Đêm ấy, anh liều mạng vượt qua chiến tuyến, tìm cách gửi tin cảnh báo. Nhưng Hoàng đã phát hiện ra anh. Giữa cánh đồng cỏ cháy, hai người đàn ông lần đầu đối diện nhau. Một người khoác quân phục màu xanh. Một người khoác quân phục màu xám. Hai khẩu súng cùng hướng xuống đất. Hoàng hỏi: — Anh là người gửi hoa? Dũng im lặng. Một lúc lâu sau, anh đáp: — Cô ấy chưa từng thuộc về ai cả. Hoàng nhìn bó cúc dại trên tay Dũng. Lần đầu tiên, anh hiểu tất cả. Hiểu cây cầu năm xưa. Hiểu những bó hoa không tên Và hiểu rằng có những tình yêu được tạo nên bằng sự hy sinh lặng lẽ... #nhacbuon #viemconthuong #gialai
HOA CÚC DẠI GIỮA HAI CHIẾN TUYẾN Mùa khô năm ấy, chiến tranh phủ lên vùng cao nguyên một màu đỏ quạch của đất bazan và khói súng. Trâm sống trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông Đăk Mơ. Cô là y tá của trạm xá dã chiến, ngày ngày chữa trị cho dân làng và những người bị thương bất kể họ thuộc về bên nào. Với Trâm, máu chảy ra đều có cùng một màu. Người trong làng thường nói Trâm giống như hoa cúc dại. Mỏng manh, nhưng mọc được ở những nơi khắc nghiệt nhất. Mỗi sáng, khi mở cửa căn nhà gỗ nhỏ, Trâm đều thấy một bó cúc dại đặt trước hiên. Không ai biết ai mang tới. Ban đầu cô nghĩ là trẻ con trong làng nghịch ngợm, nhưng chuyện ấy kéo dài suốt nhiều tháng. Bó hoa lúc nào cũng tươi. Lúc nào cũng được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Trâm chưa từng gặp người gửi. ⸻ Ở phía bên kia cánh rừng là Dũng. Anh là lính trinh sát của quân giải phóng. Ít người biết rằng Dũng từng cứu Trâm một lần. Đó là một buổi chiều mưa lớn, cây cầu tre qua sông bị lũ cuốn đứt. Trâm suýt rơi xuống dòng nước xiết khi đi tìm thuốc cho dân làng. Từ trong rừng, một người đàn ông lặng lẽ lao ra kéo cô lại rồi biến mất trước khi cô kịp nhìn mặt. Đêm hôm ấy, Dũng cùng đồng đội dựng lại cây cầu trong im lặng, Không ai biết ngoại trừ ánh đèn dầu còn sáng trong căn nhà của Trâm. Từ ngày đó, Dũng đem lòng yêu cô. Nhưng chiến tranh không cho người lính quyền được yêu như những người bình thường. Anh chỉ biết đứng từ xa quan sát. Những bó cúc dại trước cửa nhà là điều duy nhất anh dám để lại. ⸻ Rồi Hoàng xuất hiện. Hoàng là sĩ quan cảnh sát đặc biệt của chính quyền, được điều tới khu vực để truy tìm mạng lưới giao liên trong vùng. Khác với những gì Trâm từng nghĩ về người ở bên kia chiến tuyến, Hoàng điềm đạm và có học thức. Anh thường ghé trạm xá mang thuốc men, đôi khi còn giúp dân làng sửa lại mái nhà sau những trận pháo kích. Một ngày nọ, Hoàng nhìn thấy bó cúc dại trước cửa nhà Trâm. Anh hỏi: — Có người theo đuổi cô sao? Trâm lắc đầu. — Tôi không biết là ai. Hoàng mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, Trâm thấy lòng mình bình yên. Những ngày sau đó, họ cùng đi dọc bờ sông, nói chuyện về những điều rất bình thường: mùa lúa, cơn mưa đầu hạ, và cuộc sống sau chiến tranh mà chẳng ai biết có đến hay không. Trâm dần tin rằng Hoàng chính là người đã gửi hoa. Còn Hoàng… Anh biết mình không phải. Nhưng anh đã im lặng. Bởi đôi khi con người ta ích kỷ trước tình yêu. ⸻ Ở bên kia cánh rừng, Dũng nhìn thấy tất cả. Anh thấy Trâm cười. Thấy cô cầm bó hoa trong tay Và thấy cô đi bên Hoàng. Người đồng đội hỏi: — Sao không nói sự thật? Dũng chỉ lắc đầu. — Nếu cô ấy được hạnh phúc, người gửi hoa là ai cũng không còn quan trọng. ⸻ Chiến tranh càng lúc càng dữ dội. Tin tình báo cho biết sẽ có một cuộc càn quét lớn vào làng. Dũng biết nếu cuộc tấn công xảy ra, Trâm sẽ gặp nguy hiểm. Đêm ấy, anh liều mạng vượt qua chiến tuyến, tìm cách gửi tin cảnh báo. Nhưng Hoàng đã phát hiện ra anh. Giữa cánh đồng cỏ cháy, hai người đàn ông lần đầu đối diện nhau. Một người khoác quân phục màu xanh. Một người khoác quân phục màu xám. Hai khẩu súng cùng hướng xuống đất. Hoàng hỏi: — Anh là người gửi hoa? Dũng im lặng. Một lúc lâu sau, anh đáp: — Cô ấy chưa từng thuộc về ai cả. Hoàng nhìn bó cúc dại trên tay Dũng. Lần đầu tiên, anh hiểu tất cả. Hiểu cây cầu năm xưa. Hiểu những bó hoa không tên Và hiểu rằng có những tình yêu được tạo nên bằng sự hy sinh lặng lẽ... #nhacbuon #viemconthuong #gialai

About