@transports69_france: 🔍Le saviez-vous ? Sur le réseau TCL, 2 séries de BUS ne disposent pas de climatisation pour les voyageurs, ce sont les séries (32XX et 35XX). ✅Toutefois, une climatisation conducteur est disponible à l’avant du véhicule. #lyon #fyp #pourtoi #bus #tcl #france

Mathias Hb
Mathias Hb
Open In TikTok:
Region: FR
Friday 09 May 2025 07:56:06 GMT
8812
214
17
12

Music

Download

Comments

kenji.s09
𝐂𝐥𝐞𝐚 & 𝐊𝐞𝐧𝐣𝐢 ❤️ :
ya qu'en France on voit des bus sans clim 💀
2025-05-12 05:36:20
6
tclsecrets
Le lyonnais :
je ne savais pas du tout merci pour cette info 👍🏻
2025-05-09 12:11:48
5
spottingtransportplane25
MHD🇩🇿🦁 :
Bah si c'est climatisés on voit le bloc de clim
2025-05-10 06:36:18
3
patricelyon69
Patrice :
Series 3200 et 3500
2025-05-09 20:22:18
1
moha69055
Moha.695 :
Pourquoi pas Clim dans tous les bus ???
2025-05-09 13:53:42
1
terminatorlh
Terminator n°34 :
c’est pas une clim sur le toit sur les 2 bus dans la vidéo ?
2025-05-09 11:26:56
0
bill6964
bill6964 :
quand on les emprunte, ligne 45 par exemple c'est l'enfer au XXIÈME siècle 😡
2025-06-20 21:23:49
0
dz196912
fafa 69 :
ils ont de la clime à la soie
2025-10-19 05:19:30
0
a.lbk7
9 🗡️ :
Bah changez les svp
2025-05-09 08:08:55
0
To see more videos from user @transports69_france, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau khi tiếng *vút... chát* cuối cùng của chiếc roi mây dâu vang lên rồi dứt hẳn, trả lại cho gian chính sảnh một sự im lặng tịch mịch, lạnh lẽo đến rợn người, bao trùm không gian chính sảnh bỗng trở nên đáng sợ hơn cả những âm thanh gầm rú trước đó. Nhóm người hầu thô bạo thả lỏng tay, anh loạng choạng bước lên, vết thương trên người anh như hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một nỗi bàng hoàng và đau đớn tột cùng khi nhìn về phía cô đang gục ngã trên nền gạch lạnh. Bi kịch của hình phạt gia pháp đã khép lại, nhưng giông bão trong lòng ông mới thực sự bắt đầu. Giữa sảnh đường nghi ngút khói trầm hương, hiện thực trần trụi hiện ra trước mắt ông hội đồng như một nhát dao găm thẳng vào buồng gan, đứa con gái độc nhất ông nâng như nâng trứng, lúc này đang gục nửa người trên nền gạch bát tràng lạnh toát. Tà áo lụa trắng muốt ban nãy giờ đây đã rách tơi tả, những lằn roi đỏ rực rỉ máu thấm qua lớp vải mỏng. Dù hai tên gia nhân đã nhận được mật hiệu đánh tiếng lớn nhưng hạ thủ nhẹ của ông, thì làn da ngọc ngà của cô chưa từng chạm qua việc nặng vẫn không thể chịu nổi sức nặng của cây roi mây dâu dính máu. Vòng vây soi mói dần tản ra, phía sau tấm bình phong, hai bà vợ cùng ba cô con gái thứ khẽ xì xào. Thấy cô máu chảy, thịt da thâm tím, bọn họ lộ rõ vẻ thỏa mãn, tin rằng chiếc ‘gai trong mắt’ này đã thực sự bị ông hội đồng ghẻ lạnh. Bọn họ lườm nguýt một cái rồi từ từ lui về hậu phủ, hài lòng vì đã đạt được mục đích hạ bệ. Giữa không gian quyền quý ấy đập vào mắt anh là hình ảnh cô—vị thiên kim tiểu thư cao sang ban nãy giờ đây như một nhành hoa trà bị bão dập vùi. Tà áo lụa thêu hoa trắng muốt rách tả tơi, những lằn roi rớm máu đỏ tươi, thấm đẫm qua làn vải mỏng. Đôi vai gầy của nàng khẽ run lên theo từng nhịp thở yếu ớt, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vương trên mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt đến rớm máu, ánh nhìn căm phẫn găm thẳng vào ông hội đồng như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ làm cha tàn nhẫn này. Chứng kiến cơ thể ngọc ngà của cô rách da nát thịt vì mình, tâm can anh hoàn toàn sụp đổ, đánh một vố chí mạng vào lòng tự trọng và linh hồn anh. “Một mạng này của mình vốn rẻ rách như cỏ rác, cớ sao chị ấy lại dùng tấm thân vàng ngọc để đổi lấy? Nỗi nhục này, vết máu này, mình làm sao gánh hết?” Anh lẩm bẩm tự trách. Ông hội đồng nuốt ngược nước mắt vào trong, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, tay siết chặt vạt áo dài đến mức thớ vải kêu lên kèn kẹt. Ông dùng giọng điệu khàn đặc, giả vờ mệt mỏi và chán ghét ra lệnh cho gia nhân: “ Đem tiểu thư về phòng giam lỏng, không có lệnh của ta không ai được tới lui. Còn tên kia, ném vào phòng chứa củi, tự sinh tự diệt!”  Ông hội đồng đã quay lưng đi, buông lại một lời lệnh lạnh lùng, tàn nhẫn để gia nhân đưa cô về phòng giam lỏng. Phía sau bức bình phong, những bóng áo gấm hoa lệ của các bà vợ lẽ và đám con thứ cũng đã tản ra, để lại một khoảng sân sảnh vắng lặng, nồng nặc mùi máu và sự bất công. Nhìn những vệt máu tươi trên lưng áo cô, tim anh như có hàng vạn mũi kim đâm, đau đớn hơn gấp trăm lần những vết thương do đòn gánh của ông chủ ghe lúa đêm mưa ấy. Đôi bàn tay anh siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt, rỉ máu. Một cảm giác tội lỗi sâu sắc ngập tràn lòng anh. Anh tự hận bản thân là kẻ tai tinh mang lại tai họa. Nếu anh không xuất hiện, nếu anh không tham sống sợ chết mà nhận lời theo cô về phủ, thì người con gái lương thiện, cao quý như cô đâu phải chịu nỗi nhục nhã và đòn roi tàn khốc đến thế trước mặt bao kẻ hầu người hạ. Ánh mắt anh từ sự xót xa chuyển dần sang một màu đỏ ngầu của lòng căm phẫn. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng lạnh lùng của ông hội đồng, găm vào tâm trí nụ cười hiểm độc của những kẻ vừa rời đi. Trong giây phút đen tối ấy, một lời thề sắt đá được khắc sâu vào xương tủy. – “ Bằng mọi giá mình phải sống, phải mạnh mẽ hơn. Mạng sống này giờ đây không còn là của riêng mình nữa, nó đã được mua bằng máu của chị ấy..!” Anh nói thầm môi mím chặt, nhìn người hầu đem cô vào. #cortis #seonghyeon #eomseongyeon #pov
Sau khi tiếng *vút... chát* cuối cùng của chiếc roi mây dâu vang lên rồi dứt hẳn, trả lại cho gian chính sảnh một sự im lặng tịch mịch, lạnh lẽo đến rợn người, bao trùm không gian chính sảnh bỗng trở nên đáng sợ hơn cả những âm thanh gầm rú trước đó. Nhóm người hầu thô bạo thả lỏng tay, anh loạng choạng bước lên, vết thương trên người anh như hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một nỗi bàng hoàng và đau đớn tột cùng khi nhìn về phía cô đang gục ngã trên nền gạch lạnh. Bi kịch của hình phạt gia pháp đã khép lại, nhưng giông bão trong lòng ông mới thực sự bắt đầu. Giữa sảnh đường nghi ngút khói trầm hương, hiện thực trần trụi hiện ra trước mắt ông hội đồng như một nhát dao găm thẳng vào buồng gan, đứa con gái độc nhất ông nâng như nâng trứng, lúc này đang gục nửa người trên nền gạch bát tràng lạnh toát. Tà áo lụa trắng muốt ban nãy giờ đây đã rách tơi tả, những lằn roi đỏ rực rỉ máu thấm qua lớp vải mỏng. Dù hai tên gia nhân đã nhận được mật hiệu đánh tiếng lớn nhưng hạ thủ nhẹ của ông, thì làn da ngọc ngà của cô chưa từng chạm qua việc nặng vẫn không thể chịu nổi sức nặng của cây roi mây dâu dính máu. Vòng vây soi mói dần tản ra, phía sau tấm bình phong, hai bà vợ cùng ba cô con gái thứ khẽ xì xào. Thấy cô máu chảy, thịt da thâm tím, bọn họ lộ rõ vẻ thỏa mãn, tin rằng chiếc ‘gai trong mắt’ này đã thực sự bị ông hội đồng ghẻ lạnh. Bọn họ lườm nguýt một cái rồi từ từ lui về hậu phủ, hài lòng vì đã đạt được mục đích hạ bệ. Giữa không gian quyền quý ấy đập vào mắt anh là hình ảnh cô—vị thiên kim tiểu thư cao sang ban nãy giờ đây như một nhành hoa trà bị bão dập vùi. Tà áo lụa thêu hoa trắng muốt rách tả tơi, những lằn roi rớm máu đỏ tươi, thấm đẫm qua làn vải mỏng. Đôi vai gầy của nàng khẽ run lên theo từng nhịp thở yếu ớt, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vương trên mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt đến rớm máu, ánh nhìn căm phẫn găm thẳng vào ông hội đồng như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ làm cha tàn nhẫn này. Chứng kiến cơ thể ngọc ngà của cô rách da nát thịt vì mình, tâm can anh hoàn toàn sụp đổ, đánh một vố chí mạng vào lòng tự trọng và linh hồn anh. “Một mạng này của mình vốn rẻ rách như cỏ rác, cớ sao chị ấy lại dùng tấm thân vàng ngọc để đổi lấy? Nỗi nhục này, vết máu này, mình làm sao gánh hết?” Anh lẩm bẩm tự trách. Ông hội đồng nuốt ngược nước mắt vào trong, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, tay siết chặt vạt áo dài đến mức thớ vải kêu lên kèn kẹt. Ông dùng giọng điệu khàn đặc, giả vờ mệt mỏi và chán ghét ra lệnh cho gia nhân: “ Đem tiểu thư về phòng giam lỏng, không có lệnh của ta không ai được tới lui. Còn tên kia, ném vào phòng chứa củi, tự sinh tự diệt!” Ông hội đồng đã quay lưng đi, buông lại một lời lệnh lạnh lùng, tàn nhẫn để gia nhân đưa cô về phòng giam lỏng. Phía sau bức bình phong, những bóng áo gấm hoa lệ của các bà vợ lẽ và đám con thứ cũng đã tản ra, để lại một khoảng sân sảnh vắng lặng, nồng nặc mùi máu và sự bất công. Nhìn những vệt máu tươi trên lưng áo cô, tim anh như có hàng vạn mũi kim đâm, đau đớn hơn gấp trăm lần những vết thương do đòn gánh của ông chủ ghe lúa đêm mưa ấy. Đôi bàn tay anh siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt, rỉ máu. Một cảm giác tội lỗi sâu sắc ngập tràn lòng anh. Anh tự hận bản thân là kẻ tai tinh mang lại tai họa. Nếu anh không xuất hiện, nếu anh không tham sống sợ chết mà nhận lời theo cô về phủ, thì người con gái lương thiện, cao quý như cô đâu phải chịu nỗi nhục nhã và đòn roi tàn khốc đến thế trước mặt bao kẻ hầu người hạ. Ánh mắt anh từ sự xót xa chuyển dần sang một màu đỏ ngầu của lòng căm phẫn. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng lạnh lùng của ông hội đồng, găm vào tâm trí nụ cười hiểm độc của những kẻ vừa rời đi. Trong giây phút đen tối ấy, một lời thề sắt đá được khắc sâu vào xương tủy. – “ Bằng mọi giá mình phải sống, phải mạnh mẽ hơn. Mạng sống này giờ đây không còn là của riêng mình nữa, nó đã được mua bằng máu của chị ấy..!” Anh nói thầm môi mím chặt, nhìn người hầu đem cô vào. #cortis #seonghyeon #eomseongyeon #pov

About