@drivingtestaustralia: Watch how the student demonstrates safe and controlled driving when turning left and right at intersections — slowing down appropriately, checking for traffic, and maintaining smooth car control throughout. #mocktest #intersections #drivingtest #drivinglessons #fyp #foryou #safedriver #mockdrivingtest #turns

Driving Test Australia
Driving Test Australia
Open In TikTok:
Region: PH
Monday 21 July 2025 01:30:00 GMT
37401
670
6
46

Music

Download

Comments

anabel_lewis
Anabel :
Why is there no stop sign for a complete stop at T intersection
2025-07-28 23:58:02
0
gill12.12
umar gill :
❤️❤️❤️
2025-07-23 22:18:14
1
tagried223
tagried223 :
👍👍
2025-08-20 10:19:27
0
tremaine.wind
Tremaine Wind :
did he pass
2025-07-22 11:41:20
0
tuningintopirelli
tuningintopirelli :
Are you allowed to let the wheel drift back to being straight, but like not fully letting go? As in still having a hold of the wheel but a loose grip? because shayan seemed to have done this after the right turn?
2025-07-24 16:01:59
1
To see more videos from user @drivingtestaustralia, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Jimin gặp Minjeong lần đầu ở KTV. Không phải kiểu gặp nhau lãng mạn. Mà là lúc Jimin đang ngồi ở góc phòng, vừa hát vừa ăn hết đĩa trái cây của bạn mình. Cửa phòng mở ra. Minjeong bước vào cùng vài người bạn. Cô mặc một chiếc váy đen đơn giản, trên tay cầm chiếc túi đắt tiền. Vừa ngồi xuống, ánh mắt cô đã vô tình dừng lại trên Jimin. Jimin lúc ấy chẳng để ý. Cô vẫn đang tranh miếng dâu cuối cùng. Cho đến khi một giọng nói vang lên bên cạnh. “Ăn ngon không?” Jimin quay sang. “Ngon.” “Muốn ăn nữa không?” “Muốn.” Minjeong gật đầu. “Gọi thêm.” Jimin: “...” Năm phút sau, cả bàn đồ ăn được mang lên. Jimin nhìn đống đồ ăn rồi nhìn Minjeong. “Chị bao hết à?” “Ừ.” “Giàu vậy?” “Cũng bình thường.” Bạn Jimin ở bên cạnh lập tức chen vào: “Bình thường gì? Đây là Kim Minjeong đó. Phú bà nổi tiếng trong giới kinh doanh.” Jimin lập tức ngồi thẳng lưng. “Phú bà?” Minjeong chống cằm. “Ừ.” Jimin nhìn đống đồ ăn trước mặt. “Vậy... phú bà có cần người tiêu tiền không?” Cả phòng im phăng phắc. Minjeong bật cười. “Có.” Jimin lập tức giơ tay. “Tôi.” “...” Minjeong nhìn cô vài giây. “Được.” Jimin tưởng cô nói đùa. Cho đến sáng hôm sau, một chiếc xe sang dừng trước cửa nhà Jimin. Tài xế bước xuống. “Cô Jimin, cô Minjeong bảo tôi đến đón cô.” Jimin: “Hả?” “Cô ấy bảo từ hôm nay cô không cần đi xe buýt nữa.” “Khoan.” Jimin lấy điện thoại gọi cho Minjeong. “Chị đang làm gì vậy?” “Nuôi cô.” “...” “Không phải cô muốn tôi nuôi sao?” “Tôi nói đùa mà!” “Nhưng tôi đồng ý rồi.” Từ ngày đó, Jimin chính thức trở thành người được Minjeong chăm sóc. Tiền thuê nhà được thanh toán. Thẻ ngân hàng được nạp tiền. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy đồ ăn. Ngay cả chiếc điện thoại cũ của Jimin cũng được thay bằng điện thoại mới. Nhưng Minjeong không hề đòi hỏi Jimin phải làm gì. Cô chỉ có một yêu cầu duy nhất. “Đừng nhận tiền của người khác.” Jimin ngơ ngác. “Tại sao?” “Vì tôi đang nuôi cô.” “Nhưng chị đâu thể nuôi tôi cả đời.” Minjeong nhìn cô. “Có thể.” Jimin khựng lại. “...Gì?” “Tôi nói là có thể.” Jimin bắt đầu thấy nguy hiểm. Đặc biệt là từ khi Minjeong ngày càng thích gọi cô đến nhà. Hôm thì ăn tối. Hôm thì xem phim. Hôm thì chỉ ngồi cùng nhau uống trà. Có lần Jimin tò mò hỏi: “Chị giàu vậy sao không bao nuôi ai khác?” Minjeong đang đọc tài liệu thì dừng lại. “Không thích.” “Vậy sao lại thích nuôi tôi?” Minjeong ngước mắt lên. “Vì cô dễ thương.” Jimin lập tức đỏ mặt. “Chị đừng nói vậy!” “Vì cô ăn nhiều nhưng không kén ăn.” “...” “Vì cô hay nói linh tinh.” “...” “Và vì mỗi lần tôi về nhà, cô đều chạy ra hỏi tôi có mệt không.” Jimin im lặng. Minjeong khép tài liệu lại. “Cho nên tôi không muốn nuôi người khác.” Cô nhìn thẳng vào Jimin. “Tôi chỉ muốn nuôi mình cô.” Jimin cúi đầu, hai tai đỏ bừng. “Vậy... nếu sau này tôi không cần chị nuôi nữa thì sao?” Minjeong bình thản trả lời: “Thì tôi đổi cách.” “Cách gì?” “Không bao nuôi nữa.” Jimin thở phào. “Vậy tốt.” Minjeong cong môi. “Chuyển sang cưới.” Jimin: “...” #jiminjeong #aespa #pov #xuhuong @yeobo jagiya hơi xàm
Jimin gặp Minjeong lần đầu ở KTV. Không phải kiểu gặp nhau lãng mạn. Mà là lúc Jimin đang ngồi ở góc phòng, vừa hát vừa ăn hết đĩa trái cây của bạn mình. Cửa phòng mở ra. Minjeong bước vào cùng vài người bạn. Cô mặc một chiếc váy đen đơn giản, trên tay cầm chiếc túi đắt tiền. Vừa ngồi xuống, ánh mắt cô đã vô tình dừng lại trên Jimin. Jimin lúc ấy chẳng để ý. Cô vẫn đang tranh miếng dâu cuối cùng. Cho đến khi một giọng nói vang lên bên cạnh. “Ăn ngon không?” Jimin quay sang. “Ngon.” “Muốn ăn nữa không?” “Muốn.” Minjeong gật đầu. “Gọi thêm.” Jimin: “...” Năm phút sau, cả bàn đồ ăn được mang lên. Jimin nhìn đống đồ ăn rồi nhìn Minjeong. “Chị bao hết à?” “Ừ.” “Giàu vậy?” “Cũng bình thường.” Bạn Jimin ở bên cạnh lập tức chen vào: “Bình thường gì? Đây là Kim Minjeong đó. Phú bà nổi tiếng trong giới kinh doanh.” Jimin lập tức ngồi thẳng lưng. “Phú bà?” Minjeong chống cằm. “Ừ.” Jimin nhìn đống đồ ăn trước mặt. “Vậy... phú bà có cần người tiêu tiền không?” Cả phòng im phăng phắc. Minjeong bật cười. “Có.” Jimin lập tức giơ tay. “Tôi.” “...” Minjeong nhìn cô vài giây. “Được.” Jimin tưởng cô nói đùa. Cho đến sáng hôm sau, một chiếc xe sang dừng trước cửa nhà Jimin. Tài xế bước xuống. “Cô Jimin, cô Minjeong bảo tôi đến đón cô.” Jimin: “Hả?” “Cô ấy bảo từ hôm nay cô không cần đi xe buýt nữa.” “Khoan.” Jimin lấy điện thoại gọi cho Minjeong. “Chị đang làm gì vậy?” “Nuôi cô.” “...” “Không phải cô muốn tôi nuôi sao?” “Tôi nói đùa mà!” “Nhưng tôi đồng ý rồi.” Từ ngày đó, Jimin chính thức trở thành người được Minjeong chăm sóc. Tiền thuê nhà được thanh toán. Thẻ ngân hàng được nạp tiền. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy đồ ăn. Ngay cả chiếc điện thoại cũ của Jimin cũng được thay bằng điện thoại mới. Nhưng Minjeong không hề đòi hỏi Jimin phải làm gì. Cô chỉ có một yêu cầu duy nhất. “Đừng nhận tiền của người khác.” Jimin ngơ ngác. “Tại sao?” “Vì tôi đang nuôi cô.” “Nhưng chị đâu thể nuôi tôi cả đời.” Minjeong nhìn cô. “Có thể.” Jimin khựng lại. “...Gì?” “Tôi nói là có thể.” Jimin bắt đầu thấy nguy hiểm. Đặc biệt là từ khi Minjeong ngày càng thích gọi cô đến nhà. Hôm thì ăn tối. Hôm thì xem phim. Hôm thì chỉ ngồi cùng nhau uống trà. Có lần Jimin tò mò hỏi: “Chị giàu vậy sao không bao nuôi ai khác?” Minjeong đang đọc tài liệu thì dừng lại. “Không thích.” “Vậy sao lại thích nuôi tôi?” Minjeong ngước mắt lên. “Vì cô dễ thương.” Jimin lập tức đỏ mặt. “Chị đừng nói vậy!” “Vì cô ăn nhiều nhưng không kén ăn.” “...” “Vì cô hay nói linh tinh.” “...” “Và vì mỗi lần tôi về nhà, cô đều chạy ra hỏi tôi có mệt không.” Jimin im lặng. Minjeong khép tài liệu lại. “Cho nên tôi không muốn nuôi người khác.” Cô nhìn thẳng vào Jimin. “Tôi chỉ muốn nuôi mình cô.” Jimin cúi đầu, hai tai đỏ bừng. “Vậy... nếu sau này tôi không cần chị nuôi nữa thì sao?” Minjeong bình thản trả lời: “Thì tôi đổi cách.” “Cách gì?” “Không bao nuôi nữa.” Jimin thở phào. “Vậy tốt.” Minjeong cong môi. “Chuyển sang cưới.” Jimin: “...” #jiminjeong #aespa #pov #xuhuong @yeobo jagiya hơi xàm

About