@lynn592000: Còn bản Nháp 😃#xuhuong

LYN 🇻🇳🇯🇵
LYN 🇻🇳🇯🇵
Open In TikTok:
Region: JP
Monday 02 June 2025 06:54:36 GMT
56620
3573
55
66

Music

Download

Comments

muonmau08
Muôn Màu :
Nhay dễ thương nha. 👍👍👍
2025-06-02 06:59:45
1
hieu_73d1
Hiếu's Văn's :
bàn là liên xô
2025-06-05 12:51:33
1
ngoc.thanh.hoang00
Ngoc Thanh Hoang :
Hữu duyên bl em nhé 😝😝😝🥰
2026-02-14 06:03:14
0
lehaituyen1992
Lê Hải Tuyên37🇻🇳🇯🇵 :
Nhảy đẹp quá gái ơi
2025-07-08 12:42:21
0
trn.bnh5388
Trần Bình 37E1 🙏🙏🙏🙏 :
🥰🥰🥰🥰 yêu quá đi 🥰🥰🥰
2025-06-02 11:59:41
0
hsu15071992
H.SỰ :
Cảnh này trông quen thuộc quá
2025-06-02 14:28:07
0
trongnatural
★ Trọng Gym ★🔱 :
Yêu quá 😘
2025-08-30 05:15:57
0
yenvyhuyen172493
38🇻🇳mê câu cá 33🇯🇵 :
Xinh được mời ng đẹp đi bar okayama bữa
2025-06-09 10:11:39
0
hethong1
Vua Bán Hàng! :
Xinh quá trời
2025-06-02 11:20:41
0
vn.hngtv4
H”Hùng :
Hâh
2025-06-29 13:46:04
0
mylove.596
Tuấn Quý 34🇻🇳11🇯🇵 :
Tươi thế idol🥰🥰🥰
2025-06-02 10:19:20
0
chungthuymaimai
Ngọn hải đăng 19B1 :
người chăm tập rèn luyện có khác em ơi dáng người đẹp làm sao 🥰
2025-08-29 21:44:05
0
ntl483
Thành lộc 😜 :
Xinh thế
2025-07-26 04:44:32
0
letrung_1.73
Lê trung🇯🇵 :
Kưng za
2025-08-22 23:29:04
0
user8cbbh1kgy7
Linh Lì Lợm12345 :
❤❤❤
2025-09-13 05:29:00
0
tuananh949810
Tuấn🐶Trần :
🥰🥰🥰
2025-06-07 05:14:09
0
user7031313122165
またあ :
😂😂😂
2025-09-05 09:28:55
0
tuyen_au
 :
♥️♥️♥️
2025-08-22 01:14:22
0
haudinh369
🌺 Đinh hậu.88@🥰 :
👏👏👏
2025-09-13 04:48:19
0
rio97148
RIO :
🥰
2025-09-15 10:39:10
0
hnghello8
Shin Shin :
🤭🤭🤭
2025-06-19 01:34:51
0
duc.anh52
Đức anh🇯🇵🇻🇳 :
🥰
2025-06-10 03:18:24
0
h2038076
1996🔰 :
💗
2025-06-09 04:18:37
0
h2038076
1996🔰 :
💞
2025-06-09 04:18:36
0
userod9ka4aa3a
✅ Thư Ba Tuổi ✅ :
♥️♥️♥️
2025-06-02 07:22:08
0
To see more videos from user @lynn592000, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Buổi tối. Mưa vẫn chưa dứt. Điện trong quán bất ngờ mất. Cả căn phòng chỉ còn ánh nến. Ling mang một chiếc chăn đặt lên ghế sofa. “Ở tạm đây.” “Mai hẵng đi.” Orm nhìn chiếc chăn. Rồi nhìn Ling. “Em ngủ ngoài.” “Ừ.” “…” “Nhưng lạnh.” Ling khẽ thở dài. “Qua đây.” Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa nhỏ. Không ai nói gì. Một lúc sau… Ling chủ động tựa đầu lên vai Orm. Lần này. Không phải vì diễn. Mà vì nhớ. Orm nhẹ nhàng nghiêng đầu. Áp má mình lên mái tóc Ling. “Chị.” “Hửm?” “Em chưa từng lừa chị.” “Thân phận của em là giả.” “Nhưng từng lần em đưa chị về…” “Từng lần em ghen…” “Từng lần em muốn bảo vệ chị…” “Đều là thật.” Ling nhắm mắt. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Cô nắm lấy bàn tay Orm. Đan những ngón tay vào nhau. “Nhóc con.” “Chị tha thứ…” “…không có nghĩa là chị quên.” Orm gật đầu. “Em biết.” “Vậy…” Ling khẽ mỉm cười. “Từ giờ…” “…đừng giấu chị điều gì nữa.” Orm khẽ hôn lên trán Ling. “Em hứa.” Ngoài trời, cơn mưa cuối cùng cũng tạnh. Nhưng cả hai đều hiểu, thử thách vẫn chưa kết thúc. Khun vẫn còn ngoài vòng pháp luật —— Hai tuần sau. Ngôi nhà ven biển. Orm đang tưới mấy chậu hoa trước hiên thì điện thoại reo. Đội trưởng chỉ nói đúng một câu: “Khun xuất hiện rồi.” Orm siết chặt điện thoại. “Ở đâu?” “Bến cảng phía Đông.” “Hắn đang chuẩn bị trốn ra nước ngoài.” Orm quay đầu nhìn vào căn nhà. Qua khung cửa kính. Ling đang cặm cụi làm bánh. Nụ cười rất yên bình. Đó là cuộc sống mà Orm từng hứa sẽ mang đến cho cô. Nếu hôm nay cô đi… Rất có thể sẽ không trở về. ⸻ “Em định đi mà không nói chị sao?” Giọng Ling vang lên phía sau. Orm khựng lại. Cô quay đầu. Ling đang đứng đó. Vẫn chiếc áo sơ mi trắng, nhưng ánh mắt đã khác. Không còn né tránh. Không còn trốn chạy. Orm cúi đầu. “Xin lỗi.” “Đây là việc của em.” Ling bước đến. “Cũng là việc của chị.” “Không.” “Hắn sẽ giết chị.” Ling mỉm cười rất nhẹ. “Hắn từng giết tuổi thơ của chị rồi.” “Chị không muốn để hắn cướp nốt phần đời còn lại.” Orm lặng người. ⸻ Đêm hôm đó. Hai người cùng đến sở cảnh sát. Đội trưởng nhìn Ling rất lâu. “Cô chắc chứ?” Ling gật đầu. “Tôi sẽ làm nhân chứng.” “Mọi thứ tôi biết…” “…tôi sẽ khai hết.” Một cảnh sát trẻ ngạc nhiên. “Nhưng cô từng ở cạnh Khun nhiều năm.” Ling khẽ cười. “Đúng.” “Để biết hắn mua bán người thế nào.” “Giết người ra sao.” “Và…” “…để âm thầm đưa những cô gái còn sống ra ngoài.” Cả phòng họp im lặng. Ngay cả Orm cũng chưa từng biết. Ling lấy từ túi xách ra một chiếc USB cũ. “Tất cả sổ sách.” “Danh sách giao dịch.” “Tên những cảnh sát nhận hối lộ.” “Tôi giữ suốt ba năm.” Đội trưởng nhìn cô đầy kinh ngạc. “Tại sao bây giờ mới đưa?” Ling quay sang nhìn Orm. “Vì…” “…trước đây tôi không dám tin cảnh sát.” “Nhưng tôi tin em ấy.” Orm cúi đầu. Bàn tay khẽ nắm lấy tay Ling dưới gầm bàn. Lần này… Ling không buông nữa. ⸻ Rạng sáng. Bến cảng. Khun đứng trên boong tàu. Khi thấy Ling bước xuống xe cùng cảnh sát, khuôn mặt ông ta tối sầm. “Tao nuôi mày mười năm.” “Mày phản tao?” Ling bình tĩnh nhìn người đàn ông từng khiến cô sợ hãi suốt tuổi trẻ. “Ông chưa từng nuôi tôi.” “Ông chỉ nhốt tôi.” Khun cười lớn. “Vậy thì…” “Chết cùng nhau.” Ông ta rút điều khiển từ xa. Một tiếng bíp vang lên. Đội trưởng hét lớn: “Có bom!” Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Khun chĩa súng thẳng về phía Ling. Mọi thứ như quay chậm. Orm lao tới. Nhưng lần này… Ling lại là người đẩy Orm ra. ĐOÀNG! Viên đạn sượt qua cánh tay Ling. Máu thấm đỏ tay áo. Orm gào lên: “Ling!” Ling cắn răng. “Em còn nhớ chị từng nói gì không?” “Hả?” “Chị không yếu.” Nói rồi, Ling nhặt khẩu súng của một tên đàn em bị khống chế, ném mạnh về phía Orm. “Orm!” “Bắt hắn!” Orm chụp lấy khẩu súng. Hai người nhìn nhau. Không cần nói thêm. Orm hiểu. Lần này, Ling không cần cô che chở. Hai người cùng lao lên. Một người khống chế đường rút. Một người ép Khun vào góc boong tàu. Khun gào lên điên loạn. “Tất cả là tại mày!” Ông ta chĩa súng lần cuối. Nhưng Orm đã nhanh hơn. ĐOÀNG! Viên đạn bắn trúng khẩu súng trên tay Khun. Vũ khí rơi xuống biển. Khun quỳ gối. Tiếng còi cảnh sát vang lên khắp bến cảng. Đội trưởng bước tới. “Còng tay.” Khun bị áp giải. Trước khi đi, ông ta quay lại nhìn Ling. “Tao thua.” Ling lắc đầu. “Không.” “Ông thua từ ngày ông nghĩ mọi người sẽ sợ ông mãi mãi.” #lingorm
Buổi tối. Mưa vẫn chưa dứt. Điện trong quán bất ngờ mất. Cả căn phòng chỉ còn ánh nến. Ling mang một chiếc chăn đặt lên ghế sofa. “Ở tạm đây.” “Mai hẵng đi.” Orm nhìn chiếc chăn. Rồi nhìn Ling. “Em ngủ ngoài.” “Ừ.” “…” “Nhưng lạnh.” Ling khẽ thở dài. “Qua đây.” Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa nhỏ. Không ai nói gì. Một lúc sau… Ling chủ động tựa đầu lên vai Orm. Lần này. Không phải vì diễn. Mà vì nhớ. Orm nhẹ nhàng nghiêng đầu. Áp má mình lên mái tóc Ling. “Chị.” “Hửm?” “Em chưa từng lừa chị.” “Thân phận của em là giả.” “Nhưng từng lần em đưa chị về…” “Từng lần em ghen…” “Từng lần em muốn bảo vệ chị…” “Đều là thật.” Ling nhắm mắt. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Cô nắm lấy bàn tay Orm. Đan những ngón tay vào nhau. “Nhóc con.” “Chị tha thứ…” “…không có nghĩa là chị quên.” Orm gật đầu. “Em biết.” “Vậy…” Ling khẽ mỉm cười. “Từ giờ…” “…đừng giấu chị điều gì nữa.” Orm khẽ hôn lên trán Ling. “Em hứa.” Ngoài trời, cơn mưa cuối cùng cũng tạnh. Nhưng cả hai đều hiểu, thử thách vẫn chưa kết thúc. Khun vẫn còn ngoài vòng pháp luật —— Hai tuần sau. Ngôi nhà ven biển. Orm đang tưới mấy chậu hoa trước hiên thì điện thoại reo. Đội trưởng chỉ nói đúng một câu: “Khun xuất hiện rồi.” Orm siết chặt điện thoại. “Ở đâu?” “Bến cảng phía Đông.” “Hắn đang chuẩn bị trốn ra nước ngoài.” Orm quay đầu nhìn vào căn nhà. Qua khung cửa kính. Ling đang cặm cụi làm bánh. Nụ cười rất yên bình. Đó là cuộc sống mà Orm từng hứa sẽ mang đến cho cô. Nếu hôm nay cô đi… Rất có thể sẽ không trở về. ⸻ “Em định đi mà không nói chị sao?” Giọng Ling vang lên phía sau. Orm khựng lại. Cô quay đầu. Ling đang đứng đó. Vẫn chiếc áo sơ mi trắng, nhưng ánh mắt đã khác. Không còn né tránh. Không còn trốn chạy. Orm cúi đầu. “Xin lỗi.” “Đây là việc của em.” Ling bước đến. “Cũng là việc của chị.” “Không.” “Hắn sẽ giết chị.” Ling mỉm cười rất nhẹ. “Hắn từng giết tuổi thơ của chị rồi.” “Chị không muốn để hắn cướp nốt phần đời còn lại.” Orm lặng người. ⸻ Đêm hôm đó. Hai người cùng đến sở cảnh sát. Đội trưởng nhìn Ling rất lâu. “Cô chắc chứ?” Ling gật đầu. “Tôi sẽ làm nhân chứng.” “Mọi thứ tôi biết…” “…tôi sẽ khai hết.” Một cảnh sát trẻ ngạc nhiên. “Nhưng cô từng ở cạnh Khun nhiều năm.” Ling khẽ cười. “Đúng.” “Để biết hắn mua bán người thế nào.” “Giết người ra sao.” “Và…” “…để âm thầm đưa những cô gái còn sống ra ngoài.” Cả phòng họp im lặng. Ngay cả Orm cũng chưa từng biết. Ling lấy từ túi xách ra một chiếc USB cũ. “Tất cả sổ sách.” “Danh sách giao dịch.” “Tên những cảnh sát nhận hối lộ.” “Tôi giữ suốt ba năm.” Đội trưởng nhìn cô đầy kinh ngạc. “Tại sao bây giờ mới đưa?” Ling quay sang nhìn Orm. “Vì…” “…trước đây tôi không dám tin cảnh sát.” “Nhưng tôi tin em ấy.” Orm cúi đầu. Bàn tay khẽ nắm lấy tay Ling dưới gầm bàn. Lần này… Ling không buông nữa. ⸻ Rạng sáng. Bến cảng. Khun đứng trên boong tàu. Khi thấy Ling bước xuống xe cùng cảnh sát, khuôn mặt ông ta tối sầm. “Tao nuôi mày mười năm.” “Mày phản tao?” Ling bình tĩnh nhìn người đàn ông từng khiến cô sợ hãi suốt tuổi trẻ. “Ông chưa từng nuôi tôi.” “Ông chỉ nhốt tôi.” Khun cười lớn. “Vậy thì…” “Chết cùng nhau.” Ông ta rút điều khiển từ xa. Một tiếng bíp vang lên. Đội trưởng hét lớn: “Có bom!” Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Khun chĩa súng thẳng về phía Ling. Mọi thứ như quay chậm. Orm lao tới. Nhưng lần này… Ling lại là người đẩy Orm ra. ĐOÀNG! Viên đạn sượt qua cánh tay Ling. Máu thấm đỏ tay áo. Orm gào lên: “Ling!” Ling cắn răng. “Em còn nhớ chị từng nói gì không?” “Hả?” “Chị không yếu.” Nói rồi, Ling nhặt khẩu súng của một tên đàn em bị khống chế, ném mạnh về phía Orm. “Orm!” “Bắt hắn!” Orm chụp lấy khẩu súng. Hai người nhìn nhau. Không cần nói thêm. Orm hiểu. Lần này, Ling không cần cô che chở. Hai người cùng lao lên. Một người khống chế đường rút. Một người ép Khun vào góc boong tàu. Khun gào lên điên loạn. “Tất cả là tại mày!” Ông ta chĩa súng lần cuối. Nhưng Orm đã nhanh hơn. ĐOÀNG! Viên đạn bắn trúng khẩu súng trên tay Khun. Vũ khí rơi xuống biển. Khun quỳ gối. Tiếng còi cảnh sát vang lên khắp bến cảng. Đội trưởng bước tới. “Còng tay.” Khun bị áp giải. Trước khi đi, ông ta quay lại nhìn Ling. “Tao thua.” Ling lắc đầu. “Không.” “Ông thua từ ngày ông nghĩ mọi người sẽ sợ ông mãi mãi.” #lingorm

About