L.T.N ( NGUYỄN ) :
Thất bại, hừ, hai chữ ấy từ khi ta còn là một thiếu niên phàm trần đã luôn kề cận bên ta như hình với bóng. Nhưng người biết không, thứ khiến ta sợ hãi chưa từng là thất bại, mà là chết đi như một kẻ vô danh, không để lại dấu vết nào giữa cõi hồng trần. Ta từng ngã xuống, từng bị phản bội, từng bị đồng môn khinh rẻ, từng thấy hy vọng bị bóp nghẹt trước mắt như một ngọn đèn tàn. Nhưng người biết ta đã làm gì không? Ta nuốt máu, hớt nhục, nhấn nhịn từng khắc một để rồi sống sót. Ta sống, bởi vì chỉ cần con sống, thì mọi thất bại đều là tạm thời. Người cho rằng ta là kẻ máu lạnh, là kẻ không biết yêu thương. Vậy thì người sai rồi, ta đã từng yêu, từng tin tưởng, từng dốc lòng vì huynh định. Nhưng những gì ta nhận lại là gì? Là phản bội, là lợi dụng, là đâm sau lưng. Thất bại không đến từ kẻ địch, mà đến từ chính những kẻ mà ta từng nghĩ có thể dựa vào. Thế giới này vốn không có cái gọi là công bằng, thiên đạo chỉ là trò cười. Chính vì thế, ta mới phải đi con đường của chính ta. Ta thua, ta ngã, nhưng ta không bao giờ quỷ. Có kẻ nói, thất bại là mẹ thành công. Nhưng ta nói, thất bại là đá mài dao. Mài ta thành một lưỡi kiếm vô tình, bén họt đến mức cắt cả nhân tâm, phá cả thiên mệnh. Hôm nay ta bị đánh bại, nhưng ngày mai, chính ta sẽ bước ra từ máu lửa. Ta sẽ khiến tất cả những kẻ đã từng coi thường ta, từng tra đạp ta, phải run dậy khi nghe tên ta. Và đến lúc đó, chúng ta sẽ định đợt sinh tử của bọn chúng không phải ông trời, không phải thiên đạo, mà là ta cổ Nguyệt Phương Nguyên.
2025-05-31 10:10:40