@harryrosen: Socks or sockless — which do you prefer with loafers in the summer? We've asked Style Advisors from our Pacific Centre store in Vancouver to weigh in: check back tomorrow to see what they have to say. #HarryRosen #AdvisorAdvice #Socks #Sockless #Loafers

Harry Rosen Inc
Harry Rosen Inc
Open In TikTok:
Region: CA
Monday 04 August 2025 14:06:02 GMT
19766
183
21
10

Music

Download

Comments

user5864873233641
Don :
No socks
2025-08-04 16:59:23
12
110671ris
110671ris :
no sock. just make sure you lotion up your ankles and legs
2025-08-30 16:02:21
1
bloomies57
Coastal shores :
He has on blue socks and white socks
2025-08-05 02:28:13
0
justice_z_666
Justice_XIII :
With no-show socks. It looks weird with long socks.
2025-08-31 08:40:37
1
mal.1969
Mal 1969 :
sock must match pants not shoe
2025-08-19 19:42:25
1
jaznupe1
jaznupe1 :
With socks presents more upscale to me .
2025-08-25 19:15:23
1
dad777762
303770 :
No show socks in the summer
2025-08-06 09:54:56
0
altafshahzaman
Altaf Shahzaman :
what brand show is this?
2025-08-04 21:30:28
0
hhtingo
HHTingo :
Socks!!!!👌
2025-08-09 08:21:33
0
ferraridanyy
FerrariDanyy :
Socks
2025-08-08 02:46:27
1
javier.garcia0360
Javier Garcia :
Depending upon the situation😉😉😉
2025-08-05 05:28:47
0
silverdadbod
Captain416🇨🇦 :
Hold on! If you’re gonna wear socks then at least match them. Blue socks with beige pants and brown shoes 😳
2025-08-07 17:25:15
0
user20130196630913
user20130196630913 :
with socks
2025-08-27 19:56:39
0
jaznupe1
jaznupe1 :
With sock 👍🏽
2025-08-25 19:10:33
0
kirk.garner
user495456388208 :
No socks
2025-08-04 23:16:43
2
adamheller
adamheller :
No socks. Longer pants
2025-08-04 19:44:00
1
johnmarcanderson
John Marc Anderson Studios :
Jesus H. Christ.
2025-08-04 23:54:32
0
paul58996
paul :
Socks always look better
2025-08-23 13:34:40
0
adomasu55
Akwasi :
Will never be caught dead sockless. No way. Tacky
2025-08-06 09:27:27
0
jmaveirv62v
Maverick :
Depends on the feet🤣🤣🤣
2025-08-08 17:16:31
0
To see more videos from user @harryrosen, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Pov : Góc nhìn của Hiểu Tinh Trần. ( trích ngắn )  Mọi thứ ở tòa thành rách nát này đã được Tiết Dương khôi phục lại như trạng thái lúc y và hắn tới đây, ai đáng lẽ nên bán rau sẽ bán rau, ai nên bán trà sẽ bán trà, ai trồng củ cải sẽ trồng củ cải. Chính là, y có chút không hiểu rõ, Tiết Dương sau khi giết tất thảy người sống trong tòa thành này, thì có thể rời khỏi đây, tự do tự tại. Hà tất gì phải làm như vậy? Biết, Hiểu Tinh Trần biết rất rõ Tiết Dương vì sao lại làm như vậy, nhưng y không dám thừa nhận rằng mỗi một việc Tiết Dương đang làm là vì y. Nên y giả vờ như không biết, giả vờ hỏi để lừa dối bản thân mình. Cũng không ngừng tự mình nhắc nhở rằng hắn không phải là Tiết Thành Mỹ, hắn chính là Thập Ác Bất Xá Tiết Dương, y tuyệt đối không thể chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt này mà có thể quên đi hắn đã vui vẻ lừa gạt y như thế nào, đôi tay ấy đã nhuốm máu bao nhiêu người vô tội. Hiểu Tinh Trần ở bên trong tỏa linh nan cứ lặp đi lặp lại những tội lỗi ấy, không ngừng lắc đầu, để che giấu thứ cảm xúc kỳ lạ ban đầu là mờ nhạt, dần dần lại càng rõ rệt của bản thân, rồi tự dối lòng có lẽ đó chính là cảm giác thương hại. Hà tất gì hắn phải làm như vậy chứ? Để y nhìn thấy, để tâm xao động. Hà tất gì? Chính bản thân Tiết Dương cũng không hiểu hà tất gì hắn lại phải làm như vậy. Chỉ là trái tim hắn từ lúc Hiểu Tinh Trần ngã xuống, máu bê bết bạch y thì tất cả mọi thứ trên thế gian đều đã thay đổi. Đột ngột thay đổi, đột ngột yên tĩnh đến đáng sợ. Nên hắn mới tốn công phí sức tự tạo ra một nơi, nơi mà từ khi sinh ra cho đến lớn lên, nhiều năm như vậy tại đây hắn mới có thể nếm trải được vị ngọt ngào của thế gian. Ở nơi đó có một vị đạo trưởng mù lòa, bạch y sạch sẽ, bước thoáng qua sẽ để lại mùi thảo dược thoang thoảng trong cánh mũi, mỗi ngày đều cho hắn kẹo ngọt. Vị đạo trưởng đó hiện tại ngày ngày ở nhà chờ hắn, cùng hắn ăn cơm cùng hắn kể chuyện. Ngọt ngào biết bao nhiêu, vui vẻ biết bao nhiêu. Ngày cứ thế bình dị như vậy trôi qua. Lăn qua lăn lại một buổi sáng, Tiết Dương cuối cùng cũng hầm xong canh gà, hai tay cẩn thận bưng lên bàn gỗ đã được dọn sẵn một tô cơm nóng cùng ba cái bát nhỏ. Xong một lượt, lúc này hắn mới đặt tỏa linh nang mang bên đai lưng xuống mặt bàn phía đối diện mình, những tưởng hắn sẽ dùng cơm nhưng vẫn chưa chịu động đũa. Hắn lại chờ a chờ, đến khi cơm đã nguội, mới vén vạt áo đứng dậy, đi đến bên cửa đứng nhìn ra ngoài, hai hàng lông mày cau lên, bộ dạng có chút tức giận, lại có chút ngóng đợi. Qua một hồi lâu, có vẻ hắn đã đợi đến mất kiên nhẫn, mà thứ hắn đợi vẫn chưa chịu xuất hiện, mắng một câu. . Nhỏ A Tinh này, lại trốn đi đâu chơi đến giờ cơm còn không biết đường về. Sau đó không thèm đứng ngoài cửa chờ nữa, trở về bên bàn cơm cầm bát và mấy đũa, vừa nhai vừa nói. . Ăn cơm đi Tinh Trần, đừng đợi nó nữa, nó đói bụng sẽ tự mò về thôi. . Sao lại không ăn? Ngươi lo lắng cho nhỏ mù đó sao? Được rồi, được rồi, ta đi tìm nó trở về cho ngươi là được chứ gì. Nói xong Tiết Dương hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn, hắn đặt bát cơm đã ăn quá nửa xuống bàn, múc vào cái bát nhỏ đối diện hai vá canh đã nguội. . Ăn đi, ăn xong ta đi tìm A Tinh, canh ta hầm mất một buổi sáng, ngươi đừng lãng phí. Rồi chính bản thân hắn cũng húp một vá canh lớn, có vẻ canh hắn hầm rất ngon, vì sau khi húp xong hắn mỉm cười hài lòng đưa mu bàn tay lên quệt miệng một cái, cầm lấy tỏa linh nan đeo vào đai lưng, đứng lên dọn dẹp bàn cơm sạch sẽ. Cuối cùng là đi đến bên cạnh cỗ quan tài vô cùng quen thuộc, nhưng lần này hắn không đẩy nắp quan tài ra mà nhìn người đang nằm bên trong nữa. Bàn tay chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt gỗ nâu bóng một chút, như đang luyến lưu, như sợ nhìn thấy gương mặt nhỏ gầy kia hắn sẽ không nỡ rời đi, được một lúc, hắn mới dứt khoát rời khỏi nghĩa trang. Lúc đi còn cẩn thận đóng cửa, như sợ người bên trong sẽ nhân cơ hội này trốn đi mất, lại như sợ có ai đó sẽ lẻn vào nhà của hắn trộm vặt. Nhưng rõ ràng trong tòa thành rách nát này, sẽ không có ai nhân cơ hội hắn đi ra ngoài mà bỏ trốn. #mdzs #modaozushi #xueyang #xiaoxingchen
Pov : Góc nhìn của Hiểu Tinh Trần. ( trích ngắn ) Mọi thứ ở tòa thành rách nát này đã được Tiết Dương khôi phục lại như trạng thái lúc y và hắn tới đây, ai đáng lẽ nên bán rau sẽ bán rau, ai nên bán trà sẽ bán trà, ai trồng củ cải sẽ trồng củ cải. Chính là, y có chút không hiểu rõ, Tiết Dương sau khi giết tất thảy người sống trong tòa thành này, thì có thể rời khỏi đây, tự do tự tại. Hà tất gì phải làm như vậy? Biết, Hiểu Tinh Trần biết rất rõ Tiết Dương vì sao lại làm như vậy, nhưng y không dám thừa nhận rằng mỗi một việc Tiết Dương đang làm là vì y. Nên y giả vờ như không biết, giả vờ hỏi để lừa dối bản thân mình. Cũng không ngừng tự mình nhắc nhở rằng hắn không phải là Tiết Thành Mỹ, hắn chính là Thập Ác Bất Xá Tiết Dương, y tuyệt đối không thể chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt này mà có thể quên đi hắn đã vui vẻ lừa gạt y như thế nào, đôi tay ấy đã nhuốm máu bao nhiêu người vô tội. Hiểu Tinh Trần ở bên trong tỏa linh nan cứ lặp đi lặp lại những tội lỗi ấy, không ngừng lắc đầu, để che giấu thứ cảm xúc kỳ lạ ban đầu là mờ nhạt, dần dần lại càng rõ rệt của bản thân, rồi tự dối lòng có lẽ đó chính là cảm giác thương hại. Hà tất gì hắn phải làm như vậy chứ? Để y nhìn thấy, để tâm xao động. Hà tất gì? Chính bản thân Tiết Dương cũng không hiểu hà tất gì hắn lại phải làm như vậy. Chỉ là trái tim hắn từ lúc Hiểu Tinh Trần ngã xuống, máu bê bết bạch y thì tất cả mọi thứ trên thế gian đều đã thay đổi. Đột ngột thay đổi, đột ngột yên tĩnh đến đáng sợ. Nên hắn mới tốn công phí sức tự tạo ra một nơi, nơi mà từ khi sinh ra cho đến lớn lên, nhiều năm như vậy tại đây hắn mới có thể nếm trải được vị ngọt ngào của thế gian. Ở nơi đó có một vị đạo trưởng mù lòa, bạch y sạch sẽ, bước thoáng qua sẽ để lại mùi thảo dược thoang thoảng trong cánh mũi, mỗi ngày đều cho hắn kẹo ngọt. Vị đạo trưởng đó hiện tại ngày ngày ở nhà chờ hắn, cùng hắn ăn cơm cùng hắn kể chuyện. Ngọt ngào biết bao nhiêu, vui vẻ biết bao nhiêu. Ngày cứ thế bình dị như vậy trôi qua. Lăn qua lăn lại một buổi sáng, Tiết Dương cuối cùng cũng hầm xong canh gà, hai tay cẩn thận bưng lên bàn gỗ đã được dọn sẵn một tô cơm nóng cùng ba cái bát nhỏ. Xong một lượt, lúc này hắn mới đặt tỏa linh nang mang bên đai lưng xuống mặt bàn phía đối diện mình, những tưởng hắn sẽ dùng cơm nhưng vẫn chưa chịu động đũa. Hắn lại chờ a chờ, đến khi cơm đã nguội, mới vén vạt áo đứng dậy, đi đến bên cửa đứng nhìn ra ngoài, hai hàng lông mày cau lên, bộ dạng có chút tức giận, lại có chút ngóng đợi. Qua một hồi lâu, có vẻ hắn đã đợi đến mất kiên nhẫn, mà thứ hắn đợi vẫn chưa chịu xuất hiện, mắng một câu. . Nhỏ A Tinh này, lại trốn đi đâu chơi đến giờ cơm còn không biết đường về. Sau đó không thèm đứng ngoài cửa chờ nữa, trở về bên bàn cơm cầm bát và mấy đũa, vừa nhai vừa nói. . Ăn cơm đi Tinh Trần, đừng đợi nó nữa, nó đói bụng sẽ tự mò về thôi. . Sao lại không ăn? Ngươi lo lắng cho nhỏ mù đó sao? Được rồi, được rồi, ta đi tìm nó trở về cho ngươi là được chứ gì. Nói xong Tiết Dương hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn, hắn đặt bát cơm đã ăn quá nửa xuống bàn, múc vào cái bát nhỏ đối diện hai vá canh đã nguội. . Ăn đi, ăn xong ta đi tìm A Tinh, canh ta hầm mất một buổi sáng, ngươi đừng lãng phí. Rồi chính bản thân hắn cũng húp một vá canh lớn, có vẻ canh hắn hầm rất ngon, vì sau khi húp xong hắn mỉm cười hài lòng đưa mu bàn tay lên quệt miệng một cái, cầm lấy tỏa linh nan đeo vào đai lưng, đứng lên dọn dẹp bàn cơm sạch sẽ. Cuối cùng là đi đến bên cạnh cỗ quan tài vô cùng quen thuộc, nhưng lần này hắn không đẩy nắp quan tài ra mà nhìn người đang nằm bên trong nữa. Bàn tay chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt gỗ nâu bóng một chút, như đang luyến lưu, như sợ nhìn thấy gương mặt nhỏ gầy kia hắn sẽ không nỡ rời đi, được một lúc, hắn mới dứt khoát rời khỏi nghĩa trang. Lúc đi còn cẩn thận đóng cửa, như sợ người bên trong sẽ nhân cơ hội này trốn đi mất, lại như sợ có ai đó sẽ lẻn vào nhà của hắn trộm vặt. Nhưng rõ ràng trong tòa thành rách nát này, sẽ không có ai nhân cơ hội hắn đi ra ngoài mà bỏ trốn. #mdzs #modaozushi #xueyang #xiaoxingchen
bim bim wiritindirin #warthunder #kabanwt #рек Мечта это не пункт назначения на карте и не конечная станция поезда это гул в ушах когда тишина становится слишком громкой это тонкая нить натянутая между лопатками которая заставляет тебя выпрямляться даже когда весь мир давит сверху вниз пытаясь превратить тебя в послушную пыль мечта это не картинка из глянцевого журнала и не список покупок в супермаркете жизни это нечто гораздо более опасное и живое это дикий зверь запертый в клетке твоих ребер который грызет прутья каждый раз когда ты соглашаешься на меньшее мечта это вечный зуд под кожей это электрический разряд проходящий сквозь пальцы когда ты касаешься того к чему еще не готов это состояние когда реальность кажется слишком тесной как старый костюм из которого ты давно вырос но все еще пытаешься втиснуться в него чтобы не пугать окружающих своей наготой и силой мечта это шепот бездны который обещает тебе не спасение а лишь возможность падать вверх бесконечно долго пока не превратишься в свет мечта это то что заставляет тебя просыпаться в четыре утра когда солнце еще даже не думало подниматься и твои глаза горят сухим огнем потому что внутри тебя идет стройка собора о котором никто не знает мечта это архитектура невидимого это чертежи которые ты рисуешь на стекле своим дыханием зная что они исчезнут через секунду но их геометрия навсегда останется в твоей памяти как единственно верная истина мечта это предательство по отношению к комфорту это нож вонзенный в спину твоей лени это постоянное ощущение что ты находишься не там и не с теми даже если вокруг тебя идеальный порядок и благополучие мечта это яд который лечит и лекарство которое убивает твое маленькое эго чтобы дать родиться чему-то огромному и неуправляемому мечта это когда ты смотришь на звезды и видишь не холодные камни в пустоте а дорожную карту своих будущих воплощений это когда звук разбитого стекла кажется тебе вступлением к великой симфонии потому что ты больше не боишься разрушений ведь на обломках старого ты возводишь свои воздушные замки которые прочнее любого бетона мечта это не надежда надежда слаба и пассивна она ждет у моря погоды а мечта это шторм который ты сам вызываешь чтобы проверить на прочность свой фрегат мечта это когда каждое твое действие пропитано смыслом который невозможно объяснить словами это религия без догм и молитва без слов обращенная к той части тебя которая никогда не спит и никогда не сдается это внутренний компас стрелка которого всегда дрожит указывая на невозможное потому что возможное тебе уже не интересно оно пресно и скучно мечта это запах грозы перед дождем это привкус металла на языке когда ты идешь против ветра это бесконечный диалог с самим собой на языке который ты еще не выучил но уже понимаешь сердцем это золотая пыль на кончиках пальцев которая остается после каждого прикосновения к творчеству это безумие которое делает тебя самым здравым человеком в комнате полной мертвецов мечта это не обладание вещью а состояние духа при котором ты становишься соразмерен Вселенной это когда ты перестаешь считать годы и начинаешь считать мгновения когда ты по-настоящему жил мечта это великий уравнитель перед которым меркнут титулы и богатства потому что у нищего может быть мечта размером с галактику а у короля лишь желание подольше поспать мечта это огонь который не греет а выжигает все лишнее превращая твою жизнь в чистый холст это прыжок в неизвестность без страховки и без гарантий на мягкую посадку это вера в то чего нет чтобы оно появилось потому что твоя воля достаточно сильна чтобы искривлять пространство мечта это то что делает тебя уязвимым и в то же время неуязвимым потому что того кто живет мечтой невозможно убить он уже принадлежит вечности мечта это бесконечный процесс становления когда ты каждый день умираешь как гусеница чтобы воскреснуть как нечто иное нечто способное летать там где другие могут только ползать мечта это тихий голос в толпе кричащей о пользе и выгоде голос который говорит тебе иди и ты идешь не зная зач
bim bim wiritindirin #warthunder #kabanwt #рек Мечта это не пункт назначения на карте и не конечная станция поезда это гул в ушах когда тишина становится слишком громкой это тонкая нить натянутая между лопатками которая заставляет тебя выпрямляться даже когда весь мир давит сверху вниз пытаясь превратить тебя в послушную пыль мечта это не картинка из глянцевого журнала и не список покупок в супермаркете жизни это нечто гораздо более опасное и живое это дикий зверь запертый в клетке твоих ребер который грызет прутья каждый раз когда ты соглашаешься на меньшее мечта это вечный зуд под кожей это электрический разряд проходящий сквозь пальцы когда ты касаешься того к чему еще не готов это состояние когда реальность кажется слишком тесной как старый костюм из которого ты давно вырос но все еще пытаешься втиснуться в него чтобы не пугать окружающих своей наготой и силой мечта это шепот бездны который обещает тебе не спасение а лишь возможность падать вверх бесконечно долго пока не превратишься в свет мечта это то что заставляет тебя просыпаться в четыре утра когда солнце еще даже не думало подниматься и твои глаза горят сухим огнем потому что внутри тебя идет стройка собора о котором никто не знает мечта это архитектура невидимого это чертежи которые ты рисуешь на стекле своим дыханием зная что они исчезнут через секунду но их геометрия навсегда останется в твоей памяти как единственно верная истина мечта это предательство по отношению к комфорту это нож вонзенный в спину твоей лени это постоянное ощущение что ты находишься не там и не с теми даже если вокруг тебя идеальный порядок и благополучие мечта это яд который лечит и лекарство которое убивает твое маленькое эго чтобы дать родиться чему-то огромному и неуправляемому мечта это когда ты смотришь на звезды и видишь не холодные камни в пустоте а дорожную карту своих будущих воплощений это когда звук разбитого стекла кажется тебе вступлением к великой симфонии потому что ты больше не боишься разрушений ведь на обломках старого ты возводишь свои воздушные замки которые прочнее любого бетона мечта это не надежда надежда слаба и пассивна она ждет у моря погоды а мечта это шторм который ты сам вызываешь чтобы проверить на прочность свой фрегат мечта это когда каждое твое действие пропитано смыслом который невозможно объяснить словами это религия без догм и молитва без слов обращенная к той части тебя которая никогда не спит и никогда не сдается это внутренний компас стрелка которого всегда дрожит указывая на невозможное потому что возможное тебе уже не интересно оно пресно и скучно мечта это запах грозы перед дождем это привкус металла на языке когда ты идешь против ветра это бесконечный диалог с самим собой на языке который ты еще не выучил но уже понимаешь сердцем это золотая пыль на кончиках пальцев которая остается после каждого прикосновения к творчеству это безумие которое делает тебя самым здравым человеком в комнате полной мертвецов мечта это не обладание вещью а состояние духа при котором ты становишься соразмерен Вселенной это когда ты перестаешь считать годы и начинаешь считать мгновения когда ты по-настоящему жил мечта это великий уравнитель перед которым меркнут титулы и богатства потому что у нищего может быть мечта размером с галактику а у короля лишь желание подольше поспать мечта это огонь который не греет а выжигает все лишнее превращая твою жизнь в чистый холст это прыжок в неизвестность без страховки и без гарантий на мягкую посадку это вера в то чего нет чтобы оно появилось потому что твоя воля достаточно сильна чтобы искривлять пространство мечта это то что делает тебя уязвимым и в то же время неуязвимым потому что того кто живет мечтой невозможно убить он уже принадлежит вечности мечта это бесконечный процесс становления когда ты каждый день умираешь как гусеница чтобы воскреснуть как нечто иное нечто способное летать там где другие могут только ползать мечта это тихий голос в толпе кричащей о пользе и выгоде голос который говорит тебе иди и ты идешь не зная зач

About