@delffimarcoss: arg🇦🇷 #bariloche

Delfi⚡️
Delfi⚡️
Open In TikTok:
Region: AR
Monday 23 June 2025 01:20:24 GMT
4801
227
6
8

Music

Download

Comments

araceli_zanazzo
Araceli Zanazzo :
Hermosa 😍
2026-08-24 20:11:48
0
centuuu.marr_
martucentu :
Pero que hermosa
2025-06-23 21:13:38
1
tizikurtzz
Tizi :
😏
2025-06-23 02:34:44
1
constanzamelgarejo_
costimelgarejo :
hermosaa
2025-06-24 16:01:07
1
larita_guimaraez
larita_guimaraez :
preciosa
2025-06-23 11:25:54
1
guilleeguzman
Guillermina :
hermosa
2025-06-23 03:31:30
1
To see more videos from user @delffimarcoss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người con có cuộc đời của người con, người cha có cuộc đời của người cha. Người vợ có bài học của người vợ, người chồng có bài học của người chồng, bạn bè cũng có con đường riêng. Ta có thể yêu thương, nâng đỡ, khuyên nhủ khi cần, nhưng không thể sống thay phần đời của họ. Nếu một người luôn muốn cứu người khác, họ cũng cần cẩn thận với chính mong muốn ấy. Bởi đôi khi phía sau mong muốn cứu người là nhu cầu được trở thành người quan trọng. Ta muốn họ cần ta, ta muốn họ nghe ta, ta muốn khi họ thành công, họ nhớ rằng nhờ lời khuyên của ta. Khi đó lòng tốt đã bắt đầu có sự ràng buộc. Một tình thương thật sự không đòi người kia phải mang ơn, nó không cần được ghi nhận. Nó chỉ làm điều nên làm rồi buông xuống. Hãy thử nhìn vào một người làm vườn. Người ấy gieo hạt, tưới nước, chăm đất, nhổ cỏ và bảo vệ cây khi cần. Nhưng người làm vườn không thể kéo cây lên để bắt nó cao nhanh hơn. Nếu vì sốt ruột mà kéo cây lên mỗi ngày, người ấy sẽ làm đứt rễ. Tình thương đối với con người cũng cần sự kiên nhẫn như vậy. Chúng ta có thể tạo điều kiện nhưng không thể trưởng thành thay một người. Có thể chỉ đường nhưng không thể đi thay họ. Có thể cảnh báo nhưng không thể chịu thay hậu quả từ lựa chọn của họ. Khi hiểu được điều này, ta bắt đầu nhẹ đi rất nhiều. Ta không còn phải kiểm soát mọi thứ. Ta không còn thức cả đêm chỉ vì một người thân đang lựa chọn khác mình. Ta không còn thấy mình có trách nhiệm giải quyết mọi vấn đề của người khác. Ta vẫn thương nhưng lòng thương không còn đi kèm sự chiếm hữu. Ta vẫn quan tâm nhưng sự quan tâm không còn biến thành can thiệp. Ta vẫn có thể đưa tay giúp đỡ. Nhưng sau khi đã giúp ta biết buông phần còn lại. Và chính lúc ấy ta bắt đầu có thời gian để nhìn lại đời mình. Trước đây ta dành bao nhiêu thời gian để nói người khác nên sống thế nào? Bây giờ ta dùng thời gian ấy để hỏi mình đã sống ra sao. Trước đây ta nhìn thấy rất nhiều lỗi của người thân. Bây giờ ta nhìn xem mình đã làm họ tổn thương ở đâu. Trước đây ta mong người khác thay đổi cách nói chuyện. Bây giờ ta nghe lại giọng nói của chính mình. Trước đây ta muốn người khác biết nhường nhịn. Bây giờ ta tập nhường một bước. Trước đây ta muốn người khác biết im lặng đúng lúc. Bây giờ ta tập giữ một khoảng lặng trước khi phản ứng. Sự thay đổi ấy không ồn ào, không ai vỗ tay, không ai trao cho chúng ta một phần thưởng, nhưng nó làm đời sống bên trong thay đổi từng chút một. Một ngày nọ, người khác nói một câu khó nghe, ta không còn lập tức đáp trả. Một ngày khác, người thân làm điều trái ý, ta không còn muốn kiểm soát. Một ngày khác nữa, có người hiểu lầm mình, ta không còn thấy cần phải giải thích tất cả. Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng đó chính là dấu hiệu của sự trưởng thành. Có thể cuộc đời vẫn chưa trở nên dễ dàng hơn, người khác vẫn có thể làm ta buồn. Những chuyện bất ngờ vẫn xảy ra, mất mát vẫn đến, con người vẫn có thể thay đổi. Nhưng bên trong ta đã có một khoảng không rộng hơn trước. Ta không còn bị cuốn theo mọi chuyện. Ta bắt đầu biết điều gì thuộc về mình và điều gì nên trả lại cho cuộc đời. Một người thật sự biết quay về với chính mình không phải là người không còn quan tâm đến thế gian. Họ quan tâm sâu hơn nhưng ít kiểm soát hơn. Họ thương người khác nhưng không muốn sở hữu người khác. Họ nhìn thấy lỗi lầm nhưng không vội kết án. Họ có thể góp ý nhưng không xem lời nói của mình là chân lý duy nhất. Họ biết rằng mình cũng đang học. Và vì biết mình đang học, họ trở nên khiêm nhường hơn trước những bài học của người khác. Có lẽ đây mới là điều khó nhất. Chúng ta dễ thấy mình là người đang dạy, nhưng khó thấy mình cũng là người đang học. Mỗi người đi ngang qua đời, ta đều có thể trở thành một tấm gương. Người làm ta khó chịu cho ta thấy nơi nào trong mình còn chấp trước. Người khiến ta ghen tỵ cho ta thấy nơi nào trong mình còn thiếu tự tin. Người khiến ta tức giận cho ta thấy nơi nào trong mình còn chưa bình an. Người khiến ta đau cho ta thấy nơi nào cần được chữa lành. #ducdatlailatma #daophatvacuocsong #daophat #loidayducdatlailatma #loiphatday
Người con có cuộc đời của người con, người cha có cuộc đời của người cha. Người vợ có bài học của người vợ, người chồng có bài học của người chồng, bạn bè cũng có con đường riêng. Ta có thể yêu thương, nâng đỡ, khuyên nhủ khi cần, nhưng không thể sống thay phần đời của họ. Nếu một người luôn muốn cứu người khác, họ cũng cần cẩn thận với chính mong muốn ấy. Bởi đôi khi phía sau mong muốn cứu người là nhu cầu được trở thành người quan trọng. Ta muốn họ cần ta, ta muốn họ nghe ta, ta muốn khi họ thành công, họ nhớ rằng nhờ lời khuyên của ta. Khi đó lòng tốt đã bắt đầu có sự ràng buộc. Một tình thương thật sự không đòi người kia phải mang ơn, nó không cần được ghi nhận. Nó chỉ làm điều nên làm rồi buông xuống. Hãy thử nhìn vào một người làm vườn. Người ấy gieo hạt, tưới nước, chăm đất, nhổ cỏ và bảo vệ cây khi cần. Nhưng người làm vườn không thể kéo cây lên để bắt nó cao nhanh hơn. Nếu vì sốt ruột mà kéo cây lên mỗi ngày, người ấy sẽ làm đứt rễ. Tình thương đối với con người cũng cần sự kiên nhẫn như vậy. Chúng ta có thể tạo điều kiện nhưng không thể trưởng thành thay một người. Có thể chỉ đường nhưng không thể đi thay họ. Có thể cảnh báo nhưng không thể chịu thay hậu quả từ lựa chọn của họ. Khi hiểu được điều này, ta bắt đầu nhẹ đi rất nhiều. Ta không còn phải kiểm soát mọi thứ. Ta không còn thức cả đêm chỉ vì một người thân đang lựa chọn khác mình. Ta không còn thấy mình có trách nhiệm giải quyết mọi vấn đề của người khác. Ta vẫn thương nhưng lòng thương không còn đi kèm sự chiếm hữu. Ta vẫn quan tâm nhưng sự quan tâm không còn biến thành can thiệp. Ta vẫn có thể đưa tay giúp đỡ. Nhưng sau khi đã giúp ta biết buông phần còn lại. Và chính lúc ấy ta bắt đầu có thời gian để nhìn lại đời mình. Trước đây ta dành bao nhiêu thời gian để nói người khác nên sống thế nào? Bây giờ ta dùng thời gian ấy để hỏi mình đã sống ra sao. Trước đây ta nhìn thấy rất nhiều lỗi của người thân. Bây giờ ta nhìn xem mình đã làm họ tổn thương ở đâu. Trước đây ta mong người khác thay đổi cách nói chuyện. Bây giờ ta nghe lại giọng nói của chính mình. Trước đây ta muốn người khác biết nhường nhịn. Bây giờ ta tập nhường một bước. Trước đây ta muốn người khác biết im lặng đúng lúc. Bây giờ ta tập giữ một khoảng lặng trước khi phản ứng. Sự thay đổi ấy không ồn ào, không ai vỗ tay, không ai trao cho chúng ta một phần thưởng, nhưng nó làm đời sống bên trong thay đổi từng chút một. Một ngày nọ, người khác nói một câu khó nghe, ta không còn lập tức đáp trả. Một ngày khác, người thân làm điều trái ý, ta không còn muốn kiểm soát. Một ngày khác nữa, có người hiểu lầm mình, ta không còn thấy cần phải giải thích tất cả. Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng đó chính là dấu hiệu của sự trưởng thành. Có thể cuộc đời vẫn chưa trở nên dễ dàng hơn, người khác vẫn có thể làm ta buồn. Những chuyện bất ngờ vẫn xảy ra, mất mát vẫn đến, con người vẫn có thể thay đổi. Nhưng bên trong ta đã có một khoảng không rộng hơn trước. Ta không còn bị cuốn theo mọi chuyện. Ta bắt đầu biết điều gì thuộc về mình và điều gì nên trả lại cho cuộc đời. Một người thật sự biết quay về với chính mình không phải là người không còn quan tâm đến thế gian. Họ quan tâm sâu hơn nhưng ít kiểm soát hơn. Họ thương người khác nhưng không muốn sở hữu người khác. Họ nhìn thấy lỗi lầm nhưng không vội kết án. Họ có thể góp ý nhưng không xem lời nói của mình là chân lý duy nhất. Họ biết rằng mình cũng đang học. Và vì biết mình đang học, họ trở nên khiêm nhường hơn trước những bài học của người khác. Có lẽ đây mới là điều khó nhất. Chúng ta dễ thấy mình là người đang dạy, nhưng khó thấy mình cũng là người đang học. Mỗi người đi ngang qua đời, ta đều có thể trở thành một tấm gương. Người làm ta khó chịu cho ta thấy nơi nào trong mình còn chấp trước. Người khiến ta ghen tỵ cho ta thấy nơi nào trong mình còn thiếu tự tin. Người khiến ta tức giận cho ta thấy nơi nào trong mình còn chưa bình an. Người khiến ta đau cho ta thấy nơi nào cần được chữa lành. #ducdatlailatma #daophatvacuocsong #daophat #loidayducdatlailatma #loiphatday

About