mq. :
"Ngón tay gầy guộc kẹp chặt lấy làn khói trắng mong manh
Như cố níu giữ chút dư âm còn sót lại của chúng mình.
Nhớ dáng người đi lặng lẽ, chẳng một lời phân định
Để lại khoảng không im bặt, bóp nghẹt cả tâm linh.
Lotus một điếu, mà lòng này dâng lên trăm mối tơ vò
Ta tự hỏi: 'Liệu người có từng vì mình mà đắn đo?'
Hay chỉ như tàn thuốc Lotus, cháy hết rồi tan biến
Để lại mình ta với những dòng tin nhắn chưa kịp tiễn.
Sầu dâng kín lối, tràn qua cả ánh trăng rằm vỡ đôi
Cái vị sen này sao hôm nay đắng ngắt ở đầu môi?
Hồi đó mình hứa bên nhau, giờ 'seen' mà không rep
Cánh cửa trái tim ta, từ nay chắc cũng đành khép.
Rít một hơi thật sâu, nghe lồng ngực mình rung lên bần bật
Hóa ra cảm giác mất đi người mình thương là có thật.
Khói Lotus vờn quanh, như màn sương mờ che mắt biếc
Chia tay rồi, chỉ còn lại một gã si tình và nỗi tiếc.
Phố lên đèn, người ta tay trong tay cười nói xôn xao
Riêng ta kẹp điếu Lotus, tự hỏi 'mình sai ở chỗ nào?'
Trăng tròn ngoài kia sao chẳng thể soi sáng lòng ta tối tăm?Chỉ thấy nỗi buồn cứ thế lớn dần, sâu hoắm nghìn dặm."
2026-04-06 13:01:38