@s0n1988: Còn ngồi chung là zui rồi🍻#bãibiểnphanrícửa

Sơn Phạm
Sơn Phạm
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 01 May 2025 09:20:28 GMT
488087
2954
125
482

Music

Download

Comments

channuoiheo.ytb
Tiến Nhỏ1208 :
Ăn vậy ngốc đầu k nổi
2025-05-02 12:57:11
15
ham.let_
Lang thang miền tây66 :
mồi ngon k thể bàn 🥰
2025-05-02 23:58:17
1
loi.bonsai79
Nguyễn Tấn Lợi :
vậy thôi là vui rồi
2025-05-05 06:44:37
0
toan_902
Bá Toàn :
nhanh giàu thôi
2025-05-04 04:23:14
1
baytroc.66
ⓑảⓨⓣⓡọ© :
ko biết m.n thế nào cá nhân mình thấy tôm hùm thịt ko ngon bằng tôm thẻ , hay tôm sú
2025-05-03 10:26:45
1
namle06011994
Thích ngủ nướng 😴😪💤 :
Nó có tiền thì ăn kiểu gì cũng được 😂
2025-05-03 15:31:15
2
usercoyou2t4w2
Chơivơidữadòqđời(nhânnhậunhẹt) :
nhậu nhẹt là loại cảm giác và cảm xúc thích thú tuyệt vời vô cùng tận hưởq
2025-05-02 13:13:02
1
ha_vu0966
ha_vu0966 :
Nghèo như trong clip được rồi 😜
2025-05-03 06:28:26
1
huytraanh
huytraanh :
👍👍👍
2025-05-03 08:27:31
1
vuongdobinhthuan
Vương Đỗ :
Ko làm món tiết canh uổng quá bạn ơi
2025-05-03 09:06:01
2
trandieuhung
1993❤️ :
Uống rượu sẽ ngon hơn
2025-05-02 12:46:53
1
buiquocviet779
Bùi Quốc Việt :
nghèo dữ chưa 😅
2025-05-03 11:46:51
1
langthangkhapsg
🇻🇳♥️ Sài Gòn ♥️🇻🇳 :
vậy là nghèo dữ chưa 🤪
2025-05-03 12:19:15
1
nhuthuong899
Lưu Phong Vlog :
😁 Quá bén
2025-05-02 14:42:06
1
cuongvinhlong1980
Xi gam ốc tán xe máy :
😂😂😂ước đc nghèo như z 😂😂😂
2025-05-02 11:09:13
2
phamminhchien00
Pham Minh Chien :
nhìn là thấy ngọt ngon rùi
2025-05-05 12:22:31
1
nghiatran547
lư đồng phú nghĩa :
🥰
2025-05-02 09:12:19
2
user7992528791587
Quỳnh Rubi :
ngèo mà ăn tôm hùm uốn he ni kèn
2025-05-02 08:56:22
1
trunghaucktv
Lúc nào có bồ chụp 🦅 cho coi :
Nghẹo z mà ae hoà đồng,cho xin 2 khúc đuôi đi 😂
2025-05-02 14:34:01
1
maihoangthingoc5
hoangmaii :
mồi bén quá 😁😁
2025-05-02 14:59:22
1
thanhistorenguyen
Thanh Istore Nguyen :
Ăn kỳ vậy ,lột vỏ thái mỏng mù tạc chứ .
2025-05-03 02:34:35
1
minh_131415
Mai Văn Minh :
tuyệt vời
2025-05-03 04:33:53
1
canther4699
Lê Farm🐔🐔 :
Con này hay bóng mú chấm bồ tạt nhậu bá cháy
2025-05-03 11:35:24
1
user5799930770568
Natasha :
Rồi nghèo dữ chưa? Em chua lần ăn,tháng nào cũng mua cho Me! nhưng lại giả bộ nói,Mẹ oi con kg thích ăn kkkk!
2025-05-04 06:04:39
3
1minhvanon86
Minh Trường 20F1 :
các bác thích tái chanh mù tạt chứ.em thì em hấp gừng xả luôn.
2025-05-05 14:11:29
1
nhadathennguyen
nhà đất Hên Nguyễn :
Ai ko tin chứ luật nhân quả có thiệt ak bữa xóm e cũng có mấy ông ăn z nè hậu quả tốn mấy thùng bia với sỉn quắt cằn câu 😂
2025-05-02 14:11:15
1
user46513261
Tuấn Phạm :
ủa vậy là nghèo giữ chưa anh
2025-05-02 12:29:21
1
nlinh72729
N.L❤️ :
Tôm này có tiết Á anh
2025-05-02 12:43:28
1
dien_do1993
trịnh thanh điền🇰🇷🇰🇷🇰🇷 :
là nghèo giữ chưa anh😂
2025-05-02 12:54:54
0
daout.giaan
Hải sản ốc ken :
K có chỗ trút
2025-05-02 13:06:25
1
letin1504
letin1504 :
Nhìn tiếp mù tạc là biết ăn tái chanh rồi 😁
2025-05-02 14:02:47
1
menhdaihaithuy
màu xanh hy vọng :
ck minh dẩn đi ăn. tôm mình thái lạch sê lạnh. đầu nấu cháo đậu xanh. tiết thì bỏ vào rượu. ngoan xuất sắc với con tôm gần 4k chiên bơ tỏi
2025-05-02 13:40:45
1
ku_ra_meow
Meow Đại Đế :
Ngon quá ăn vậy đúng bài luôn
2025-05-04 09:06:52
1
sn.bp53
^^Nào giàu đổi tên^^ :
🥰
2025-06-10 12:45:29
0
2mecon385
Đô 10 lon :
quá ngon😋😋😋😋
2025-05-04 01:33:43
1
ngoxuanlinh3
ANH LINH HAiR SaLon :
Tiết canh tiết canh
2025-05-02 12:06:53
0
userwgg7n51wkw
Hoàng Macao :
Ăn này mà uống bia là dở r 😂😂😂
2025-05-02 11:31:35
0
dangtuan_e999
Tuấn Nến Nhật :
Giàu chưa chắc đã sướng nhưng nghèo chắc chắn vất vả
2025-05-04 06:27:00
0
tido...78910
Bo Xì :
😁😁😁
2025-05-04 08:27:33
0
hulucs
Hulu :
Tôm tre
2025-05-02 14:13:42
0
namdoc70
Trâm Giang 70🌈🍀 :
😆😆😆
2025-05-18 06:11:14
0
kanaichow
Kanai Chow :
Sao tôi ăn sống kiểu này hok dc
2025-05-04 09:43:09
0
ngoc94k2
Ngọc 94k1 :
ký có nhiêu đâu 3 con ký 700 k
2025-05-04 09:58:22
0
ngoc94k2
Ngọc 94k1 :
tại phú yên
2025-05-04 09:58:36
0
trn.ngha5173
Trần Nghĩa :
vậy nghèo dữ chưa 😂😂😂😂chúc ngon miệng
2025-05-05 10:25:41
0
098.386.386.8888
♥️🍀Mr Mạnh 386🍀♥️ :
Tanh thee mà ăn được giỏi
2025-05-02 10:59:26
0
tumtem_
Quang tuyến :
muốn nghèo giống a quá 🥰👍
2025-05-02 10:00:30
1
huhu._6789
❤️‍🩹 :
Gỏi thì thôi dồi
2025-05-02 12:11:45
0
cuongnguyen5070
Cuong Nguyen :
vậy cho chanh là ăn à
2025-05-02 12:33:33
1
trn.quc.thi78
Trần Quốc Thái :
ăn moi vậy mà gép cái nhạc hk hợp lắm heg😁
2025-05-03 11:30:05
1
cauban90
Bản Ngô :
Tái chanh luôn hả
2025-05-03 10:50:19
1
kute5638
kute638 :
Đạm bạc quá fen 😂
2025-05-03 10:47:29
1
To see more videos from user @s0n1988, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.
Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.

About