@minmin052782: #뉴스 #무기

minmin05
minmin05
Open In TikTok:
Region: KR
Monday 30 June 2025 13:30:19 GMT
165255
694
94
24

Music

Download

Comments

user9615292578493
비포장 :
한국은 해병대가있고 일본이 없는 미사일 수만발이있슴
2025-06-30 14:28:52
34
yyyyy_77
Life is alone :
한국과 일본은 동맹이나 마찬가지라서 같이 중국 패면됨
2025-07-01 03:20:52
1
gurmnamuu
구름나무공방 :
이런거 필요없다 전쟁날때 윤석열같은 국짐이 대통령이면 원균꼴 나지 의미없다
2025-07-01 08:33:01
46
user8186173865044
바람의아들 :
당연 한국이지
2025-07-01 03:41:24
6
user5733002628396
머라는거야 :
상륙하는날 일본은 없다
2025-06-30 14:46:59
5
user9612313483547
쿠쿠오오 :
한국은 군대 일본은 수비대
2025-07-01 05:39:24
5
user6115005550966
용 :
우리가 본토에서 해자대에 미사일 갈기고 상륙하면 게임 끝이지 뭐
2025-06-30 23:02:55
4
userf8iu1pas3l
userf8iu1pas3l :
다필요없슴 현무는 일본전지역 사정권 일본은 제주도도 못옴
2025-07-01 05:34:32
3
wogi1413tm
우기TM :
그래서 결론이뭔지요
2025-06-30 13:41:52
3
user5273105107416
1600 :
한국과 일본이 전쟁하면 북한과 중국이 좋아할겁니다 싸워라... 잘싸운다
2025-06-30 17:28:49
3
userecxlhi4w32
스텔라 :
일본이랑 비교를 왜함?? 중국이랑 비교해
2025-07-01 14:05:22
3
tufuyi01
ㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷㄷ :
만약에 남한 VS일본이 전쟁한다만 공짜로 남한에 지원할거음 .. 😌
2025-07-01 05:14:54
3
user4307834222595
새콤달콤 :
싸워봐 그럼 알지
2025-06-30 23:13:38
3
user3650867257103
남동캠퍼 :
해병대 1개대대만 상륙해도 일본은 쑥대밭된다
2025-07-01 05:37:17
3
user4959113612844
이용휘 :
이런거 필요없다. 이재명이 대통령이니 임진왜란때 원균 꼴난다
2025-07-01 12:28:00
2
user58147522168218
박화요비1021 :
한국은 윤석렬대통령이 있습니다
2025-07-01 03:36:35
2
user9050517697308
user9050517697308 :
대구만 아니면 이김
2025-07-03 11:39:47
2
user1557261211870
(茂 蓮) 황경남 :
별별 비교 다하구 자빠졌네 두나라 다 망하지 그냥두고보면 일본은 태평양으로 가라앉는다 북극 빙하녹아들기 시작했다 우리나라도 울렁거려
2025-07-01 10:01:10
2
user7871366886341
법사 :
싸우지마라 민간이들만 죽는다
2025-07-01 12:09:44
2
user1693999923587
룸코너 :
결국 해군이 중요한데 해군은 밀리는 모양새인데... 육군은 우리가 훨씬 앞서는 거 같은데 그럼 뭐하나. 상륙을 못하면 말짱 도루묵인데
2025-07-02 00:14:32
1
k023976
웃어라 :
기밀이라는게 없구나
2025-06-30 13:46:48
1
pumo0319
럭셔리인생 :
서로 누가 미사이뚨고 상륙하냐문제지. 해군력이 밀리는현재는 답없다. 아무리 육상에서앞선들 상륙못하면 의미없지.
2025-07-01 14:03:49
1
jiwon1302
노부레끼 :
전투시작!!!!한국에서 수만발의 미사일 발사 일본 주요거점 초토화 장갑차 보병 투입 끝
2025-07-01 14:38:05
1
user65019429506
보름달 뜨는 한계령 :
ㅎㅎㅎ 정신력으로도 일본은 상대가 안되죠
2025-07-01 03:53:10
1
funnyingig
. :
일본에 상륙할필요도없이 미사일만 퍼부어도 끝남..
2025-06-30 23:58:49
1
user1ue5o782b7
바나나우유 :
누가이기든 지든간에 둘다 피해보는거지뭐
2025-07-06 03:14:38
1
user5962239522288
블루스카이 :
단순한 군사력 비교만으로 우열을 가릴수없다.
2025-06-30 23:54:09
1
user9025657445565
서면킹 :
아마도 일본한테 질껄료?
2025-07-08 01:06:12
0
jkkprime
jkkprime :
핵없으면 힘못씀.
2025-07-07 00:22:48
0
ryuks0642
おたる :
저런 정보는 도대체 어디서 얻는거에요? 군사비밀 아님???
2025-07-06 04:22:32
0
ye_0829
설운 :
어쩌지도 못할거면서 왜 이런걸 올려 ㅎㅎ천년 지나도 쨉도 안되는데 ㅋㅋ
2025-07-01 15:47:11
0
somdoki
김민성 :
숫자는 ea보다 GDP와 국방비가 더 중요하죠
2025-07-01 15:58:08
0
user3209529118455
콩이 :
우.러 전쟁도 러시아가 압도 적으로 우세 할꺼라 예상 했지만 결과는 의외 였습니다 길고 짧은건 대봐야 아는거고 전쟁이 일어나서는 안되겟죠
2025-07-01 17:07:00
0
user2767811928621
보배 :
저런거 의미없다 현무 퍼부우면 일본따위 시작도 전에 끝닌다
2025-07-05 05:31:06
0
user7151530974561
정재언 :
전쟁을 하면 두나라가. 다망하지!
2025-07-01 20:44:37
0
user21761122630043
ᆢ :
일본승
2025-07-01 22:22:55
0
pjaewoo1
jae woo :
현무4 더이상 말안함
2025-07-01 23:38:53
0
user1877863980331
몰래방앗간 :
과거사 핑계로 일본과의 쌈질선동에 혹하는 무뇌충이 넘 많은듯~ 북돼지한테 나라 넘기지않는이상 니들 죽을때까지 일본하고 전쟁할일 없다~ ㅉㅉ
2025-07-04 12:18:09
0
likekts
kts :
일단 북한과 한판 시키고 그다음 한국과...
2025-07-02 02:25:04
0
user44n3rl1o5w
남자는의리 :
일본수도 대구부산부터 쏴버리자
2025-07-02 04:44:27
0
user9611744225271
포부당당 :
3일후면. 끝이다
2025-07-02 08:16:54
0
kmy9446
user4016076305783 :
결국전쟁은돈이여바보들아..
2025-07-02 13:11:43
0
hide.g0
스티브 :
실전이라면 일본은 우리나라 상륙도못하고 항구 활주로 작살나서 나오지도 못해
2025-07-02 13:53:11
0
user97610695663382
투투 :
해군과 공군이 일본이 우세한건 사실이나.. 그렇다고 일본공군이 압도적이라 우리 제공권 장악하긴 힘들거고 해군도 우리기 열세이긴하나 우리 내륙으론 접근 못할거임 미사일 전력때문에 가득이나 좁은 바다에서.. 그리고 우리 현무5와 여러 미사일이 일본보다 압도적이라 그들의 요격미사일로 전부 격추못할거고.. 거의 대등하다고 봄...
2025-07-03 04:57:55
0
o.00oo0
Ooo :
볼거없네. 확실한 우위네. 함 하자!!!ㅡ!
2025-07-03 08:43:02
0
user88309650516036
Jason :
😳😳😳
2025-07-04 00:36:14
0
jaibum7
나 :
한국이 해군에서 안밀리고 육군이 일본 본토 들어가면 한국이 이기고 해군에서 밀리면 못 이김 일본은 한국본토 들어오면 일본군 전멸하겠죠
2025-07-03 12:49:29
0
user9600866534477
개냥이 :
미사일 전력도 일본이 상대가 안됨 초반에 미사일로 때리고 시작하면 게임 끝
2025-07-03 19:06:44
0
To see more videos from user @minmin052782, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày tôi lập fanpage  Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.
Ngày tôi lập fanpage Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.

About