Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@mailynfuenteslang: Subrang Ganda nito Kung may kati2 ka an an alipunga makati Ang balat mo pwed gamitin mo Ito #kreainnature #skincare #soothingcream #allergies #fypシ゚viral #fyp
MamiSammy
Open In TikTok:
Region: PH
Saturday 12 July 2025 12:30:55 GMT
5529
17
9
7
Music
Download
No Watermark .mp4 (
2.61MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
1.22MB
)
Watermark .mp4 (
0MB
)
Music .mp3
Comments
Sumarni :
kak obat panu gatal yang merek itu masih ada 🙏
2025-09-24 01:44:12
1
Bima :
mna keranjang kuning nya saya mau beli
2025-08-01 11:35:56
1
Sumarni :
🙏
2025-09-24 01:55:58
1
barakittik :
😁
2025-08-07 19:29:09
1
To see more videos from user @mailynfuenteslang, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Em kem nền bản mới nhà MISTINE không chỉ có độ che phủ tốt, nâng tone da tự nhiên, kiềm dầu, kháng nước hiệu quả mà còn có chỉ số chống nắng cao #mistine #kemnenmistine #kemnenchongnang #mypham #makeup
كادي و ليان 😔 (جميع الحقوق المحفوظة تعود إلى MBC و شاهد) @Rahaf @Rayan Dashti #rahafmohammed #رهف_محمد_ #fyp #صيف99
now you guys don't have to pay for it #obsession #movie don't ask me for the full movie
Choi Soobin là đại ca khét tiếng của trường. Chiều cao gần một mét chín, nắm đấm chưa ngán ai. Đàn em dưới trướng Soobin đều xếp thành hàng dài, chỉ cần gã ho một tiếng, cả khu sau trường liền im phăng phắc. Và cả cái trường này đều biết một luật ngầm. Choi Yeonjun, bạn học cùng lớp – là ngoại lệ duy nhất của hắn. Soobin thích Yeonjun từ lâu. Đối với một kẻ cộc cằn, việc dịu dàng với người khác thật sự rất vụng về, nhưng hắn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho cậu. Hắn sẵn sàng dọn sạch đám rắc rối xung quanh Yeonjun, mua sữa đặt vào hộc bàn cậu mỗi sáng. Vậy mà Yeonjun chỉ nghĩ mình là một học sinh vô cùng bình thường. Cậu hoàn toàn không biết rằng bản thân thực ra là xinh yêu được vô số người thầm thương trộm nhớ, vì hào quang đáng sợ của tên trùm trường vây quanh nên không ai dám ho he tiếp cận. Và điều quan trọng nhất: cậu thích hắn. Nhưng vì quá ngốc, cậu cũng chẳng nhận ra thứ tình cảm nhen nhóm ấy, chỉ biết bản thân luôn vô thức ỷ lại và muốn ở cạnh hắn. Suy nghĩ của Yeonjun thay đổi vào một buổi chiều mưa tầm tã sau giờ sinh hoạt lớp kết thúc. — Cậu tình cờ đi ngang qua phòng thể chất và thấy hắn đang đứng nói chuyện với nữ sinh trường bên. Cô bạn đó ngượng ngùng đưa cho hắn một hộp quà. Khoảnh khắc đó, lồng ngực Yeonjun thắt lại. Cảm giác tủi thân ập đến khiến đầu óc cậu trống rỗng. Chạy vội lên sân thượng vắng người, cậu ngồi sụp xuống góc tường, tầm mắt dần nhoè ra vì nước mắt. Yeonjun nhận ra mình thật sự thích Soobin. Nhưng tính cách hắn như vậy chắc chắn sẽ thích một người khác chứ không phải một đứa bình thường như cậu. Càng nghĩ, cậu càng khóc to hơn, bờ vai run lên từng đợt. "Yeonjun? Sao lại ngồi đây?" Một giọng nói quen thuộc vang lên ngắt ngang tiếng sụt sùi. Soobin hớt hải chạy đến, lập tức trùm áo khoác đồng phục của mình lên đỉnh đầu Yeonjun che chắn rồi kéo vào trong hành lang. Hắn vừa đi tìm cậu khắp nơi lại thấy cậu ngồi khóc, tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn quỳ một chân xuống, vội vã dùng bàn tay vụng về lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên má cậu. "Ngoan, đừng khóc nữa. Ai bắt nạt cậu? Nói đi, tôi đi xử nó." Yeonjun gương mặt ngập nước lên nhìn hắn. Cậu đẩy tay hắn ra, vừa nấc vừa ấm ức. "Không ai bắt nạt tớ hết! Là do cậu... đáng ghét." Hắn ngẩn người. "Tôi làm gì sai sao?" "Cậu nhận quà của người khác! Cậu sắp có bạn gái rồi chứ gì?" Yeonjun nức nở, đem hết sự kìm nén nói ra: "Cậu là trùm trường, ai cũng sợ cậu, nhưng cậu lại tốt với tớ làm tớ hiểu lầm... Tớ ghét cậu! Tớ thích cậu nhiều như thế, mà cậu lại đi thích người khác!" Không gian bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng mưa rơi. Soobin đờ người mất vài giây rồi nở nụ cười bất lực. Hắn không nhịn được mà tiến tới, ôm chặt lấy đối phương vào lòng, mặc kệ Yeonjun có đấm thụi vào ngực hắn phản kháng. "Đồ ngốc." Hắn thở dài, thanh âm dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy cả làn mưa lạnh: "Cậu nhìn xem, tôi làm gì có hộp quà nào?" Yeonjun khựng lại, ngơ ngác nhìn hai tay hắn trống không. "Tôi không nhận quà, tôi từ chối rồi." Soobin áp lòng bàn tay vào hai bên má cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Choi Yeonjun, cậu có biết cái trường nếu tôi không cấm cửa bọn họ thì sẽ có bao nhiêu người thích cậu không?" Yeonjun chơm chớp mắt, nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi: "Hả? Bọn họ... thích tớ?" "Phải, rất nhiều người thích cậu. Nhưng tôi mặc kệ bọn họ." Hắn cúi đầu, trán chạm nhẹ vào trán cậu, hơi thở ấm áp quấn quýt. "Bởi vì tôi thích cậu. Cả cái trường này ai cũng biết cậu là ngoại lệ duy nhất của Choi Soobin này. Cậu ngốc đến mức nào mà lại nghĩ tôi thích người khác hả?" Tai Yeonjun đỏ bừng lên vì ngượng. Nhịp tim đập liên hồi như trống trận. "Yeonjun, tôi thích cậu. Thích từ rất lâu rồi." Hắn dịu dàng hôn lên mí mắt của cậu. "Nên đừng khóc nữa, tôi buồn lắm. Làm bạn trai tôi nhé?" Cậu bẽn lẽn vòng tay qua cổ hắn, hôn vội lên má hắn rồi giấu mặt đi mà lí nhí: "Ừm. Tớ đồng ý." Hắn khẽ cười, siết chặt vòng tay ôm lấy ngoại lệ duy nhất, thầm nghĩ từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ để Yeonjun của hắn rơi một giọt nước mắt nào nữa. ———————————————— #soojun #txt #pov
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy