@boydoithuong09: #xuhuong #fyp #cholon

Good Boy Chung Tình
Good Boy Chung Tình
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 05 July 2025 16:38:56 GMT
6175
125
19
103

Music

Download

Comments

.luike10
… :
tại saoo koo?
2025-07-05 16:42:56
1
thaonhien_
Thao Nhien :
thua
2025-07-05 17:00:28
1
hoang.thinh09
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐓𝐡𝐢𝐧𝐡🎎 :
Thua thua
2025-07-05 17:10:27
1
tanthanh260411
iu bà xã mi nhất trên đời :
chế độ cũ
2025-07-05 17:32:53
1
datlt1259
ThanhDat :
Em muốn mua tủ lạnh
2025-07-06 02:54:50
1
trngianinh_
gn :
Em muốn theo anh
2025-07-06 11:41:33
1
user5e2ry92oae
Đình Khang :
2025-07-06 11:44:17
1
trungdu_2412
trungdu2410 :
có nồi niu son chảo kh trả góp.!!
2025-07-07 00:19:38
0
zifes912
Hành Tinh Thứ Ba :
ae tung tung à giống v
2025-07-08 04:00:03
0
To see more videos from user @boydoithuong09, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Gửi người phụ nữ đang bước vào cuộc hôn nhân của tôi.Tôi đã từng định viết rất nhiều điều để căm ghét cô. Từng muốn tìm đến cô bằng sự tức giận của một người đàn bà bị cướp mất gia đình. Nhưng rồi sau nhiều đêm thức trắng nhìn con ngủ, nhìn người đàn ông tôi từng xem là cả cuộc đời ngồi im lặng với chiếc điện thoại trên tay… tôi lại không còn đủ sức để gào khóc nữa. Nên hôm nay, tôi viết cho cô bằng tất cả sự đau đớn còn sót lại của một người vợ. Cô biết không…Điều đau nhất không phải là biết chồng mình ngoại tình.Mà là khoảnh khắc tôi nhận ra người đàn ông từng ôm mình ngủ suốt bao năm… giờ lại đem ánh mắt dịu dàng ấy dành cho một người phụ nữ khác. Tôi từng nghĩ hôn nhân là cùng nhau đi qua khó khăn. Là những ngày không còn tiền vẫn nắm tay nhau. Là những lần anh ấy bệnh tôi thức trắng đêm chăm sóc bưng chén cháo, vắt từng ly nước cam. Là những buổi sáng tôi dậy sớm lo cho chồng con chỉ mong gia đình đủ đầy hơn. Tôi đã từng tự hào vì mình có một gia đình hạnh phúc. Nhưng rồi cuối cùng…Tôi vẫn thua. Tôi thua một người phụ nữ xuất hiện sau tôi rất nhiều năm. Có lần tôi nhìn thấy tin nhắn cô gửi cho chồng tôi.Cô hỏi anh ấy rằng:“Ở bên vk anh có hạnh phúc không?” Tôi đã ngồi rất lâu trước màn hình điện thoại. Tôi mong anh ấy sẽ trả lời rằng có. Chỉ cần một chữ “có” thôi… ít nhất tôi còn biết những năm tháng mình hy sinh là xứng đáng. Nhưng anh ấy im lặng. Sự im lặng ấy giết chết tôi còn hơn cả việc biết anh ấy yêu cô. Cô gái à…Có thể cô nghĩ mình là người đến để cứu rỗi một người đàn ông cô đơn.Có thể cô thấy anh ấy đáng thương. Thấy anh ấy thiếu sự quan tâm. Thấy anh ấy cần được yêu thương lại từ đầu. Nhưng cô đâu nhìn thấy những điều đã từng tồn tại trước khi cô xuất hiện. Cô không nhìn thấy ngày tôi sinh con đầu lòng, anh ấy đứng ngoài phòng cấp cứu run đến bật khóc. Cô không nhìn thấy những năm tháng chúng tôi cùng nhau đi qua khó khăn. Cô không nhìn thấy người đàn ông ấy từng từ bỏ biết bao cuộc vui chỉ để trở về ăn cơm với gia đình. Một người đàn ông phản bội vợ mình… có lẽ không đáng được thương. Nhưng một người phụ nữ dành cả thanh xuân cho gia đình rồi bị phản bội… cô có biết cảm giác đó đau thế nào không? Nó không giống dao đâm. Nó giống một căn nhà bị cháy âm ỉ. Không bùng lên dữ dội…Nhưng mỗi ngày lại mất đi một chút cho đến khi chẳng còn gì ngoài tro tàn. Có những đêm tôi nằm cạnh chồng mình nhưng cảm giác như nằm cạnh một người xa lạ. Anh ấy vẫn đó. Giọng nói đó. Mùi hương đó.Nhưng trái tim anh ấy… đã đi mất rồi. Tôi từng muốn giữ.Từng van xin trong tuyệt vọng như một kẻ thua cuộc.Tôi hỏi anh ấy rằng tôi đã sai ở đâu. Anh ấy im lặng. Và điều đáng sợ nhất là… tôi nhận ra nước mắt của mình không còn giữ được anh ấy nữa. Cô biết điều cay đắng nhất của phụ nữ là gì không?Là khi người đàn ông mình yêu bắt đầu che màn hình điện thoại mỗi lúc nhắn tin.Là khi anh ấy cười với điện thoại nhưng lại im lặng với vợ mình.Là khi mình vẫn cố gắng vun vén cho gia đình… còn trái tim của chồng thì đang hướng về một người khác. Tôi đã từng căm hận cô.Nhưng rồi tôi nhận ra…Nếu một cánh cửa không mở từ bên trong, không ai bước vào được cả. Nên hôm nay tôi không viết thư này để giành lại chồng mình.Tôi cũng không cầu xin cô rời đi. Tôi chỉ muốn cô biết rằng…Phía sau những tin nhắn yêu đương của hai người là một gia đình đang chết dần.Là một người phụ nữ từng tin tuyệt đối vào hôn nhân giờ không còn dám tin vào điều gì nữa.Là những đứa trẻ có thể sẽ lớn lên trong một mái nhà không còn tiếng cười. Nếu một ngày nào đó cô có được anh ấy hoàn toàn…Xin cô hãy yêu anh ấy thật tử tế.Bởi người đàn ông ấy… tôi đã từng dùng cả tuổi trẻ để thương. Còn nếu một ngày anh ấy cũng rời bỏ cô như cách anh ấy rời bỏ tôi…Hy vọng lúc đó cô sẽ hiểu cảm giác của người phụ nữ đang viết lá thư này Cảm giác đứng giữa căn nhà của chính mình…Mà vẫn thấy bản thân cô độc đến cùng cực Tôi không thắng. Cô cũng chưa chắc là người thắng. Vì trong câu chuyện này…Thứ chết đi nhiều nhất không phải tình yêu.Mà là niềm tin của một người phụ nữ vào người đàn ông cô ấy từng muốn đi cùng đến hết cuộc đời #nhục
Gửi người phụ nữ đang bước vào cuộc hôn nhân của tôi.Tôi đã từng định viết rất nhiều điều để căm ghét cô. Từng muốn tìm đến cô bằng sự tức giận của một người đàn bà bị cướp mất gia đình. Nhưng rồi sau nhiều đêm thức trắng nhìn con ngủ, nhìn người đàn ông tôi từng xem là cả cuộc đời ngồi im lặng với chiếc điện thoại trên tay… tôi lại không còn đủ sức để gào khóc nữa. Nên hôm nay, tôi viết cho cô bằng tất cả sự đau đớn còn sót lại của một người vợ. Cô biết không…Điều đau nhất không phải là biết chồng mình ngoại tình.Mà là khoảnh khắc tôi nhận ra người đàn ông từng ôm mình ngủ suốt bao năm… giờ lại đem ánh mắt dịu dàng ấy dành cho một người phụ nữ khác. Tôi từng nghĩ hôn nhân là cùng nhau đi qua khó khăn. Là những ngày không còn tiền vẫn nắm tay nhau. Là những lần anh ấy bệnh tôi thức trắng đêm chăm sóc bưng chén cháo, vắt từng ly nước cam. Là những buổi sáng tôi dậy sớm lo cho chồng con chỉ mong gia đình đủ đầy hơn. Tôi đã từng tự hào vì mình có một gia đình hạnh phúc. Nhưng rồi cuối cùng…Tôi vẫn thua. Tôi thua một người phụ nữ xuất hiện sau tôi rất nhiều năm. Có lần tôi nhìn thấy tin nhắn cô gửi cho chồng tôi.Cô hỏi anh ấy rằng:“Ở bên vk anh có hạnh phúc không?” Tôi đã ngồi rất lâu trước màn hình điện thoại. Tôi mong anh ấy sẽ trả lời rằng có. Chỉ cần một chữ “có” thôi… ít nhất tôi còn biết những năm tháng mình hy sinh là xứng đáng. Nhưng anh ấy im lặng. Sự im lặng ấy giết chết tôi còn hơn cả việc biết anh ấy yêu cô. Cô gái à…Có thể cô nghĩ mình là người đến để cứu rỗi một người đàn ông cô đơn.Có thể cô thấy anh ấy đáng thương. Thấy anh ấy thiếu sự quan tâm. Thấy anh ấy cần được yêu thương lại từ đầu. Nhưng cô đâu nhìn thấy những điều đã từng tồn tại trước khi cô xuất hiện. Cô không nhìn thấy ngày tôi sinh con đầu lòng, anh ấy đứng ngoài phòng cấp cứu run đến bật khóc. Cô không nhìn thấy những năm tháng chúng tôi cùng nhau đi qua khó khăn. Cô không nhìn thấy người đàn ông ấy từng từ bỏ biết bao cuộc vui chỉ để trở về ăn cơm với gia đình. Một người đàn ông phản bội vợ mình… có lẽ không đáng được thương. Nhưng một người phụ nữ dành cả thanh xuân cho gia đình rồi bị phản bội… cô có biết cảm giác đó đau thế nào không? Nó không giống dao đâm. Nó giống một căn nhà bị cháy âm ỉ. Không bùng lên dữ dội…Nhưng mỗi ngày lại mất đi một chút cho đến khi chẳng còn gì ngoài tro tàn. Có những đêm tôi nằm cạnh chồng mình nhưng cảm giác như nằm cạnh một người xa lạ. Anh ấy vẫn đó. Giọng nói đó. Mùi hương đó.Nhưng trái tim anh ấy… đã đi mất rồi. Tôi từng muốn giữ.Từng van xin trong tuyệt vọng như một kẻ thua cuộc.Tôi hỏi anh ấy rằng tôi đã sai ở đâu. Anh ấy im lặng. Và điều đáng sợ nhất là… tôi nhận ra nước mắt của mình không còn giữ được anh ấy nữa. Cô biết điều cay đắng nhất của phụ nữ là gì không?Là khi người đàn ông mình yêu bắt đầu che màn hình điện thoại mỗi lúc nhắn tin.Là khi anh ấy cười với điện thoại nhưng lại im lặng với vợ mình.Là khi mình vẫn cố gắng vun vén cho gia đình… còn trái tim của chồng thì đang hướng về một người khác. Tôi đã từng căm hận cô.Nhưng rồi tôi nhận ra…Nếu một cánh cửa không mở từ bên trong, không ai bước vào được cả. Nên hôm nay tôi không viết thư này để giành lại chồng mình.Tôi cũng không cầu xin cô rời đi. Tôi chỉ muốn cô biết rằng…Phía sau những tin nhắn yêu đương của hai người là một gia đình đang chết dần.Là một người phụ nữ từng tin tuyệt đối vào hôn nhân giờ không còn dám tin vào điều gì nữa.Là những đứa trẻ có thể sẽ lớn lên trong một mái nhà không còn tiếng cười. Nếu một ngày nào đó cô có được anh ấy hoàn toàn…Xin cô hãy yêu anh ấy thật tử tế.Bởi người đàn ông ấy… tôi đã từng dùng cả tuổi trẻ để thương. Còn nếu một ngày anh ấy cũng rời bỏ cô như cách anh ấy rời bỏ tôi…Hy vọng lúc đó cô sẽ hiểu cảm giác của người phụ nữ đang viết lá thư này Cảm giác đứng giữa căn nhà của chính mình…Mà vẫn thấy bản thân cô độc đến cùng cực Tôi không thắng. Cô cũng chưa chắc là người thắng. Vì trong câu chuyện này…Thứ chết đi nhiều nhất không phải tình yêu.Mà là niềm tin của một người phụ nữ vào người đàn ông cô ấy từng muốn đi cùng đến hết cuộc đời #nhục

About