@the_nazmul_1m: আর বিরক্ত করবো না মেম 😭🫶 #foryou #foryoupage #unfreezemyacount #vairal #fay #vairalvideo #tanding @Tomal Kala_!!🔫 @💫 PsYcHo 💀 Vai ❤️‍🔥

⚡_ 𝗧𝗵𝗲 𝗡𝗮𝘇𝗺𝘂𝗹 ❶𝐌_🗿
⚡_ 𝗧𝗵𝗲 𝗡𝗮𝘇𝗺𝘂𝗹 ❶𝐌_🗿
Open In TikTok:
Region: BD
Friday 11 July 2025 05:59:37 GMT
460454
55627
996
3484

Music

Download

Comments

kader_hasan99
Mohammad kader :
Leader😩🥹
2025-07-11 09:00:09
19
tomalkala
Tomal Kala !🕷️ :
বস।💔🥺
2025-07-11 07:21:07
141
bad.boy.ayat10
..Prince..🦋 :
Bhai Big Fan..!🥹🫂🫶❤️‍🩹
2025-09-03 09:35:08
3
riyaa3192
🕊️༄𝐑𝗶𝘆ŭ̈༄}🍓 :
ভাই আপনার দেওয়া প্রতিটা বয়েস আমার এই ছোট জীবন টার সাথে মিলে যায় 😅😅💔❤️‍🩹
2025-08-28 09:01:44
9
rsrahim7140
🥂ᴵᵀˢ ᴿᴬᴴᴵᴹ🥂 :
First comment vai 😫💝
2025-07-11 06:01:51
8
voicer_nasir_5
Sk_Nasir :
Love you Vy 🤝
2025-07-11 08:24:03
6
sk.shawon.29
💗𝕱🫶🏻~𝐒~𝐡~𝐚~𝐰~𝐨~𝐧~💗 :
vai 🙂❤️‍🩹
2025-07-11 08:52:21
3
rawww_akash
𝐀𝐊 𝐀 𝐒𝐇_𝐕𝐀𝐖🧬 :
তার'পর বুঝলাম আমি যতোকুটু ভালোবাসি..!! আপনি ঠিক ততোটুকু অবহেলা করেন..!!🥺🥺
2025-08-27 03:46:32
4
onrakib100k01
🔥On Rakib🔥 :
সবাই আইডি থেকে ঘুরে আস প্লিজ 🥰
2025-07-11 06:04:22
7
.808735
✿ফুল ওয়ালি ✿ :
Hmm Vai 🥹🥹
2025-07-28 14:15:25
2
sadsakib53
❤️‍🩹🙃ব্যর্থ প্রেমিক💔🙃 :
হুম ভাই 🥀❤️
2025-07-11 06:03:45
6
25gdb.k
Rs fahim 💥 :
boro vai,👑
2025-07-11 06:04:12
7
sunny200k7
- 🔪🧚‍♀️ Sun'Nu 🐰 :
Dadah 😊🫶
2025-07-11 06:15:28
3
jonybhai5656
𒆜🅹🅾🅽🆈 🅱🅷🅰🅸𒆜 :
তারপর বুজলাম....? 😅 একটা বাইক না থাকলে বন্ধুরা ও অবহেলা করে....!!¡¡😌😅
2025-07-13 03:20:52
6
rifat____04
RIFAT 🎭 :
দাদা 💔
2025-07-11 06:46:12
5
.ripat.__
 🇧🇩⚡_The Ripat 1 m_🗿🇸🇦 :
ভাই জান 🫶🤍
2025-07-11 06:02:08
5
mirajgazi143
M!-®u-🥷 :
তার'পর বুঝলাম আমি যতোকুটু ভালোবাসি..!! আপনি ঠিক ততোটুকু অবহেলা করেন..!!🥺🥺
2025-07-11 06:06:58
15
prince.ovi040
🙌 𝗧𝗵𝗲 _Irfan_❶𝐌_🗿 :
থাক ভাই বাদ দে না 😅🥹
2025-07-11 06:03:05
19
saymon..3x
—͟𝗦𝗔𝘆𝗠𝗼𝗡 !i <𝟯 🕸️ :
hum vai ❤️‍🩹
2025-07-11 09:11:23
3
top.k.tamim
🔥_You_R_Imran, 🧃💋🕊️ :
দাদা😩
2025-07-21 08:17:38
2
prince_shuvo_10m
𝐏𝐫𝐢𝐧𝐜𝐞 𝐬𝐡𝐮𝐯𝐨 🌪️⚡️ :
bhai ❤️‍🩹😥
2025-07-11 07:53:07
2
niloy6996
N I L O Y⚡ :
da da bhai your voice my fvrt☺️
2025-07-27 10:08:15
2
f2kanam4
It's🌿 me🍁 Anam 🌹🎀 :
সেরা বস 🫶🫀❤️‍🩹
2025-08-18 08:16:09
2
md.mustafizur712
...🚩... :
তার'পর বুঝলাম আমি যতোকুটু ভালোবাসি..!! আপনি ঠিক ততোটুকু অবহেলা করেন..!!💔
2025-08-08 06:33:46
2
raaisa001
ライサ🇯🇵 :
hm
2025-07-28 10:44:27
1
To see more videos from user @the_nazmul_1m, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm mười tám tuổi, Du Bảo Nhi đã củng cố vững chắc ngôi vị hoàng đế. Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc, rọi xuống đình trong ngự hoa viên. Du Bảo Nhi nắm tay Trường Ninh, đứng dưới ánh trăng. Thiếu niên năm nào giờ đã cao lớn, ánh mắt tràn đầy thâm tình và sự trịnh trọng. “Trường Ninh…” hắn cất lời, giọng không còn non nớt, nhưng vẫn dịu dàng như trước, “Chín năm ta đăng cơ… đều nhờ có nàng ở bên.” Trường Ninh nhìn hắn, mắt cong cong: “Được ở bên bệ hạ… là phúc của ta.” “Không phải phúc, là may mắn của ta.” Du Bảo Nhi siết chặt tay nàng, đầu ngón tay hơi run. Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, từng chữ từng câu vô cùng nghiêm túc: “Trường Ninh, ta đã trưởng thành rồi, ta có thể bảo vệ nàng. Ta muốn nàng làm hoàng hậu duy nhất của ta, được không?” Ánh trăng phủ lên hai người, dịu dàng mà tĩnh lặng. Trường Ninh nhìn vị đế vương từ đứa trẻ lớn lên thành thiếu niên trước mặt, nhìn sự chân thành chưa từng đổi trong mắt hắn… nước mắt khẽ rơi, nàng gật đầu thật mạnh: “Được… Bảo Nhi, ta nguyện ý.” Du Bảo Nhi mỉm cười, đưa tay ôm nàng thật chặt vào lòng. Ngày đại hôn, hồng trang trải dài mười dặm. Nến đỏ rực sáng, Du Bảo Nhi đích thân vén khăn voan cho nàng. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tình ý trong mắt hắn gần như tràn ra: “Trường Ninh… đời này của trẫm, chỉ có một mình nàng.” Những ngày sau hôn lễ… ngọt ngào đến tận cùng. Hắn là thiếu niên thiên tử, nhưng lại dành hết mọi dịu dàng cho nàng. Đèn trong ngự thư phòng, thường là vì nàng mà sáng. Dù chính vụ bận rộn đến đâu, hắn cũng sẽ trở về dùng bữa tối cùng nàng. Năm hai mươi hai tuổi, họ có đứa con đầu lòng. Tại Khôn Ninh cung, Trường Ninh ôm đứa trẻ trong tã, ánh mắt dịu dàng không tan. Đứa bé ngủ say, khuôn mặt đỏ hồng đáng yêu. Du Bảo Nhi vừa hạ triều, long bào còn chưa kịp thay, đã vội bước vào. Hắn cẩn thận bế đứa bé từ tay nàng, động tác vụng về mà trân trọng: “Nhìn này… mắt giống nàng, thật đẹp.” Hắn cúi đầu hôn lên mái tóc mềm của con, rồi nhìn Trường Ninh, ánh mắt đầy yêu thương: “Vất vả cho nàng rồi.” Đứa trẻ được đặt tên là Du Niệm Ninh. “Niệm” là nhớ Trường Ninh, nhớ tấm lòng thuở ban đầu, nhớ những ngày ở ngõ Tây Cố Triều đình hoà thuận. Tỷ tỷ của Trường Ninh – Phàn Trường Ngọc là đại tướng quân Hoài Hóa, võ nghệ cao cường, nắm binh quyền nhưng luôn trung thành tuyệt đối. Tỷ phu Tạ Chinh, nhiếp chính vương mưu trí, xử lý chính vụ chu toàn, quyền khuynh triều dã nhưng chưa từng vượt lễ. Du Bảo Nhi vô cùng tín nhiệm hai người. Hắn thường nói: “Trường Ngọc và Tạ Chinh là cánh tay trái phải của trẫm. Có họ… trẫm không lo gì.” Trường Ninh nhìn phu quân hòa thuận với tỷ tỷ và tỷ phu, lòng đầy an yên. Nàng biết… họ là người một nhà, là những người có thể phó thác sinh tử. Mỗi năm Tết Nguyên Tiêu, bốn người tụ họp. Trường Ngọc kể chuyện biên cương, Tạ Chinh ra câu đố đèn lồng, còn Bảo Nhi nắm tay nàng, cùng nàng ngắm muôn nhà đèn sáng. Năm tháng trôi qua, con cái dần lớn. Trưởng tử Du Niệm Ninh văn võ song toàn, giống hệt Bảo Nhi. Tiểu nữ Du Niệm An lanh lợi đáng yêu, giống Trường Ninh. Tiếng cười trẻ thơ vang khắp ngự hoa viên. Du Bảo Nhi cũng từ thiếu niên năm ấy… trở thành một vị đế vương trầm ổn. Nhưng tình yêu hắn dành cho Trường Ninh… chưa từng vơi đi. Có người dâng tấu, nói hậu cung trống vắng, nên tuyển thêm phi tần. Du Bảo Nhi chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Hoàng hậu của trẫm đã sinh đủ con nối dõi, đủ để gánh vác hậu cung. Đời này của trẫm… chỉ yêu một mình Trường Ninh.” Khi lời ấy đến tai Trường Ninh… nàng đang ngồi dưới đèn vá áo cho hắn. Động tác khựng lại, mắt nàng hơi đỏ. Nàng biết… lời hứa này, hắn giữ trọn cả đời. Lại một năm Nguyên Tiêu. Đèn hoa rực rỡ, tiếng nhạc du dương. Lũ trẻ vây quanh Trường Ngọc và Tạ Chinh, nghe kể chuyện xưa. Trường Ninh tựa vào lòng Du Bảo Nhi, nhìn cảnh trước mắt— người nàng yêu… đều ở bên cạnh. Gió đêm dịu nhẹ, ánh đèn lay động. Du Bảo Nhi cúi đầu, hôn nhẹ lên trán nàng: “Trường Ninh… còn nhớ viên kẹo trần bì năm đó không?” Trường Ninh khẽ cười: “Tất nhiên là nhớ.” Ánh mắt hắn dịu dàng đến tan chảy: “Bây giờ nàng… còn ngọt hơn cả kẹo.” #trucngoc #dubaonhi_truongninh
Năm mười tám tuổi, Du Bảo Nhi đã củng cố vững chắc ngôi vị hoàng đế. Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc, rọi xuống đình trong ngự hoa viên. Du Bảo Nhi nắm tay Trường Ninh, đứng dưới ánh trăng. Thiếu niên năm nào giờ đã cao lớn, ánh mắt tràn đầy thâm tình và sự trịnh trọng. “Trường Ninh…” hắn cất lời, giọng không còn non nớt, nhưng vẫn dịu dàng như trước, “Chín năm ta đăng cơ… đều nhờ có nàng ở bên.” Trường Ninh nhìn hắn, mắt cong cong: “Được ở bên bệ hạ… là phúc của ta.” “Không phải phúc, là may mắn của ta.” Du Bảo Nhi siết chặt tay nàng, đầu ngón tay hơi run. Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, từng chữ từng câu vô cùng nghiêm túc: “Trường Ninh, ta đã trưởng thành rồi, ta có thể bảo vệ nàng. Ta muốn nàng làm hoàng hậu duy nhất của ta, được không?” Ánh trăng phủ lên hai người, dịu dàng mà tĩnh lặng. Trường Ninh nhìn vị đế vương từ đứa trẻ lớn lên thành thiếu niên trước mặt, nhìn sự chân thành chưa từng đổi trong mắt hắn… nước mắt khẽ rơi, nàng gật đầu thật mạnh: “Được… Bảo Nhi, ta nguyện ý.” Du Bảo Nhi mỉm cười, đưa tay ôm nàng thật chặt vào lòng. Ngày đại hôn, hồng trang trải dài mười dặm. Nến đỏ rực sáng, Du Bảo Nhi đích thân vén khăn voan cho nàng. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tình ý trong mắt hắn gần như tràn ra: “Trường Ninh… đời này của trẫm, chỉ có một mình nàng.” Những ngày sau hôn lễ… ngọt ngào đến tận cùng. Hắn là thiếu niên thiên tử, nhưng lại dành hết mọi dịu dàng cho nàng. Đèn trong ngự thư phòng, thường là vì nàng mà sáng. Dù chính vụ bận rộn đến đâu, hắn cũng sẽ trở về dùng bữa tối cùng nàng. Năm hai mươi hai tuổi, họ có đứa con đầu lòng. Tại Khôn Ninh cung, Trường Ninh ôm đứa trẻ trong tã, ánh mắt dịu dàng không tan. Đứa bé ngủ say, khuôn mặt đỏ hồng đáng yêu. Du Bảo Nhi vừa hạ triều, long bào còn chưa kịp thay, đã vội bước vào. Hắn cẩn thận bế đứa bé từ tay nàng, động tác vụng về mà trân trọng: “Nhìn này… mắt giống nàng, thật đẹp.” Hắn cúi đầu hôn lên mái tóc mềm của con, rồi nhìn Trường Ninh, ánh mắt đầy yêu thương: “Vất vả cho nàng rồi.” Đứa trẻ được đặt tên là Du Niệm Ninh. “Niệm” là nhớ Trường Ninh, nhớ tấm lòng thuở ban đầu, nhớ những ngày ở ngõ Tây Cố Triều đình hoà thuận. Tỷ tỷ của Trường Ninh – Phàn Trường Ngọc là đại tướng quân Hoài Hóa, võ nghệ cao cường, nắm binh quyền nhưng luôn trung thành tuyệt đối. Tỷ phu Tạ Chinh, nhiếp chính vương mưu trí, xử lý chính vụ chu toàn, quyền khuynh triều dã nhưng chưa từng vượt lễ. Du Bảo Nhi vô cùng tín nhiệm hai người. Hắn thường nói: “Trường Ngọc và Tạ Chinh là cánh tay trái phải của trẫm. Có họ… trẫm không lo gì.” Trường Ninh nhìn phu quân hòa thuận với tỷ tỷ và tỷ phu, lòng đầy an yên. Nàng biết… họ là người một nhà, là những người có thể phó thác sinh tử. Mỗi năm Tết Nguyên Tiêu, bốn người tụ họp. Trường Ngọc kể chuyện biên cương, Tạ Chinh ra câu đố đèn lồng, còn Bảo Nhi nắm tay nàng, cùng nàng ngắm muôn nhà đèn sáng. Năm tháng trôi qua, con cái dần lớn. Trưởng tử Du Niệm Ninh văn võ song toàn, giống hệt Bảo Nhi. Tiểu nữ Du Niệm An lanh lợi đáng yêu, giống Trường Ninh. Tiếng cười trẻ thơ vang khắp ngự hoa viên. Du Bảo Nhi cũng từ thiếu niên năm ấy… trở thành một vị đế vương trầm ổn. Nhưng tình yêu hắn dành cho Trường Ninh… chưa từng vơi đi. Có người dâng tấu, nói hậu cung trống vắng, nên tuyển thêm phi tần. Du Bảo Nhi chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Hoàng hậu của trẫm đã sinh đủ con nối dõi, đủ để gánh vác hậu cung. Đời này của trẫm… chỉ yêu một mình Trường Ninh.” Khi lời ấy đến tai Trường Ninh… nàng đang ngồi dưới đèn vá áo cho hắn. Động tác khựng lại, mắt nàng hơi đỏ. Nàng biết… lời hứa này, hắn giữ trọn cả đời. Lại một năm Nguyên Tiêu. Đèn hoa rực rỡ, tiếng nhạc du dương. Lũ trẻ vây quanh Trường Ngọc và Tạ Chinh, nghe kể chuyện xưa. Trường Ninh tựa vào lòng Du Bảo Nhi, nhìn cảnh trước mắt— người nàng yêu… đều ở bên cạnh. Gió đêm dịu nhẹ, ánh đèn lay động. Du Bảo Nhi cúi đầu, hôn nhẹ lên trán nàng: “Trường Ninh… còn nhớ viên kẹo trần bì năm đó không?” Trường Ninh khẽ cười: “Tất nhiên là nhớ.” Ánh mắt hắn dịu dàng đến tan chảy: “Bây giờ nàng… còn ngọt hơn cả kẹo.” #trucngoc #dubaonhi_truongninh

About