Thắng :
Anh không biết từ khi nào, nhưng có một khoảnh khắc rất đỗi bình thường nào đó, khi ánh mắt anh vô tình chạm vào em – mọi thứ trong anh bỗng khựng lại. Giống như một giai điệu du dương bất ngờ ngân vang giữa cuộc sống hối hả, em xuất hiện như ánh sáng đầu tiên trong một ngày mới, khiến anh không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ.
Có điều gì đó rất riêng trong em – một nét dịu dàng mà không yếu mềm, một sự rực rỡ nhưng không chói lòa. Em cười, và cả thế giới như ngừng quay chỉ để lắng nghe khoảnh khắc ấy. Anh không rõ phải gọi đó là định mệnh hay chỉ là một lần trái tim lỡ nhịp, nhưng anh biết – từ giây phút ấy, anh không còn là chính mình nữa.
Tình cảm anh dành cho em không ồn ào, không khoa trương. Nó âm thầm lớn lên từng ngày, như giọt sương lặng lẽ nuôi dưỡng mầm xanh. Có những đêm dài, anh không cần mơ gì cả, chỉ cần nghĩ đến em thôi là tim đã đủ ấm áp.
Em không chỉ đẹp vì ánh nhìn đầu tiên, mà còn vì những điều giản dị nơi em – ánh mắt trong veo, cử chỉ dịu dàng, và cách em bước qua cuộc đời này nhẹ nhàng như cơn gió mát giữa hè. Anh thật sự trân trọng tất cả những điều đó. Và nếu được phép, anh chỉ mong mình có thể là người được ở bên em – không cần thật đặc biệt, chỉ cần thật chân thành.
Có thể em chưa từng để ý đến anh, nhưng anh vẫn ở đây – một người lặng lẽ dõi theo và yêu em bằng cả những điều đẹp đẽ nhất mà anh có. Nếu có cơ hội, anh muốn được viết tiếp câu chuyện này – không phải như một giấc mơ, mà là một hiện thực ấm áp bên em.🥰🥰
2025-06-03 11:53:23