@kennedhr0f8: 善良#感人瞬间

画画的辉辉
画画的辉辉
Open In TikTok:
Region: TH
Saturday 26 April 2025 11:33:33 GMT
495818
55456
5194
3580

Music

Download

Comments

yuirainejune
yuirainejune :
大爺會這麼苦是因為堅持善良,真是苦了他
2025-05-21 13:04:22
208
user9504359447755
冬天的大帥哥 :
大爺很可憐,但是中國善良確定嗎?
2025-05-11 12:22:06
35
user6260774202825
BOB :
农村老人真可怜,没有退休工资🥺
2025-05-24 12:26:18
21
tuyt.nhung79611
(^TUYETTNHUNGG^)!! :
thương ông quá
2026-05-09 12:17:39
0
thao_anh61
Bông_chuche🖤 :
nhìn mà thương ông ấy quá 🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹🥹😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭🥹🥹🥹🥹😭😭😭😭
2026-04-26 02:05:06
0
kevankieu
𝙫𝙖𝙣 𝙠𝙞𝙚𝙪 :
thương ông qua 😭
2025-06-08 02:38:00
4
koko600000
koko 同志 :
求歌名
2025-06-19 15:35:55
1
huyenhoa41
Huyến Hoa Hồng' :
Ông khócrồicácbạnạ😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰😁🥰🥰🥰🥰🥰😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2025-05-03 09:02:11
41
nhung.hong91
ba con báo 🖕 :
🥰🥰🥰
2026-04-07 05:51:12
0
tuyt.nhung79611
(^TUYETTNHUNGG^)!! :
😭😭😭😭😭
2026-05-09 12:17:46
0
userfg0w8cea08
玥玥 :
看了真的想哭
2025-06-15 06:04:31
68
r200g200
雅 :
這麽善良的人爲什麼會這樣😭
2025-06-19 12:57:54
67
meeisan88
琳達 :
看了想哭🥺😭 想起眷村的老北北們🥺🙏🏼
2025-05-22 15:45:17
62
wendy09965
wendy :
願天底下,有能力的人,可無私給予需要的人一些溫暖🥰
2025-05-21 13:54:53
55
haly7168
ro si giá ❤️‍🔥❤️🎉🦷🦴 :
thương ông quá đi à 🥰🥰🥰🥰
2025-04-27 14:21:47
47
wolfwolffoo
wolf wolf :
🙏🙏🙏祝福老爷爷丰衣足食,幸福安康🥰
2025-05-20 15:15:55
43
sjwjwjbwbdjwi
😍幸福❤️Dr😘 :
不是有錢才能布施,是心裏的善良,布施出來的東西,才是最美的風景
2025-05-23 14:38:34
40
marsgalaxy7
marsgalaxy :
只有曾经求需要的人 才理解这种心情😔😔😔
2025-05-20 15:41:14
31
chc40
Chc40 :
Trông ông tội nghiệp quá🥺🥺🥺
2025-06-05 02:04:40
18
pingshehseow
Ping Sheh Seow :
🙏🙏🙏好人一生平安🙏🙏🙏
2025-05-20 11:23:22
18
anhmi203
min04 :
Cháu rơi cả nước mắt 😭 😢😢😢😢😢😢🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺
2025-06-07 03:17:08
17
goff_gap
Copy :
คุณลุง..น้ำใจไม่เคยเหือดแห้ง ดูแล้วร้องไห้ตาม😿
2025-05-18 06:56:33
16
ping.cpk
PÎNG :
看到大爷这个样子,心中挺感慨的。其实我们每个人跟大爷都差不多,只是所处的位置不一样。只是所需要的不一样而已。
2025-06-16 12:39:25
15
linh.le2480
Linh Le :
tội ông quá
2025-06-09 08:34:25
15
hphuc_2005ne
Chim cánh cụt nhỏ(>~<) :
Tội ông quá😭😭😭😭😭😭con chúc ông vui vẻ mạnh khoẻ♥️♥️♥️♥️♥️♥️
2025-05-12 03:34:08
15
kimseng861
Paige :
The poor always have the heart of gold 🙏❤️❤️❤️❤️👏👏
2025-05-18 18:36:47
14
user6956293079811
林小偉 :
人心本善,但被社會的險惡給掩蓋了
2025-05-17 18:01:42
14
sun.dyyy
Sun Dyyy :
con chúc ông bình an 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2025-04-30 13:46:52
13
user7202838116548
張張 :
看到老人家真的很心疼、人在無助的時候遇到一絲的溫暖也會感動到落淚
2025-05-31 10:46:58
12
hoc30510720
???.. :
tôi ông quá 🥺🥺🥺
2025-05-15 13:41:12
12
thaophuong3565
౨ৎภấ๓⋅˚₊‧ ଳ⋆.࿔*:・ :
mình khóc luôn rồi 🥺🥹😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2025-07-03 00:32:22
10
.q24917
凌悠.Q玉🌦️🦋(凌悠+小Q=最萌💓) :
我的眼淚悄悄地從眼角流了出來🥺我真希望大爺可以知道錢不能亂給,自己還要用,要是沒有食物和水,會過世的😭
2025-06-20 12:15:11
10
dydpvusqkjn4
喜歡某個人 :
看了會真的想哭ㄟ
2025-05-15 14:22:18
10
chui.chn90
ngọc bích :
tội ông quá 😭😭😭😭
2025-05-12 14:17:48
10
nhung1230226
Nhung123 :
Tội nghiệp ông quá đi 🥺🥺🥺🥺🥺
2025-05-01 05:02:32
10
dyk0w4nj221o
愛護生命 :
行善不分國籍,也不分貧富,一定要相信越行善助人,就能改變命運,南無阿彌陀佛
2025-05-26 14:10:12
9
user9149217305361
諭#水瓶座 :
很多不起眼的人,其實他們內心根深蒂固的善良單純 充滿著滿滿的善與愛
2025-05-25 01:58:50
9
nui_modji
นุ้ยค๊าบ(◠‿◕) :
น้ำใจคุณลุงล้นหลามมากจริงๆ ขอให้โลกใจดีกับลุงเยอะๆๆ ค้าบบ
2025-05-18 15:52:42
9
khutrn77
vves.atbix777 :
tội ông quá
2025-04-27 14:06:16
9
user2610151192087
张定浩 :
😭😭😭😭我真的看不了
2025-05-20 12:22:08
8
user2632331913569
薯條 :
好感人
2025-06-19 12:46:46
7
user5046785517281
長白山 :
看到大爺苦我也哭希望大爺越來越好
2025-05-25 12:02:54
7
anyujin_0912_m_l
Anyujin_🎀0912 유 젠 :
好感動🥹
2025-06-22 03:40:59
6
user2sq28j6gdn
user29554051599 :
人世間最美好的(心)
2025-06-18 11:21:59
6
userss69rfkxtm
何彬 :
好人一生平安,愛的能量傳遞世界 👍
2025-06-16 19:07:59
6
user1266606268682
曾麗鈴 :
釋迦摩尼佛說財佈施得財富!因果通三世!若問前生事!今生受者是!若問來世果!今生做者是!這就是眾生貧窮、富有的差異!公修公得!婆修婆得!不修不得!
2025-05-28 01:20:59
6
josejoseph1218
tiptopcurrypox :
真愿世上没有伤心人呀🥺
2025-05-27 15:30:43
6
user2354946668181
和平 :
人間處處有溫暖善心,這位老伯雖窮苦,但他骨子裡善良
2025-05-23 14:12:46
6
shaoyongtong
Solar Energy :
看不得这些感人的情景,忍着眼泪不掉,但是全身毛孔都张开😭
2025-05-23 11:08:22
6
measlymessi
YL :
曾經苦過的過來人😭 一切生不帶來死不帶去🙏見人有難能幫就幫💪願老人行善得善👍
2025-05-22 22:05:05
6
user7528148181214
❤彌陀寶貝❤淨修 :
南無阿彌陀佛
2025-05-22 15:33:30
6
phng74246
thích ăn trái 🍒🍒🍒 nè :
tội ông quá❤️❤️❤️❤️🥰🥰🥰🥰 con chúc anh mạnh khỏe ạ😭😭😭😭
2025-05-18 08:49:18
6
user4147908718540
秀鳳 :
😭貧窮中還不忘初心,善良純真,看了感動落淚😭 祈福上蒼跟這善良的爺爺離苦得樂,健健康康,😭南無大慈大悲救苦救難廣大靈感觀世音菩薩,好人一生平安
2025-05-29 08:25:49
5
laixuezhen3
賴雪真 :
人間應該多一些善良👍🏻👍🏻👍🏻
2025-05-24 15:57:05
5
wolfwolffoo
wolf wolf :
🙏🙏🙏祝福小哥发大财👍👍👍👍👍
2025-05-20 15:16:11
5
uservyyeuu
thảo vy :
mình sắp Khóc 🤧🤧🤧🤧😿😿😿😿
2025-07-03 09:44:43
4
To see more videos from user @kennedhr0f8, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật.  Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói.  Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.”  #Gã #goccuaga #dalat
Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật. Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói. Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.” #Gã #goccuaga #dalat

About