@jamila366: #معلمة_انجليزي #معلمتي #جميله #البلوي #🌷🌷🌷🌷 #اكسبلورexplore

لـ جلك معلمتي جميلة زعل البلوي
لـ جلك معلمتي جميلة زعل البلوي
Open In TikTok:
Region: SA
Wednesday 28 May 2025 02:07:02 GMT
19858
175
2
124

Music

Download

Comments

ayla24406
𐙚 :
🥺🥺🥺🥺
2025-07-10 15:37:02
1
user9315517772056
❤النمر الودود ❣ :
2025-11-01 10:08:41
0
To see more videos from user @jamila366, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có người nói... Trên đời này, có những mối nhân duyên là do ông Tơ bà Nguyệt se sẵn. Cũng có những cuộc hôn nhân... Lại được bắt đầu từ một lời phán của thầy số. Rằng...
Có người nói... Trên đời này, có những mối nhân duyên là do ông Tơ bà Nguyệt se sẵn. Cũng có những cuộc hôn nhân... Lại được bắt đầu từ một lời phán của thầy số. Rằng... "Hai người ấy nếu không nên nghĩa vợ chồng, một người sẽ mang họa lớn, một nhà sẽ lụn bại." ... Làng Đông An những năm ấy nổi tiếng bởi nhà ông Hội đồng An. Ruộng đất trải dài tới tận mé sông. Trâu bò đầy chuồng. Tá điền ra vô tấp nập. Nhưng cái người khiến dân làng nhắc nhiều nhất... Lại là cậu cả của nhà họ An. An Kiến Huy. Hai mươi ba tuổi. Tính như ngựa bất kham. Sáng đi đá gà. Trưa đi uống rượu. Chiều kéo bạn ra bến sông câu cá, tối lại tụ tập đánh bài, có bữa còn trèo tường qua nhà người ta chỉ để... bắt con gà đem nướng. Không phải vì nghèo. Mà vì thích. Cả cái làng, từ người già đến con nít, hễ nghe tiếng Huy là chỉ biết lắc đầu. "Cái thằng đó... mai mốt chỉ có nước làm ông Hội đồng tức chết." ... Trái ngược với Huy. Ở cuối làng có một căn nhà mái lá đơn sơ. Nơi ấy có Nghiêm Sơn Hoàng. Con trai út trong nhà. Tuy gia cảnh không giàu có, nhưng quanh năm cũng đủ cơm đủ gạo. Tính tình hiền như cục đất. Ai nhờ gì cũng làm. Ai nói nặng một câu cũng chỉ cười trừ. Má em vẫn hay vuốt tóc con mà dặn. "Hoàng à " "Có chịu thiệt một chút, ông trời cũng bù lại." Em nghe xong chỉ cười. "Dạ." Má lại cốc nhẹ lên đầu em. "Con đó." "Lớn rồi mà khờ quá." Em gãi đầu. "Khờ mới được má thương." Cả nhà bật cười. ... Nhưng chẳng ai ngờ. Một ngày nọ. Thầy số nổi tiếng nhất vùng được mời tới nhà ông Hội đồng. Sau khi xem đủ thiên can địa chi, bát tự, tuổi tác... Ông chỉ khẽ nhíu mày. "Cậu cả mang số sát." "Nếu năm nay không cưới người hợp mệnh..." "Thì e rằng..." "Không qua nổi đại hạn." Ông Hội đồng tái mặt. "Có cách nào hóa giải không?" "Có." "Lấy người mang mệnh Thủy, tuổi Mão." "Cả làng này..." "Chỉ có một người." "Nghiêm Sơn Hoàng." ... Tin tức lan nhanh hơn gió. Nhà họ Nghiêm ban đầu một mực từ chối. Một bên là nhà giàu nhất làng. Một bên chỉ là dân thường. Khác nhau một trời một vực. Nhưng cuối cùng... Vì lời của thầy số. Vì ông Hội đồng mang sính lễ tới tận nhà. Vì má Hoàng tin rằng đó là cái duyên trời định. Đám cưới vẫn diễn ra. ... Ngày thành thân. Trống cưới rộn khắp đầu làng. "Coi kìa." "Cậu cả chịu cưới thiệt hả?" "Tui tưởng cậu ấy đập bàn bỏ đi chớ." "Còn cậu Hoàng tội nghiệp..." "Hiền quá, về đó chắc bị ăn hiếp." ... Trong căn phòng tân hôn. Hoàng ngồi ngay ngắn trên mép giường. Hai bàn tay đan chặt vào nhau. Má trước khi tiễn em đi đã nắm tay dặn đi dặn lại. "Qua bển." "Nhớ nghe lời chồng." "Nhà người ta giàu có." "Mình làm dâu thì phải biết nhịn." "Dẫu thương hay ghét..." "Cũng đừng cãi." Em chỉ biết gật đầu. "Dạ..." Cánh cửa "cạch" một tiếng. Kiến Huy bước vào. Mùi rượu nhàn nhạt còn vương trên người. Nó liếc người đang ngồi trên giường. Ánh mắt chẳng có chút vui mừng nào của một chú rể. Chỉ có sự lạnh nhạt. Hoàng vội đứng dậy. "Cậu..." Huy giơ tay cắt ngang. "Khỏi." "Đừng có bày đặt khách sáo." Nó cởi áo ngoài, tiện tay quăng lên ghế. Rồi kéo cái mền xuống đất. Trải thành một chỗ ngủ. Hoàng ngơ ngác. "Cậu làm gì vậy?" Huy không ngẩng đầu. "Ngủ." "Nhưng dưới đất lạnh lắm." "Lạnh cũng kệ tao." Nó ngước lên nhìn em. Ánh mắt sắc lạnh. "Mày nghe cho rõ." "Cuộc hôn nhân này..." "Không phải vì tao muốn." "Cũng chẳng phải vì tao thương mày." "Chỉ là ông già với cái ông thầy bói kia muốn vậy." "Nên tao cưới." "Từ hôm nay." "Mày cứ ở cái nhà này." "Muốn ăn thì ăn." "Muốn mặc thì mặc." "Không ai thiếu mày thứ gì." "Đổi lại..." "Đừng mong tao yêu thương." Hoàng khẽ siết chặt vạt áo. "...Dạ." Thấy em đáp nhẹ tênh như vậy. Huy lại càng bực. "Mày không hỏi tại sao?" Hoàng ngước mắt. Đôi mắt trong veo như nước. "Chắc..." "Cậu có nỗi khổ riêng." Một câu nói. Khiến Huy khựng lại trong thoáng chốc. Nhưng rất nhanh. Nó nhếch môi cười nhạt. "Đừng có tỏ ra hiểu tao." "Nhớ kỹ." "Giữa tao với mày..." "Chỉ là mối quan hệ làm ăn." "Tao cần cái mạng." "Mày cần chỗ dựa." "Vậy thôi." Nói xong. Nó nằm xuống nền gạch lạnh. Quay lưng về phía chiếc giường. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. #keonhyeon #seonghyeon #keonho #pov #xuhuong

About