@leeskincare7: Not ad instant lip filler..? 🔖 VT lip plumper expert #koreanskincare #skintok #lipplumper #skincare #koreanmakeup #makeup #lips

leeskin
leeskin
Open In TikTok:
Region: KR
Wednesday 28 May 2025 16:27:26 GMT
961637
50557
166
4184

Music

Download

Comments

purplelifeheart
Purple tomatoes :
I just a mix of light oil and Cheyenne pepper powder form and that’s a lip plumper. Those who know, know
2025-05-28 21:23:03
52
missxmaddy
missxmaddy :
I fear was these plumpers will do to our lips long term and we won’t know until we’re old 💀
2025-06-03 01:53:23
412
leeskincare7
leeskin :
guys it's effective but don't use it too often it feels buuurning..!! it lasted about 1-2 hours if you're curious!
2025-05-31 11:27:30
1316
bunny_meow97
bunny_meow97 :
are these safe to use? does it ruin lips if used frequently?
2025-05-29 11:10:34
45
mirabelle_mie
mira :
𝑏𝑢𝑡 ℎ𝑜𝑤 𝑙𝑜𝑛𝑔 𝑖𝑡 𝑠𝑡𝑎𝑦𝑠, 𝑡ℎ𝑎𝑡'𝑠 𝑡ℎ𝑒 𝑞𝑢𝑒𝑠𝑡𝑖𝑜𝑛
2025-05-31 00:08:13
17
calm_mandy
. :
It’s giving kardashian 😭😂
2025-06-27 21:18:24
776
user12316378966
💓💞 :
can I use it for my face cuz I like it plumped?
2025-05-28 16:31:13
10
webkamkween
webKam Kween :
Where can I get this in Australia ❤️
2025-05-29 03:38:09
4
anansi__k
Azor Ahaï :
Are Yall ok?
2025-05-31 03:25:53
367
sophia.scar9
sophia.scar9 :
Is this the half strength or full strength because I could only find the half strength and it barely hurts at all
2025-05-29 05:30:39
108
red26eisnsk2owo
ryu :
where can i get this in Korea? it's not in Oliveyoung
2025-05-28 16:35:12
9
alexismountr
alexismountr :
Juulis lip plusher better one fr
2025-07-03 11:28:04
6
userface342
userface342 :
How long does it last? And where can I get it from? ❤️I love your videos
2025-05-28 17:03:58
142
claudiaashao
Clauds 🦍 :
Omgg need to try 🤭
2025-05-28 20:09:26
15
me_r_z
⃟ :
how long does it last 😭?
2025-05-28 21:49:03
185
smilingjoce
Jocelyn 🫒 ✨ Beauty & Skin :
*sigh* fine
2025-05-29 03:43:30
19
bigbootykevin
bbk :
This looks so good on you
2025-05-31 08:37:23
2
lottsoflovexxxo
⭐️🌴⭐️ :
OMG GIRL YOU LOOK LIKE SHUAH
2025-05-28 23:48:14
12
hanniecita
Hanni D162 :
Wow, it looks great and painful
2025-05-30 07:17:18
4
shere35
Shere :
Where can I order in the uk
2025-05-30 00:20:31
4
isobelbee
Isobel Bee 🇦🇺 :
Whoa
2025-05-29 08:32:15
2
mrs_wick_
Mrs.Wick 🇿🇦 :
I want it 🤗
2025-05-30 15:57:32
1
martonaaaaaa
Pequeño saltamontes :
Could you please write the brand and the product name for me? I tried to find it on Amazon Spain, but I couldn’t.
2025-06-27 11:53:42
3
longganiisaseller
✨🍒LongganissaSeller🍒✨ :
Its spicy but not that painful if you’re used to spicy buldak haha i love it very voluptuous lips after using! 💖💗
2025-08-21 17:47:13
1
loveorc1
LOVE W. :
It looks good on you natural way😍😂
2025-06-28 16:56:52
1
To see more videos from user @leeskincare7, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About