@forest_love.ru: Потерял ногу из-за плоскоклеточного рака 3й степени в стопе. В стране нет проблем с протезированием, посыл ролика не о войне, стране и власти... Когда-то мне очень помогли подобные ролики, поверить что после ампутации Жизнь продолжится, так и случилось)) Сейчас хочется тоже кому-то быть полезным. У нас пятеро детей, жизнь продолжается, слава Богу за Все! Если ролик был Вам хоть как-то полезен, будем очень благодарны поддержке: 8 982 658 17 64 Александр Алексеевич К. (сбербанк) Будьте здоровы! 🙏🙏🙏

Alex_Wood_Foot
Alex_Wood_Foot
Open In TikTok:
Region: BY
Tuesday 27 May 2025 05:28:18 GMT
75971003
757756
10015
78414

Music

Download

Comments

mythic059
куль :
буратино
2026-05-25 23:35:53
557
ofn.x
ofn.x :
Ni el papá de Pinocho se atrevió a tanto
2025-05-27 20:42:05
2093
iamrajshahi
iamrajshahi :
respect
2025-05-27 19:05:56
1164
bambisko22
$corpion :
Si tu trompes de pieds, tu es mort !
2025-05-27 21:29:40
663
gildo254
user9600091396027 :
dio ti benedica sempre coraggioso e ingegnoso 💪💪💪
2025-05-27 17:47:57
331
kbacik_2015
КВАСІК_ТАРАСІК :
протезы просто дорогие
2026-06-07 15:14:49
11
bronzzikk
Bronzikk :
Жаль вас, дай бог мне здоровья
2026-06-07 17:19:55
58
thuy.kieu.2k8
Đình phú🌽@bediep :
có khi nào nhầm chân bên kia không 😬
2025-05-28 17:22:24
89
setimomachadodeso
setimomachadodeso :
Poderá se quiser ajudar inúmeras pessoas q precisam e não tem condições de ter uma perna mecânica
2025-05-28 15:45:34
158
vandal.77k4
karlikfm :
я десятитысячный
2026-06-11 02:07:50
7
dimon229057
ᴰᵃʳᵏ㊧ᏃєℜᏫ :
2026-06-08 17:24:58
13
perviz1516
Pərviz.Kərimov :
it qurda motac olana kimi ozu oz caresine baxmiṣ Insan ona gore diṣ hekiminden baska hec kese agız acmamalidir
2025-05-28 17:00:29
55
krutoy.chel09
Ноябрь :
Дай бог здоровья вам🙏
2026-06-05 04:47:51
6
evilchechen_
evil Chechen :
мужик удачи тебе ты тот человек который силен духом
2025-05-29 16:29:17
69
user15707888705585
Люба Гузюк :
как повезло ,всем кто живёт с тобой рядом, Ты уникум,шедевр,мастер
2025-05-28 09:12:04
43
etos1969
user6706752735491 :
Вот мужик так должен Не падай духом братуха🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2025-05-28 07:14:44
155
rome0_30
Ромарио Королев :
дай бог здоровья тебе
2025-05-27 19:43:34
639
w_kosheet_w
. :
не ну прикольно что сказать, протезы дорогие
2025-06-11 08:24:36
102
user9491478375316
user9491478375316 :
You saved lot of money. In hospital it was going to cost yoy couple of dollars
2025-05-27 20:36:19
877
john3.70
JOHN3.7 :
podria hacer una empresa mas economica para las personas q les falta una extremidad
2025-05-27 22:12:43
902
jacquelinelaurencon
Jacqueline Laurencon :
Très bon travail bravo à vous m respect
2025-05-27 18:41:42
115
herrpapu
HerrPapu :
Отличная работа. Этот амортизатор был гениальным дополнением👍
2025-05-28 15:36:02
77
elmin0038
elmin :
texnalogiya budur bax👏👍
2025-05-28 08:39:04
99
nazarparwana
NAZAR PARWANA :
open your business this is really going to help a lot people with good prices.
2025-05-28 15:00:08
211
nurtenokyay
nurten okyay 74 :
Allah'ım hiç kimseyi bu duruma düşürmesin güzel fikir helal olsun kardeşim👍
2025-05-28 13:27:09
124
To see more videos from user @forest_love.ru, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay ngẩng đầu nhìn lên tờ lịch, mới giật mình nhận ra chỉ còn đâu đó mười ngày nữa là Tết. Thời gian năm nay đi lạ lắm không vội, cũng chẳng nhanh, mà cứ rỉ rả như khói thuốc âm ỉ trong căn phòng kín. Một năm sắp khép lại, để lại trong tôi một cảm giác lưng chừng: chẳng đủ vui để mở tiệc, cũng chẳng đủ buồn để khóc thành tiếng. Chỉ là mệt. Mệt theo cái kiểu đã cố gắng quá lâu mà chẳng còn biết mình đang cố vì điều gì. Năm nay, kinh tế ảm đạm như một buổi chiều mưa không hẹn trước. Tiền bạc trở nên nhạy cảm hơn cả cảm xúc con người. Đồng tiền đi chậm, quay đầu ít, và mỗi lần chi ra đều khiến người ta phải đắn đo lâu hơn bình thường. Những hóa đơn nằm im trên bàn, không trách móc, nhưng đủ nặng để làm lòng trĩu xuống. Người ta nói nhiều về “cầm cự”, về “qua năm rồi tính”, như thể chỉ cần bước sang mùng Một là mọi thứ sẽ tự nhiên sáng sủa hơn. Cuộc sống ngày thường cũng vì thế mà bớt rôm rả. Quán xá thưa khách, tiếng cười nhỏ dần. Những cuộc hẹn bị hoãn lại vì “để khi nào dư dả hơn”. Người ta uống ít đi, nói ít đi, và lo nhiều hơn. Tôi thấy mình trong đó dè sẻn hơn với tiền, nhưng phung phí hơn với nỗi lo. Có những tối ngồi đếm lại một ngày, chẳng làm được gì to tát, chỉ thấy mình già đi thêm chút nữa. Với những kẻ bán rượu cuối năm là dịp kiếm tiền nhưng năm nay mọi thứ dường như thay đổi. Chai vẫn xếp trên kệ, nhãn vẫn sáng, nhưng người mua thì ngần ngại. Họ cầm lên, đặt xuống, hỏi giá rồi im lặng. Ánh mắt không còn háo hức như những mùa Tết cũ, mà pha lẫn tính toán và mệt mỏi. Rượu vẫn cay, nhưng không đủ nồng để làm người ta quên đi nỗi lo cơm áo. Cuối năm, thay vì gom lời, nhiều người chỉ mong hòa vốn, thở phào là may. Tôi nhận ra năm nay người ta ít nói về ước mơ, mà nói nhiều hơn về việc “ổn là được”. Chỉ cần không nợ thêm, không mất thêm, không gãy thêm chỗ nào là đã xem như thắng. Những kế hoạch dài hơi bị xếp lại, nhường chỗ cho sự thực tế đến lạnh người. Ai cũng học cách thu mình, như con mèo tránh mưa, tìm một góc khô để nằm yên qua mùa. Tết đến gần, phố xá bắt đầu treo đèn, nhưng trong lòng nhiều người ánh sáng vẫn chưa kịp bật. Tôi đứng giữa những ngày cuối năm, tay không cầm rượu, miệng không ngậm thuốc, mà vẫn thấy vị đắng quen thuộc nơi cổ họng. Một năm đầy biến động không phải vì sóng to gió lớn, mà vì những con sóng nhỏ cứ dập đều, đủ để làm người ta kiệt sức. Không biết nên vui hay buồn nữa. Chỉ biết là mình đã sống sót qua năm nay, mang theo vài vết xước vô hình, vài lần hụt hơi, và một sự im lặng rất sâu. Nếu có nâng ly vào đêm giao thừa, chắc cũng chỉ để chúc cho năm sau mọi thứ đỡ nặng nề hơn một chút. Thế là đủ.
Hôm nay ngẩng đầu nhìn lên tờ lịch, mới giật mình nhận ra chỉ còn đâu đó mười ngày nữa là Tết. Thời gian năm nay đi lạ lắm không vội, cũng chẳng nhanh, mà cứ rỉ rả như khói thuốc âm ỉ trong căn phòng kín. Một năm sắp khép lại, để lại trong tôi một cảm giác lưng chừng: chẳng đủ vui để mở tiệc, cũng chẳng đủ buồn để khóc thành tiếng. Chỉ là mệt. Mệt theo cái kiểu đã cố gắng quá lâu mà chẳng còn biết mình đang cố vì điều gì. Năm nay, kinh tế ảm đạm như một buổi chiều mưa không hẹn trước. Tiền bạc trở nên nhạy cảm hơn cả cảm xúc con người. Đồng tiền đi chậm, quay đầu ít, và mỗi lần chi ra đều khiến người ta phải đắn đo lâu hơn bình thường. Những hóa đơn nằm im trên bàn, không trách móc, nhưng đủ nặng để làm lòng trĩu xuống. Người ta nói nhiều về “cầm cự”, về “qua năm rồi tính”, như thể chỉ cần bước sang mùng Một là mọi thứ sẽ tự nhiên sáng sủa hơn. Cuộc sống ngày thường cũng vì thế mà bớt rôm rả. Quán xá thưa khách, tiếng cười nhỏ dần. Những cuộc hẹn bị hoãn lại vì “để khi nào dư dả hơn”. Người ta uống ít đi, nói ít đi, và lo nhiều hơn. Tôi thấy mình trong đó dè sẻn hơn với tiền, nhưng phung phí hơn với nỗi lo. Có những tối ngồi đếm lại một ngày, chẳng làm được gì to tát, chỉ thấy mình già đi thêm chút nữa. Với những kẻ bán rượu cuối năm là dịp kiếm tiền nhưng năm nay mọi thứ dường như thay đổi. Chai vẫn xếp trên kệ, nhãn vẫn sáng, nhưng người mua thì ngần ngại. Họ cầm lên, đặt xuống, hỏi giá rồi im lặng. Ánh mắt không còn háo hức như những mùa Tết cũ, mà pha lẫn tính toán và mệt mỏi. Rượu vẫn cay, nhưng không đủ nồng để làm người ta quên đi nỗi lo cơm áo. Cuối năm, thay vì gom lời, nhiều người chỉ mong hòa vốn, thở phào là may. Tôi nhận ra năm nay người ta ít nói về ước mơ, mà nói nhiều hơn về việc “ổn là được”. Chỉ cần không nợ thêm, không mất thêm, không gãy thêm chỗ nào là đã xem như thắng. Những kế hoạch dài hơi bị xếp lại, nhường chỗ cho sự thực tế đến lạnh người. Ai cũng học cách thu mình, như con mèo tránh mưa, tìm một góc khô để nằm yên qua mùa. Tết đến gần, phố xá bắt đầu treo đèn, nhưng trong lòng nhiều người ánh sáng vẫn chưa kịp bật. Tôi đứng giữa những ngày cuối năm, tay không cầm rượu, miệng không ngậm thuốc, mà vẫn thấy vị đắng quen thuộc nơi cổ họng. Một năm đầy biến động không phải vì sóng to gió lớn, mà vì những con sóng nhỏ cứ dập đều, đủ để làm người ta kiệt sức. Không biết nên vui hay buồn nữa. Chỉ biết là mình đã sống sót qua năm nay, mang theo vài vết xước vô hình, vài lần hụt hơi, và một sự im lặng rất sâu. Nếu có nâng ly vào đêm giao thừa, chắc cũng chỉ để chúc cho năm sau mọi thứ đỡ nặng nề hơn một chút. Thế là đủ.

About