@rafosayagi: çiyin və sinə üçün mükəmməl razminka.#kesfet #trend #xeber

🇦🇿𝐑𝐔𝐅𝐎🇷🇺
🇦🇿𝐑𝐔𝐅𝐎🇷🇺
Open In TikTok:
Region: AZ
Friday 30 May 2025 18:03:52 GMT
1376
58
2
1

Music

Download

Comments

santyastura1
🔱❤(∩•🅢🅐🅝🅣🅨•∩)♬♡♡♡⚜️ :
🥰🥰
2025-05-31 04:37:09
1
taleh__suleymanov
Taleh Suleymanov :
👍
2025-05-30 22:14:35
1
To see more videos from user @rafosayagi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

NHỊ ĐẾ Có một nghịch lý mà bất cứ ai bước chân vào Trung Quán cũng phải đối diện: Phật thuyết pháp bốn mươi lăm năm, để lại tam tạng kinh điển đồ sộ, nhưng chính giáo pháp ấy lại không ngừng nhắc nhở rằng chân lý tối hậu vốn lìa ngôn thuyết, bất khả tư nghị. Nếu chân lý đã bất khả ngôn, vậy bốn mươi lăm năm thuyết pháp ấy là gì? Là lời nói suông, hay có một chỗ đứng chính đáng của nó? Long Thọ giải quyết nghịch lý này bằng học thuyết Nhị đế: chư Phật y vào hai chân lý mà thuyết pháp cho chúng sinh, một là Tục đế thế gian, hai là Chân đế đệ nhất nghĩa. Nếu người nào không phân biệt được hai chân lý này, thì không thể hiểu được nghĩa chân thật sâu xa trong lời Phật dạy. Câu này, đọc thoáng qua tưởng như một sự phân loại đơn giản, nhưng nếu suy xét kỹ, đó chính là chìa khóa mở toàn bộ công trình tư tưởng của Trung Quán. Tục đế là chân lý được thiết lập trên quy ước thế gian, trên ngôn ngữ, trên tập quán nhận thức thường nghiệm. Khi nói có núi có sông, có ngày có đêm, có sinh có tử, đó là ngôn thuyết trên Tục đế. Chân đế là thực tướng của vạn pháp, nơi mọi phân biệt nhị nguyên đều lắng xuống, nơi núi sông ngày đêm sinh tử đều được thấy trong tánh Không của chúng, không tự tánh, không thường hằng, không đoạn diệt. Điều tinh vi nằm ở đây: hai chân lý ấy không phải hai cõi tách biệt, một cõi giả tạm dành cho kẻ phàm phu, một cõi chân thật dành cho bậc thánh giả đã vượt thoát. Nếu hiểu như vậy, tức đã rơi vào một hình thức nhị nguyên khác, còn thô hơn cả nhị nguyên hữu vô ban đầu. Tục đế và Chân đế không phải hai đối tượng khác nhau được nhận thức, mà là hai cách nhìn về cùng một thực tại duy nhất. Như người đứng trên núi cao nhìn xuống thấy con sông uốn khúc mềm mại, người đứng dưới lòng sông lại thấy nước chảy xiết mạnh mẽ. Sông không đổi, chỉ có góc nhìn đổi. Bởi vậy, không y Tục đế thì không thể đạt được Chân đế; không đạt Chân đế thì không thể chứng nhập Niết Bàn. Câu này của Long Thọ đã chặn đứng ngay từ đầu một khuynh hướng nguy hiểm mà người học Trung Quán rất dễ vướng vào: khuynh hướng khinh miệt Tục đế, coi ngôn ngữ, quy ước, sinh hoạt thế gian là thứ cần vứt bỏ càng sớm càng tốt để mau chóng chứng nhập cái gọi là Chân đế cao siêu. Kỳ thực, không có con đường nào đi tắt như vậy. Tục đế chính là chiếc bè duy nhất để qua sông. Khinh miệt chiếc bè trong khi chưa qua đến bờ bên kia, chẳng khác nào tự nhảy xuống dòng nước xiết mà không có phương tiện nào nương tựa. Nhưng ngược lại, nếu chỉ dừng lại ở Tục đế, coi ngôn ngữ và khái niệm là cứu cánh, là bản thân chân lý, thì cũng rơi vào một cực đoan khác. Đây chính là chỗ nhiều tông phái trước thời Long Thọ đã vấp phải: biến những lời Phật dạy trên bình diện phương tiện thành những giáo điều cố định, tranh luận không ngừng về câu chữ, quên mất rằng ngón tay chỉ trăng không phải là trăng. Long Thọ, khi phê bình các bộ phái Tiểu thừa đương thời, không phải phủ nhận giá trị của những lời dạy ấy, mà phê bình thái độ chấp chặt vào câu chữ như một tự tánh cố định. Ở đây, ta thấy được vai trò của người chỉ đường. Một người dẫn đường giỏi không tự nhận mình là đích đến. Người ấy chỉ tay về một hướng, dùng ngôn ngữ, dùng ví dụ, dùng mọi phương tiện có thể để người đi đường hình dung được con đường phía trước. Nhưng đến một khúc quanh nào đó, người dẫn đường phải lùi lại, để người đi đường tự bước những bước cuối cùng bằng chính đôi chân của mình. Tục đế là người chỉ đường. Chân đế là con đường tự thân phải bước. Nếu cứ bám mãi lấy người chỉ đường mà không chịu bước đi, sẽ mãi mãi đứng nguyên một chỗ, dù đã nghe qua vô số lời chỉ dẫn tinh vi. Đây cũng là lý do vì sao Trung Quán, dù triệt để phủ định mọi tự tánh, mọi định kiến cố hữu, vẫn không rơi vào hư vô luận như nhiều người ngộ nhận. Bởi phủ định của Trung Quán luôn vận hành trên nền tảng Nhị đế: phủ định trên Chân đế không có nghĩa phủ nhận luôn cả giá trị vận hành của Tục đế. Nhân quả vẫn vận hành, thiện ác vẫn có quả báo, con đường tu tập giới định tuệ vẫn cần được bước đi từng bước một . #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc
NHỊ ĐẾ Có một nghịch lý mà bất cứ ai bước chân vào Trung Quán cũng phải đối diện: Phật thuyết pháp bốn mươi lăm năm, để lại tam tạng kinh điển đồ sộ, nhưng chính giáo pháp ấy lại không ngừng nhắc nhở rằng chân lý tối hậu vốn lìa ngôn thuyết, bất khả tư nghị. Nếu chân lý đã bất khả ngôn, vậy bốn mươi lăm năm thuyết pháp ấy là gì? Là lời nói suông, hay có một chỗ đứng chính đáng của nó? Long Thọ giải quyết nghịch lý này bằng học thuyết Nhị đế: chư Phật y vào hai chân lý mà thuyết pháp cho chúng sinh, một là Tục đế thế gian, hai là Chân đế đệ nhất nghĩa. Nếu người nào không phân biệt được hai chân lý này, thì không thể hiểu được nghĩa chân thật sâu xa trong lời Phật dạy. Câu này, đọc thoáng qua tưởng như một sự phân loại đơn giản, nhưng nếu suy xét kỹ, đó chính là chìa khóa mở toàn bộ công trình tư tưởng của Trung Quán. Tục đế là chân lý được thiết lập trên quy ước thế gian, trên ngôn ngữ, trên tập quán nhận thức thường nghiệm. Khi nói có núi có sông, có ngày có đêm, có sinh có tử, đó là ngôn thuyết trên Tục đế. Chân đế là thực tướng của vạn pháp, nơi mọi phân biệt nhị nguyên đều lắng xuống, nơi núi sông ngày đêm sinh tử đều được thấy trong tánh Không của chúng, không tự tánh, không thường hằng, không đoạn diệt. Điều tinh vi nằm ở đây: hai chân lý ấy không phải hai cõi tách biệt, một cõi giả tạm dành cho kẻ phàm phu, một cõi chân thật dành cho bậc thánh giả đã vượt thoát. Nếu hiểu như vậy, tức đã rơi vào một hình thức nhị nguyên khác, còn thô hơn cả nhị nguyên hữu vô ban đầu. Tục đế và Chân đế không phải hai đối tượng khác nhau được nhận thức, mà là hai cách nhìn về cùng một thực tại duy nhất. Như người đứng trên núi cao nhìn xuống thấy con sông uốn khúc mềm mại, người đứng dưới lòng sông lại thấy nước chảy xiết mạnh mẽ. Sông không đổi, chỉ có góc nhìn đổi. Bởi vậy, không y Tục đế thì không thể đạt được Chân đế; không đạt Chân đế thì không thể chứng nhập Niết Bàn. Câu này của Long Thọ đã chặn đứng ngay từ đầu một khuynh hướng nguy hiểm mà người học Trung Quán rất dễ vướng vào: khuynh hướng khinh miệt Tục đế, coi ngôn ngữ, quy ước, sinh hoạt thế gian là thứ cần vứt bỏ càng sớm càng tốt để mau chóng chứng nhập cái gọi là Chân đế cao siêu. Kỳ thực, không có con đường nào đi tắt như vậy. Tục đế chính là chiếc bè duy nhất để qua sông. Khinh miệt chiếc bè trong khi chưa qua đến bờ bên kia, chẳng khác nào tự nhảy xuống dòng nước xiết mà không có phương tiện nào nương tựa. Nhưng ngược lại, nếu chỉ dừng lại ở Tục đế, coi ngôn ngữ và khái niệm là cứu cánh, là bản thân chân lý, thì cũng rơi vào một cực đoan khác. Đây chính là chỗ nhiều tông phái trước thời Long Thọ đã vấp phải: biến những lời Phật dạy trên bình diện phương tiện thành những giáo điều cố định, tranh luận không ngừng về câu chữ, quên mất rằng ngón tay chỉ trăng không phải là trăng. Long Thọ, khi phê bình các bộ phái Tiểu thừa đương thời, không phải phủ nhận giá trị của những lời dạy ấy, mà phê bình thái độ chấp chặt vào câu chữ như một tự tánh cố định. Ở đây, ta thấy được vai trò của người chỉ đường. Một người dẫn đường giỏi không tự nhận mình là đích đến. Người ấy chỉ tay về một hướng, dùng ngôn ngữ, dùng ví dụ, dùng mọi phương tiện có thể để người đi đường hình dung được con đường phía trước. Nhưng đến một khúc quanh nào đó, người dẫn đường phải lùi lại, để người đi đường tự bước những bước cuối cùng bằng chính đôi chân của mình. Tục đế là người chỉ đường. Chân đế là con đường tự thân phải bước. Nếu cứ bám mãi lấy người chỉ đường mà không chịu bước đi, sẽ mãi mãi đứng nguyên một chỗ, dù đã nghe qua vô số lời chỉ dẫn tinh vi. Đây cũng là lý do vì sao Trung Quán, dù triệt để phủ định mọi tự tánh, mọi định kiến cố hữu, vẫn không rơi vào hư vô luận như nhiều người ngộ nhận. Bởi phủ định của Trung Quán luôn vận hành trên nền tảng Nhị đế: phủ định trên Chân đế không có nghĩa phủ nhận luôn cả giá trị vận hành của Tục đế. Nhân quả vẫn vận hành, thiện ác vẫn có quả báo, con đường tu tập giới định tuệ vẫn cần được bước đi từng bước một . #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc

About