@samlogan085:

samlogann7
samlogann7
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 03 July 2025 17:32:46 GMT
5463
760
9
19

Music

Download

Comments

joeyg949
Joeyg :
You got it bro 💪 💯
2025-07-06 19:55:39
1
nolanpatrick95
Nolan Patrick 🏒 :
W physique
2025-07-05 14:29:20
0
eddienotfunny
Eddienotfunny :
❤️❤️❤️
2025-07-06 14:43:34
0
user44478773
user444787 :
🧦👟💵💵💵
2025-07-07 00:25:19
0
ryan.gray81
Ryan Gray :
fine shyt
2025-07-04 00:21:04
0
classically_inclined
Classically Inclined :
Insane. Shoulder balls 👍🏻
2025-07-08 23:03:31
0
reelsaltliferob
Robert Cardenas :
TUFF🔥
2025-07-09 15:42:31
0
walter.bermudez51
Wduality :
🥰🥰🥰🥰🥰
2025-07-09 23:42:08
0
To see more videos from user @samlogan085, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thành phố Hồ Chí Minh – 22 giờ 30 phút, một đêm mưa cuối năm. Cơn mưa đầu mùa lạnh lẽo phủ xuống thành phố. Những giọt nước nhỏ li ti trượt dài trên những ô kính khổng lồ của tòa nhà KWONG THỊ nằm giữa trung tâm tài chính Thủ Thiêm. Từ tầng cao nhất của tòa nhà, toàn bộ Sài Gòn hiện ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Những dòng xe nối dài như những dải sáng chuyển động không ngừng. Tiếng còi xe vọng lên từ phía xa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lớp kính dày. Nhưng bên trong căn phòng làm việc rộng lớn ấy lại yên tĩnh đến đáng sợ. Ling Ling đứng trước cửa kính. Cô không ngồi trên chiếc ghế tổng giám đốc phía sau bàn làm việc. Cô chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ nhìn thành phố dưới chân. Hai mươi tám tuổi. CEO trẻ nhất của tập đoàn KWONG THỊ. Một người phụ nữ khiến cả giới kinh doanh miền Nam phải nhắc đến bằng sự nể phục. Tám năm trước, khi tiếp quản KWONG THỊ, nhiều người từng hoài nghi. Một cô gái trẻ. Không có kinh nghiệm. Không có sự mềm mỏng cần thiết của một nhà lãnh đạo. Nhưng Ling Ling đã khiến tất cả phải im lặng. Cô đưa KWONG THỊ từ một doanh nghiệp gia đình trở thành một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Trong giới thương trường, người ta gọi cô là: “Bông hồng thép của Sài Thành.” Bởi vì cô đẹp. Nhưng cũng đủ lạnh lùng để không ai dám đến gần. Bởi vì cô có thể mỉm cười trong một cuộc đàm phán, rồi chỉ vài phút sau khiến đối thủ không còn đường lui. Nhưng không ai biết… Sau khi cánh cửa phòng làm việc đóng lại. Ling Ling chỉ là một người phụ nữ cô độc. Cô có hàng ngàn nhân viên. Hàng trăm đối tác. Nhưng không có một người bạn thật sự. Chiếc điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên. Reng… Ling quay lại. Màn hình hiện tên: Phạm Gia Hân – Thư ký tổng giám đốc. Cô bắt máy: “Chuyện gì?” Bên kia im lặng vài giây. Giọng Gia Hân vang lên, khác hẳn vẻ bình tĩnh thường ngày. Gia Hân: “Ling tổng.. Có chuyện rồi.” Ánh mắt Ling lập tức thay đổi. Ling Ling: “Đến phòng họp.” _ 22 giờ 45 phút. Phòng họp tầng 56 – Trụ sở KWONG THỊ. Cánh cửa phòng họp mở ra. Mười hai thành viên ban điều hành đã có mặt. Nhưng không ai nói chuyện. Không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng. Ling bước vào. Tiếng giày cao gót vang lên trên nền đá cẩm thạch. Cộc… Cộc… Cô kéo ghế ngồi xuống.   Ling: “Xảy ra chuyện gì.” Giám đốc tài chính Võ Thành Đạt đặt một tập hồ sơ xuống bàn. Bàn tay ông hơi run. Ông Đạt: “Ling tổng.. Thông tin dự án cảng biển phía Nam đã bị rò rỉ.” Căn phòng im lặng. Ling nhìn ông. Ling: “Rò rỉ ở mức nào?” Ông mở laptop. Màn hình lớn phía trước sáng lên. Toàn bộ dữ liệu nội bộ. Chiến lược đấu thầu. Giá dự kiến. Danh sách nhà cung cấp. Tất cả đều xuất hiện trên màn hình. Ling nhìn chằm chằm. Sắc mặt cô dần lạnh đi. Ling: “Ai có quyền truy cập?” Thành Đạt cúi đầu. Ông Đạt: “Chỉ có ban lãnh đạo cấp cao.” Ling: “Điều tra chưa?” Ông Đạt: “Rồi. Thưa cô.. Nhưng… Ngoài chúng ta ra, một bên khác đã có toàn bộ thông tin.” Ling siết tay. Ling: “Ai?” Không ai muốn trả lời. Cho đến khi Gia Hân lên tiếng. Gia Hân: “KORN THỊ.” Cái tên ấy vang lên như một nhát dao. KORN THỊ. Đối thủ lớn nhất của KWONG THỊ. Một tập đoàn gia tộc đã tồn tại hơn ba mươi năm. Một đối thủ mà Ling Ling chưa từng xem thường. Ngoài cửa kính. Sấm chớp lóe sáng. Ầm! Tiếng sấm vang lên. Ling nhìn ra màn đêm. Cô không nói gì. Nhưng trong lòng hiểu rõ. Đây không còn là một cuộc cạnh tranh bình thường. Đây là một cuộc chiến. _ Ba tháng sau. KWONG THỊ bắt đầu rơi vào khủng hoảng. Tin tức xuất hiện khắp nơi. “KWONG THỊ mất hàng loạt hợp đồng lớn.” “Cổ phiếu giảm mạnh.” “Nội bộ nghi có người phản bội.” Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến. Phòng họp không còn những tiếng chúc mừng. Chỉ còn những bản báo cáo thất bại. “Ling tổng, ngân hàng từ chối khoản vay.” “Đối tác châu Âu hủy hợp đồng.” “Nhà cung cấp yêu cầu thanh toán trước.” Ling ngồi ở vị trí chủ tịch. Gương mặt vẫn bình tĩnh. Nhưng chỉ cô biết… Mỗi câu nói đó giống như từng nhát cắt vào chính mình. Hết chương 1. #lingorm #xuhuong #pov #wlw #fanfic  Mỗi ngày tui sẽ ra hai chương cho mn đọc nhé 😚
Thành phố Hồ Chí Minh – 22 giờ 30 phút, một đêm mưa cuối năm. Cơn mưa đầu mùa lạnh lẽo phủ xuống thành phố. Những giọt nước nhỏ li ti trượt dài trên những ô kính khổng lồ của tòa nhà KWONG THỊ nằm giữa trung tâm tài chính Thủ Thiêm. Từ tầng cao nhất của tòa nhà, toàn bộ Sài Gòn hiện ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Những dòng xe nối dài như những dải sáng chuyển động không ngừng. Tiếng còi xe vọng lên từ phía xa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lớp kính dày. Nhưng bên trong căn phòng làm việc rộng lớn ấy lại yên tĩnh đến đáng sợ. Ling Ling đứng trước cửa kính. Cô không ngồi trên chiếc ghế tổng giám đốc phía sau bàn làm việc. Cô chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ nhìn thành phố dưới chân. Hai mươi tám tuổi. CEO trẻ nhất của tập đoàn KWONG THỊ. Một người phụ nữ khiến cả giới kinh doanh miền Nam phải nhắc đến bằng sự nể phục. Tám năm trước, khi tiếp quản KWONG THỊ, nhiều người từng hoài nghi. Một cô gái trẻ. Không có kinh nghiệm. Không có sự mềm mỏng cần thiết của một nhà lãnh đạo. Nhưng Ling Ling đã khiến tất cả phải im lặng. Cô đưa KWONG THỊ từ một doanh nghiệp gia đình trở thành một trong những tập đoàn hàng đầu cả nước. Trong giới thương trường, người ta gọi cô là: “Bông hồng thép của Sài Thành.” Bởi vì cô đẹp. Nhưng cũng đủ lạnh lùng để không ai dám đến gần. Bởi vì cô có thể mỉm cười trong một cuộc đàm phán, rồi chỉ vài phút sau khiến đối thủ không còn đường lui. Nhưng không ai biết… Sau khi cánh cửa phòng làm việc đóng lại. Ling Ling chỉ là một người phụ nữ cô độc. Cô có hàng ngàn nhân viên. Hàng trăm đối tác. Nhưng không có một người bạn thật sự. Chiếc điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên. Reng… Ling quay lại. Màn hình hiện tên: Phạm Gia Hân – Thư ký tổng giám đốc. Cô bắt máy: “Chuyện gì?” Bên kia im lặng vài giây. Giọng Gia Hân vang lên, khác hẳn vẻ bình tĩnh thường ngày. Gia Hân: “Ling tổng.. Có chuyện rồi.” Ánh mắt Ling lập tức thay đổi. Ling Ling: “Đến phòng họp.” _ 22 giờ 45 phút. Phòng họp tầng 56 – Trụ sở KWONG THỊ. Cánh cửa phòng họp mở ra. Mười hai thành viên ban điều hành đã có mặt. Nhưng không ai nói chuyện. Không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng. Ling bước vào. Tiếng giày cao gót vang lên trên nền đá cẩm thạch. Cộc… Cộc… Cô kéo ghế ngồi xuống. Ling: “Xảy ra chuyện gì.” Giám đốc tài chính Võ Thành Đạt đặt một tập hồ sơ xuống bàn. Bàn tay ông hơi run. Ông Đạt: “Ling tổng.. Thông tin dự án cảng biển phía Nam đã bị rò rỉ.” Căn phòng im lặng. Ling nhìn ông. Ling: “Rò rỉ ở mức nào?” Ông mở laptop. Màn hình lớn phía trước sáng lên. Toàn bộ dữ liệu nội bộ. Chiến lược đấu thầu. Giá dự kiến. Danh sách nhà cung cấp. Tất cả đều xuất hiện trên màn hình. Ling nhìn chằm chằm. Sắc mặt cô dần lạnh đi. Ling: “Ai có quyền truy cập?” Thành Đạt cúi đầu. Ông Đạt: “Chỉ có ban lãnh đạo cấp cao.” Ling: “Điều tra chưa?” Ông Đạt: “Rồi. Thưa cô.. Nhưng… Ngoài chúng ta ra, một bên khác đã có toàn bộ thông tin.” Ling siết tay. Ling: “Ai?” Không ai muốn trả lời. Cho đến khi Gia Hân lên tiếng. Gia Hân: “KORN THỊ.” Cái tên ấy vang lên như một nhát dao. KORN THỊ. Đối thủ lớn nhất của KWONG THỊ. Một tập đoàn gia tộc đã tồn tại hơn ba mươi năm. Một đối thủ mà Ling Ling chưa từng xem thường. Ngoài cửa kính. Sấm chớp lóe sáng. Ầm! Tiếng sấm vang lên. Ling nhìn ra màn đêm. Cô không nói gì. Nhưng trong lòng hiểu rõ. Đây không còn là một cuộc cạnh tranh bình thường. Đây là một cuộc chiến. _ Ba tháng sau. KWONG THỊ bắt đầu rơi vào khủng hoảng. Tin tức xuất hiện khắp nơi. “KWONG THỊ mất hàng loạt hợp đồng lớn.” “Cổ phiếu giảm mạnh.” “Nội bộ nghi có người phản bội.” Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến. Phòng họp không còn những tiếng chúc mừng. Chỉ còn những bản báo cáo thất bại. “Ling tổng, ngân hàng từ chối khoản vay.” “Đối tác châu Âu hủy hợp đồng.” “Nhà cung cấp yêu cầu thanh toán trước.” Ling ngồi ở vị trí chủ tịch. Gương mặt vẫn bình tĩnh. Nhưng chỉ cô biết… Mỗi câu nói đó giống như từng nhát cắt vào chính mình. Hết chương 1. #lingorm #xuhuong #pov #wlw #fanfic Mỗi ngày tui sẽ ra hai chương cho mn đọc nhé 😚

About