TôilàĐậuĐỏ🪟 :
“Lâm Dương….” Cuối cùng cô cũng nhỏ giọng gọi tên của cậu.
“Đừng động đậy,” Giọng nói của Lâm Dương dịu dàng, mang theo chút cầu xin, “Châu Châu, đừng động đậy, để tớ ôm một lát, một lát thôi, được không?”
Cái ôm là một sức mạnh thần kì, nó có thể khiến bạn thấy đầy đủ và an toàn, Dư Châu Châu đột nhiên cảm thấy cái hang động lớn trong lòng mình được lấp đầy – dù chỉ trong mấy phút ngắn ngủi.
Cô như chìm trong giấc mơ vậy, ấm áp, chân thật, không muốn tỉnh dậy chút nào.
Cô thử đưa tay lên, ôm lấy hông của cậu.
Lâm Dương hơi run một chút, sau đó càng ôm cô chặt hơn, ôm chặt cô vào lồng ngực của cậu.
Bọn họ đáng ra phải ôm chặt nhau như vậy sớm hơn.
Hạnh phúc đến quá nhanh làm Lâm Dương sợ hãi, sợ đây chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Dư Châu Châu lại mở miệng nói.
“Lâm Dương, ngực của cậu làm tớ nhớ tới mẹ.”
Lâm Dương dở khóc dở cười, vui buồn xen lẫn.
Dư Châu Châu lại không chú ý tôn nghiêm đàn ông của Lâm Dương bị câu nói của cô đâm nát. Cô chăm chú nói cho cậu biết, “Rất, rất giống mẹ tớ…. Rất ấm áp.”
Bàn tay của cô nắm chặt bàn tay lớn kia.
2025-06-10 05:35:07