@_iamnqocanhh_: #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh #duhocsinhduc🇩🇪🇻🇳

21
21
Open In TikTok:
Region: DE
Monday 10 March 2025 07:50:42 GMT
19671
630
15
26

Music

Download

Comments

kinkinnn05
Xuan Kiet🏂 :
Xinh qué nheng )
2025-03-30 05:47:01
1
nguyenvanhieudzvkldhs
VanHieudzvkldhs :
Ưi
2025-03-10 08:06:27
0
bat123457_12345
Nguyễn Quốc Chung :
Đẹp
2025-03-11 06:02:26
0
thuyyy_260
Thuyynee🖤 :
Cho e xin địa chỉ được không c
2025-03-11 06:10:49
0
lao_dai2025
Vương Đạii :
Đẹp và bình yên🥰
2025-03-11 07:40:23
0
ngohai20061
Hải đang ở 🇩🇪🐻 :
Ở đây mà đi vào ngày nắng đẹp cực
2025-03-11 08:53:59
0
laminnie.a
𝓒𝓮́𝓵𝓲𝓷𝓮 ✿ :
đợt tớ đi vào hè, nắng ngất 🥲
2025-03-11 11:13:56
0
dc95videohay
DC95 :
Em dó ng yêu chạy
2025-03-12 01:07:57
0
linhbirnen0504
L i n h L i n h 🇩🇪🇻🇳 :
Cho mình xin info quần với 🥰
2025-03-12 19:29:05
0
thaitony_1803
Tony Thái :
😆
2025-03-12 21:43:54
0
To see more videos from user @_iamnqocanhh_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau chiếc áo dòng là một con người Người ta thường nhìn linh mục, tu sĩ qua chiếc áo dòng ngay ngắn, qua cung cách điềm đạm và lời nói chừng mực. Chiếc áo ấy trở thành một biểu tượng: của thánh thiện, của hy sinh, của đời sống thuộc về Thiên Chúa. Nhưng cũng chính vì thế, nhiều khi người ta quên mất một điều rất căn bản: sau chiếc áo dòng ấy, trước hết vẫn là một con người. Một con người biết vui khi được đón nhận, và biết buồn khi bị hiểu lầm. Một con người có cảm xúc, có giới hạn, có những ngày mạnh mẽ và cũng có những ngày rất yếu. Chiếc áo dòng không xóa đi nhân tính, không làm cho người mặc nó miễn nhiễm với tổn thương, mệt mỏi hay cô đơn. Nó chỉ nói lên một điều: người ấy đã chọn dâng hiến chính nhân tính mong manh của mình cho một ơn gọi lớn hơn. Có những linh mục, tu sĩ mỗi ngày lắng nghe biết bao nỗi đau của người khác: đổ vỡ gia đình, bệnh tật, mất mát, khủng hoảng đức tin. Họ hiện diện, họ an ủi, họ cầu nguyện. Nhưng rất ít khi có ai hỏi: còn nỗi đau của chính họ thì sao? Không phải lúc nào người sống đời tu cũng có không gian để bộc lộ yếu đuối. Nhiều khi, họ phải mạnh mẽ vì người khác, ngay cả khi bên trong mình đang rạn nứt. Sau chiếc áo dòng là một con người đã từ bỏ rất nhiều điều rất “đời”: một gia đình riêng, những chọn lựa cá nhân, một cuộc sống tự do theo nghĩa thông thường. Sự từ bỏ ấy không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Có những hy sinh âm thầm, không ai thấy. Có những khát khao phải đặt xuống mỗi ngày, không phải một lần là xong. Và cũng có những giây phút tự hỏi: liệu sự cho đi này có được hiểu đúng hay không? Nhưng chính khi nhìn linh mục, tu sĩ như những con người thật — chứ không phải những hình ảnh lý tưởng hóa — ta mới có thể trân trọng ơn gọi của họ một cách đúng đắn. Không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ dám sống trung thành trong sự không hoàn hảo của mình. Không phải vì họ không đau, mà vì họ chọn không để nỗi đau ấy làm mình rời xa tình yêu và sứ mạng. Có lẽ điều cần thiết nhất không phải là đặt người sống đời tu lên một bệ cao, mà là bước lại gần hơn, với sự cảm thông và cầu nguyện. Để họ được là chính mình: là linh mục, là tu sĩ, và đồng thời, là một con người đang từng ngày học cách yêu thương đến cùng. Bởi sau chiếc áo dòng, không phải là một huyền thoại. Mà là một con người — và chính điều đó làm cho ơn gọi trở nên chân thật và đáng trân quý hơn bao giờ hết. Admin: Ơn gọi thánh hiến#ongoithanhhien#tutri #cầunguyen #aodong #duonghyvong
Sau chiếc áo dòng là một con người Người ta thường nhìn linh mục, tu sĩ qua chiếc áo dòng ngay ngắn, qua cung cách điềm đạm và lời nói chừng mực. Chiếc áo ấy trở thành một biểu tượng: của thánh thiện, của hy sinh, của đời sống thuộc về Thiên Chúa. Nhưng cũng chính vì thế, nhiều khi người ta quên mất một điều rất căn bản: sau chiếc áo dòng ấy, trước hết vẫn là một con người. Một con người biết vui khi được đón nhận, và biết buồn khi bị hiểu lầm. Một con người có cảm xúc, có giới hạn, có những ngày mạnh mẽ và cũng có những ngày rất yếu. Chiếc áo dòng không xóa đi nhân tính, không làm cho người mặc nó miễn nhiễm với tổn thương, mệt mỏi hay cô đơn. Nó chỉ nói lên một điều: người ấy đã chọn dâng hiến chính nhân tính mong manh của mình cho một ơn gọi lớn hơn. Có những linh mục, tu sĩ mỗi ngày lắng nghe biết bao nỗi đau của người khác: đổ vỡ gia đình, bệnh tật, mất mát, khủng hoảng đức tin. Họ hiện diện, họ an ủi, họ cầu nguyện. Nhưng rất ít khi có ai hỏi: còn nỗi đau của chính họ thì sao? Không phải lúc nào người sống đời tu cũng có không gian để bộc lộ yếu đuối. Nhiều khi, họ phải mạnh mẽ vì người khác, ngay cả khi bên trong mình đang rạn nứt. Sau chiếc áo dòng là một con người đã từ bỏ rất nhiều điều rất “đời”: một gia đình riêng, những chọn lựa cá nhân, một cuộc sống tự do theo nghĩa thông thường. Sự từ bỏ ấy không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Có những hy sinh âm thầm, không ai thấy. Có những khát khao phải đặt xuống mỗi ngày, không phải một lần là xong. Và cũng có những giây phút tự hỏi: liệu sự cho đi này có được hiểu đúng hay không? Nhưng chính khi nhìn linh mục, tu sĩ như những con người thật — chứ không phải những hình ảnh lý tưởng hóa — ta mới có thể trân trọng ơn gọi của họ một cách đúng đắn. Không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ dám sống trung thành trong sự không hoàn hảo của mình. Không phải vì họ không đau, mà vì họ chọn không để nỗi đau ấy làm mình rời xa tình yêu và sứ mạng. Có lẽ điều cần thiết nhất không phải là đặt người sống đời tu lên một bệ cao, mà là bước lại gần hơn, với sự cảm thông và cầu nguyện. Để họ được là chính mình: là linh mục, là tu sĩ, và đồng thời, là một con người đang từng ngày học cách yêu thương đến cùng. Bởi sau chiếc áo dòng, không phải là một huyền thoại. Mà là một con người — và chính điều đó làm cho ơn gọi trở nên chân thật và đáng trân quý hơn bao giờ hết. Admin: Ơn gọi thánh hiến#ongoithanhhien#tutri #cầunguyen #aodong #duonghyvong

About