@user1181472811147:

дил
дил
Open In TikTok:
Region: UZ
Tuesday 03 June 2025 17:02:01 GMT
399
36
2
2

Music

Download

Comments

rozmatov.nodirbek
Rozmatov Nodirbek :
🥰🥰🥰
2025-06-09 17:16:34
1
xasanov_1018
xasanov_101 :
💞
2025-06-13 14:56:49
0
To see more videos from user @user1181472811147, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

[Mộ Dung Thanh Dịch × Lý Bách Tắc] Lý Bách Tắc bước vào nhà, c/ở/i chiếc áo dính đầy tuyết treo lên móc áo. Đứng quá lâu ngoài trời lạnh, đôi bàn tay của anh có/ng bu/ốt, ửng đỏ hết cả lên. Giờ này, anh chỉ muốn c/ở/i hết mớ quần áo ư/ớt đẫ/m này ra rồi đi tắ/m ngay. Chợt, một chiếc áo măng tô dày được khoác lên vai anh. Mộ Dung Thanh Dịch tựa cằm lên vai anh, ôm cả áo lẫn người vào lòng. “Sao em đi không có tiếng động gì hết vậy?” Nhiệt độ cơ thể Mộ Dung Thanh Dịch lúc nào cũng cao hơn anh, cái ấm áp độ/t ng/ột làm anh thoải mái đến mức thở ra một hơi. “Anh không quan tâm em thì có.” Mộ Dung Thanh Dịch vươn tay, phủ lên bàn tay lạnh bu/ốt của anh, “Anh lạnh quá, đi thay quần áo đi!” “Em buông anh ra đã.” Lý Bách Tắc cúi đầu cười. Anh chuyển đến sống chung với Mộ Dung Thanh Dịch chỉ là một quyết định bồ/ng b/ộ/t, chẳng màng hậ/u q/uả. Song, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng hối hận. Anh thích cảm giác bên cậu, bên Mộ Dung Thanh Dịch không nó/ng n/ảy c/ãi v/ã, dịu dàng như thuở cậu chưa tròn đôi mươi. Mộ Dung Thanh Dịch tiếc nuối buông Lý Bách Tắc ra, thả anh lên lầu. Trong lúc đó, cậu bước vào bếp, múc canh gừng ra chén. Thân phận hiện tại của cậu đúng là cậu ấm, song có nỗi kh/ổ nào mà cậu chưa từng trải qua, biết nấu ăn là chuyện quá đỗi bình thường. Những ngày thảnh thơi, cậu vui vẻ chuẩn bị sẵn cơm nước, chỉ chờ anh trở về thôi. Nghe tiếng bước chân phía sau, Mộ Dung Thanh Dịch quay đầu lại. Lý Bách Tắc đã tắ/m xong nhưng vẫn khoác chiếc áo măng tô của cậu trên người. “Anh uống canh gừng đi, xua hàn.” Mộ Dung Thanh Dịch đưa chén canh nóng hổi cho anh. Lý Bách Tắc không vội uống, anh để bát xuống bệ bếp, kiễng chân ôm lấy cổ cậu. “Uống cùng tôi nhé? Hôm nay em cũng ra ngoài mà, có về sớm hơn tôi là bao đâu.” Mộ Dung Thanh Dịch cười khẽ, bưng bát lên uống một ngụm, rồi hô/n lên môi anh. “Ngọt thế, em cho đường à?” “Lý Bách Tắc, anh học mấy câu tá/n tỉ/nh này ở đâu thế?” Mộ Dung Thanh Dịch xoay người, đ/è Lý Bách Tắc lên bệ bếp, d/ụi đầu vào hõm cổ anh, “Còn dùng nước hoa nữa chứ… anh định ra ngoài à?” Lý Bách Tắc hơi ngại ngùng, “Không có.” “Vậy thì…” Mộ Dung Thanh Dịch cười, ni/ết nhẹ vành tai anh, nói: “Nhảy với em một điệu đi.” “Tôi không biết nhảy.” “Anh g/ạt em đúng không?” Mộ Dung Thanh Dịch vuốt ve lòng bàn tay phải Lý Bách Tắc, luồn các ngón tay vào tay anh, khẽ nâng lên. “Tôi không biết thật. Với lại, chẳng có ai khiêu vũ mà nắm tay như em hết.” Tuy nói vậy nhưng anh vẫn chiều theo Mộ Dung Thanh Dịch. “Anh nâng tay trái lên, thả lỏng vai ra. Khi em bước chân trái về trước, anh lùi chân phải về sau. Sau đó…” Lý Bách Tắc nhướng mày, “Em dạy tôi nhảy bước nữ à?” “Đâu có, nếu thích, anh có thể nhảy bước nam.” Mộ Dung Thanh Dịch chạm nhẹ vào hông anh, “Chỗ này của anh cũng phải di chuyển.” “Điệu Rumba? Em dạy Rumba cho người mới bắt đầu?” Mới nhảy được vài bước, Lý Bách Tắc đã nóng hết cả người. Anh chỉ muốn dừng lại, cở/i chiếc áo dày nặng trên người mình xuống trước. “Em thấy hợp với anh mà, quy/ến r/ũ giống anh.” #truonglanghach #modungthanhdich #tuchanhien #lybachtac #giayphutayvuotgioihan
[Mộ Dung Thanh Dịch × Lý Bách Tắc] Lý Bách Tắc bước vào nhà, c/ở/i chiếc áo dính đầy tuyết treo lên móc áo. Đứng quá lâu ngoài trời lạnh, đôi bàn tay của anh có/ng bu/ốt, ửng đỏ hết cả lên. Giờ này, anh chỉ muốn c/ở/i hết mớ quần áo ư/ớt đẫ/m này ra rồi đi tắ/m ngay. Chợt, một chiếc áo măng tô dày được khoác lên vai anh. Mộ Dung Thanh Dịch tựa cằm lên vai anh, ôm cả áo lẫn người vào lòng. “Sao em đi không có tiếng động gì hết vậy?” Nhiệt độ cơ thể Mộ Dung Thanh Dịch lúc nào cũng cao hơn anh, cái ấm áp độ/t ng/ột làm anh thoải mái đến mức thở ra một hơi. “Anh không quan tâm em thì có.” Mộ Dung Thanh Dịch vươn tay, phủ lên bàn tay lạnh bu/ốt của anh, “Anh lạnh quá, đi thay quần áo đi!” “Em buông anh ra đã.” Lý Bách Tắc cúi đầu cười. Anh chuyển đến sống chung với Mộ Dung Thanh Dịch chỉ là một quyết định bồ/ng b/ộ/t, chẳng màng hậ/u q/uả. Song, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng hối hận. Anh thích cảm giác bên cậu, bên Mộ Dung Thanh Dịch không nó/ng n/ảy c/ãi v/ã, dịu dàng như thuở cậu chưa tròn đôi mươi. Mộ Dung Thanh Dịch tiếc nuối buông Lý Bách Tắc ra, thả anh lên lầu. Trong lúc đó, cậu bước vào bếp, múc canh gừng ra chén. Thân phận hiện tại của cậu đúng là cậu ấm, song có nỗi kh/ổ nào mà cậu chưa từng trải qua, biết nấu ăn là chuyện quá đỗi bình thường. Những ngày thảnh thơi, cậu vui vẻ chuẩn bị sẵn cơm nước, chỉ chờ anh trở về thôi. Nghe tiếng bước chân phía sau, Mộ Dung Thanh Dịch quay đầu lại. Lý Bách Tắc đã tắ/m xong nhưng vẫn khoác chiếc áo măng tô của cậu trên người. “Anh uống canh gừng đi, xua hàn.” Mộ Dung Thanh Dịch đưa chén canh nóng hổi cho anh. Lý Bách Tắc không vội uống, anh để bát xuống bệ bếp, kiễng chân ôm lấy cổ cậu. “Uống cùng tôi nhé? Hôm nay em cũng ra ngoài mà, có về sớm hơn tôi là bao đâu.” Mộ Dung Thanh Dịch cười khẽ, bưng bát lên uống một ngụm, rồi hô/n lên môi anh. “Ngọt thế, em cho đường à?” “Lý Bách Tắc, anh học mấy câu tá/n tỉ/nh này ở đâu thế?” Mộ Dung Thanh Dịch xoay người, đ/è Lý Bách Tắc lên bệ bếp, d/ụi đầu vào hõm cổ anh, “Còn dùng nước hoa nữa chứ… anh định ra ngoài à?” Lý Bách Tắc hơi ngại ngùng, “Không có.” “Vậy thì…” Mộ Dung Thanh Dịch cười, ni/ết nhẹ vành tai anh, nói: “Nhảy với em một điệu đi.” “Tôi không biết nhảy.” “Anh g/ạt em đúng không?” Mộ Dung Thanh Dịch vuốt ve lòng bàn tay phải Lý Bách Tắc, luồn các ngón tay vào tay anh, khẽ nâng lên. “Tôi không biết thật. Với lại, chẳng có ai khiêu vũ mà nắm tay như em hết.” Tuy nói vậy nhưng anh vẫn chiều theo Mộ Dung Thanh Dịch. “Anh nâng tay trái lên, thả lỏng vai ra. Khi em bước chân trái về trước, anh lùi chân phải về sau. Sau đó…” Lý Bách Tắc nhướng mày, “Em dạy tôi nhảy bước nữ à?” “Đâu có, nếu thích, anh có thể nhảy bước nam.” Mộ Dung Thanh Dịch chạm nhẹ vào hông anh, “Chỗ này của anh cũng phải di chuyển.” “Điệu Rumba? Em dạy Rumba cho người mới bắt đầu?” Mới nhảy được vài bước, Lý Bách Tắc đã nóng hết cả người. Anh chỉ muốn dừng lại, cở/i chiếc áo dày nặng trên người mình xuống trước. “Em thấy hợp với anh mà, quy/ến r/ũ giống anh.” #truonglanghach #modungthanhdich #tuchanhien #lybachtac #giayphutayvuotgioihan

About