@kiceofii: otro más para que disfruten #xyzcba #viral #viral_video #paratiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii #foryoupage❤️❤️ #fypシ゚ #crgzf #xyzcba

kice.offi
kice.offi
Open In TikTok:
Region: CO
Wednesday 12 March 2025 02:05:25 GMT
490922
84232
452
26516

Music

Download

Comments

luischolca1
Sebas :
Bro realmente no saben diferenciar entre goticas y e-girls
2025-03-13 00:22:39
907
mteo_roche
່ :
QUE MIEDO OJALA ME PASE (MANIFIESTO)
2025-03-12 22:59:10
1681
araque.126
𝓙𝓱𝓸𝓷 🐉 :
premio o premio 💀💀💀
2025-03-13 02:07:39
275
doblep_diver
Juan Po :
que miedo, ojalá nos pase a todos
2025-03-13 17:45:00
321
kiceofii
kice.offi :
salí en para ti?
2025-03-13 02:31:57
151
mauro_peralta809
⚽💤 :
me apareció en parati
2025-03-13 01:58:09
98
sebasxc.e
sᴇʙᴀs :
Ojalá me pase 🗿
2025-03-13 00:56:59
68
damian_190410
de pelos :
👍increiblemente soy
2025-03-12 23:24:02
8
jvxdzz
π :
q miedo, ojalá me pase
2025-03-29 17:56:21
9
angel_mcn
Angelito :
Premio, o premio
2025-03-14 02:50:01
2
s3basmax
sebaxinho :
quien dijo que la libertad es obligatoria?🗿
2025-03-13 02:06:57
59
moli_ssae
Moli :
Que miedo,ojalá me pase
2025-04-21 19:40:54
3
hpxsxj_0047
𝐉𝐮𝐬𝐭 𝐀 𝐏𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 :
Ay que miedo, Ojalá me pase 🔥
2025-03-13 09:41:30
11
jhon1sd
Jhon :
lo comparto cuando sea viral🔥
2025-03-12 04:29:39
7
edits_tr4
RANDOM 👁️ :
y lo bueno?
2025-03-13 15:52:46
5
a_idontexist
Kurt. :
vem Una gotica real Y ni se acercan a ellas lol 😭🙏🙏
2025-03-13 17:33:22
8
diego12956293
『Diego』 :
que miedo😨 ojalá me pase🗿
2025-03-13 16:48:43
31
chuito_pro1
Jesús Yancel :
me dice siempre quise una mascota yo: mi libertad no la quiero
2025-03-14 14:04:58
8
jormelox
Jormelox • Amigos :
MI LIBERTAD NO LA QUIERO 🗣️🗣️🗣️‼️‼️‼️
2025-03-13 03:16:37
4
luisangelespinosa38
Luis Angel :
MANIFIESTO
2025-12-20 11:15:52
1
jesus__761
💡 :
premio o premio
2025-03-13 05:46:13
3
panochis123
P∆nch1z~ 🍊💜 :
si soy mujer cuenta?
2025-03-14 22:33:57
0
yamil_kings_nassir77
yamilsnchez71 :
Dios escuches tus plegarias y las mías bro 😩
2025-03-13 13:51:21
3
proto31_
proto :
tenía premio 🗣️🔥
2025-03-13 17:10:17
4
camilo_zapata
camilo :
buena elección
2025-03-13 04:54:07
2
To see more videos from user @kiceofii, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Quán nhậu cuối năm đông đến mức không còn chỗ trống, nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Người ta cụng ly liên hồi, tiếng “dzô” vang lên như để chứng minh rằng một năm vừa rồi họ đã sống không uổng. Tôi ngồi đó, lưng dựa ghế nhựa, tay cầm ly mà không biết mình đang uống cho điều gì. Không có nơi để về, nên ghé vào đây. Không phải để vui, chỉ để say vừa đủ…đủ để tối về nằm xuống, nhắm mắt là ngủ, không bị những suy nghĩ dở dang kéo bật dậy giữa đêm. Ai cũng có câu chuyện để kể. Thành quả, mốc son, những điều “ít nhất cũng không tệ”. Còn tôi thì không biết bắt đầu từ đâu nếu phải nói về mình. Một năm trôi qua lặng lẽ, không rực rỡ, cũng chẳng sụp đổ. Chỉ là mệt. Mệt kiểu không còn đủ sức để giải thích với bất kỳ ai rằng vì sao mình mệt. Nghe người ta nói mà thấy mình giống kẻ đi lạc vào buổi tiệc không dành cho mình, ngồi đó cho có mặt, chờ thời gian trôi qua cho xong. Khi câu chuyện chuyển sang năm sau, tôi bỗng thấy ngực mình rỗng toác. Người ta vẽ ra kế hoạch bằng giọng đầy hy vọng, còn tôi thì không nhìn thấy nổi một điểm bắt đầu. Không phải vì thiếu ước mơ, mà vì đã quá lâu rồi tôi chỉ lo tồn tại. Sống qua ngày, qua tuần, qua tháng, đến mức quên mất cảm giác mong chờ điều gì đó là như thế nào. Năm sau với tôi mơ hồ như khói thuốc bay ngang bàn…nhìn thấy đó, nhưng không chạm vào được. Có lúc rất muốn nói chuyện. Muốn có ai đó ngồi xuống, im lặng cũng được, chỉ cần không phải một mình. Nhưng rồi lại thôi. Những tin nhắn của mình, nhiều khi chỉ là sự chen ngang vào cuộc sống vốn đã đủ bận rộn của người khác. Tôi hiểu điều đó, nên chọn im lặng. Im lặng lâu ngày thành quen, quen đến mức ngay cả khi rất cần một lời hỏi thăm, tôi cũng không biết phải mở lời thế nào. Danh bạ đầy người, mà không có lấy một cái tên khiến tôi dám bấm gọi. Rượu càng uống càng nhạt, chỉ còn vị đắng bám lại nơi cổ họng. Khói thuốc quẩn quanh, làm mắt cay, hay là do lòng đã mỏi quá rồi. Tôi nhìn quanh bàn, chợt nhận ra nếu mình đứng dậy đi về lúc này, có lẽ cũng chẳng ai để ý. Ly rượu trống sẽ được dọn đi, ghế sẽ có người khác ngồi vào. Như cách tôi đã đi qua một năm…không ồn ào, không dấu vết. Cuối năm rồi. Người ta sợ cô đơn nên tìm đến nhau, còn tôi thì sợ trở thành gánh nặng nên chọn ngồi một mình giữa đám đông. Chỉ mong hết đêm nay. Không mong năm mới sẽ tốt hơn, chỉ mong mình còn đủ sức bước qua. Nếu có điều gì để ước, thì chỉ là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, không giật mình. Để ít nhất, trong vài tiếng ngắn ngủi đó, tôi không phải gồng lên làm một người ổn giữa cuộc đời đã quá nhiều mệt mỏi.
Quán nhậu cuối năm đông đến mức không còn chỗ trống, nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Người ta cụng ly liên hồi, tiếng “dzô” vang lên như để chứng minh rằng một năm vừa rồi họ đã sống không uổng. Tôi ngồi đó, lưng dựa ghế nhựa, tay cầm ly mà không biết mình đang uống cho điều gì. Không có nơi để về, nên ghé vào đây. Không phải để vui, chỉ để say vừa đủ…đủ để tối về nằm xuống, nhắm mắt là ngủ, không bị những suy nghĩ dở dang kéo bật dậy giữa đêm. Ai cũng có câu chuyện để kể. Thành quả, mốc son, những điều “ít nhất cũng không tệ”. Còn tôi thì không biết bắt đầu từ đâu nếu phải nói về mình. Một năm trôi qua lặng lẽ, không rực rỡ, cũng chẳng sụp đổ. Chỉ là mệt. Mệt kiểu không còn đủ sức để giải thích với bất kỳ ai rằng vì sao mình mệt. Nghe người ta nói mà thấy mình giống kẻ đi lạc vào buổi tiệc không dành cho mình, ngồi đó cho có mặt, chờ thời gian trôi qua cho xong. Khi câu chuyện chuyển sang năm sau, tôi bỗng thấy ngực mình rỗng toác. Người ta vẽ ra kế hoạch bằng giọng đầy hy vọng, còn tôi thì không nhìn thấy nổi một điểm bắt đầu. Không phải vì thiếu ước mơ, mà vì đã quá lâu rồi tôi chỉ lo tồn tại. Sống qua ngày, qua tuần, qua tháng, đến mức quên mất cảm giác mong chờ điều gì đó là như thế nào. Năm sau với tôi mơ hồ như khói thuốc bay ngang bàn…nhìn thấy đó, nhưng không chạm vào được. Có lúc rất muốn nói chuyện. Muốn có ai đó ngồi xuống, im lặng cũng được, chỉ cần không phải một mình. Nhưng rồi lại thôi. Những tin nhắn của mình, nhiều khi chỉ là sự chen ngang vào cuộc sống vốn đã đủ bận rộn của người khác. Tôi hiểu điều đó, nên chọn im lặng. Im lặng lâu ngày thành quen, quen đến mức ngay cả khi rất cần một lời hỏi thăm, tôi cũng không biết phải mở lời thế nào. Danh bạ đầy người, mà không có lấy một cái tên khiến tôi dám bấm gọi. Rượu càng uống càng nhạt, chỉ còn vị đắng bám lại nơi cổ họng. Khói thuốc quẩn quanh, làm mắt cay, hay là do lòng đã mỏi quá rồi. Tôi nhìn quanh bàn, chợt nhận ra nếu mình đứng dậy đi về lúc này, có lẽ cũng chẳng ai để ý. Ly rượu trống sẽ được dọn đi, ghế sẽ có người khác ngồi vào. Như cách tôi đã đi qua một năm…không ồn ào, không dấu vết. Cuối năm rồi. Người ta sợ cô đơn nên tìm đến nhau, còn tôi thì sợ trở thành gánh nặng nên chọn ngồi một mình giữa đám đông. Chỉ mong hết đêm nay. Không mong năm mới sẽ tốt hơn, chỉ mong mình còn đủ sức bước qua. Nếu có điều gì để ước, thì chỉ là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, không giật mình. Để ít nhất, trong vài tiếng ngắn ngủi đó, tôi không phải gồng lên làm một người ổn giữa cuộc đời đã quá nhiều mệt mỏi.

About