@tuanayesr: yeni ses kilidi açıldı taslak bu arada

tuana
tuana
Open In TikTok:
Region: TR
Monday 04 August 2025 15:33:54 GMT
451122
21850
198
276

Music

Download

Comments

kuchar1553
, :
اول عربيه❤
2025-08-04 15:38:54
9
safiye509
safiye_3209 :
abla çok iyi yapiyon ❤️❤️❤️
2025-08-04 15:38:15
1
elai_stee
𝑬𝒍𝒂🪐 :
LUTFEENNNN
2025-08-04 16:56:25
2
senabayrak469
sena🪩 :
sesin sahibi oldu yakinda satın alcakkk🥰
2025-08-04 16:57:38
2
mauroosultannnn
35 :
bu abla kadar güzeli varsa çıksın karsıma kimse bu abla kadar olamıyor
2025-08-04 21:27:02
1
userrr718495279
. :
Sən kimsən axı
2025-08-06 11:01:27
1
berilgnc.0
𝓑𝓮𝓻𝓲𝓵 ♡ :
Son videomu beğenir misiniz
2025-08-04 16:28:18
1
teyyub_09
Þ¤Ɲ :
Bugun lvbelc5 yarin lvbelc5 herzaman lvbelc5
2025-08-04 19:13:21
0
nisawws1
ᯓ★𝑵𝒊𝒔𝒂🇹🇷 :
abla taslak demi buda😭
2025-08-04 15:41:36
0
1rmak045
1rmak045 :
20 dkk
2025-08-04 15:54:34
0
senbenbikackiisii
senbenbikackiisii :
Artık takibe al yaaa
2025-08-04 16:52:03
1
emre_krbg41
emre_krbg4136 :
lvbc5 artık tuananin 😁😍
2025-08-05 23:53:49
0
user416272925252
🦕 :
birdahakini çok merak ediyorum
2025-08-04 16:20:39
0
smeyye8587
𝓢.𝓢 :
abla herşeyi beden dili ile anlatı. Wllskskdkdkenwns
2025-08-07 11:54:32
0
elifim.41
🪐mirayay🪬 :
abla çok güzelsinn farkett seni çok seviyorum faninimmm😍
2025-08-04 23:30:11
0
elai_stee
𝑬𝒍𝒂🪐 :
AGAGAGAGAGAGGAGAGAGAGAGGA ABLA YORUMJMU BEGENMİSSİN ABLA CEVAPTA VERİRMİSİNN BİDEE VİDEOMAA BAKARMİSİNNNN
2025-08-04 16:56:21
0
elifxtuana0
𝙀𝙡𝙞𝙛'𝙏𝙖𝙠𝙞𝙥𝙩𝙚𝙚𝙚🩷 :
son videom birtaneemmm
2025-08-04 16:08:43
1
azroliiiii7
🖤A :
begenirmsin sana hayranım ilk beğeni benden
2025-08-04 15:36:47
0
silayesr
𝑺𝒊𝒍𝒂 :
pekiii şarkıyiii yaşamannnn tuana
2025-08-04 16:20:04
0
skxmskxmjutenb
. :
alla alla crop yok 2 gündür noluo olm
2025-08-04 17:54:09
0
baran.yldz7o
BARAN :
videomu gör artık @tuana
2025-08-04 16:22:39
1
ecriiinnbass
ecriiinnbass :
😍
2025-08-07 11:33:49
0
sensin564
günes :
🥰🥰🥰
2025-08-07 12:53:26
0
To see more videos from user @tuanayesr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sư đệ, Đêm nay ngồi viết thư này cho sư đệ, không phải vì có tin gì quan trọng cần báo, mà chỉ vì một chuyện nhỏ xảy ra chiều nay, muốn kể lại, không biết để làm gì, chỉ thấy cần phải viết ra. Chiều nay có một cư sĩ trẻ đến hỏi ta về ý nghĩa của khổ đau, tại sao người tốt vẫn phải chịu khổ, người xấu đôi khi lại sống an nhàn. Câu hỏi này, sư đệ biết đó, ta đã nghe không biết bao nhiêu lần trong đời, và cũng đã có sẵn cả chục cách trả lời, dựa trên nghiệp báo, dựa trên nhân quả ba đời, dựa trên đủ thứ kinh luận đã học thuộc từ lâu. Nhưng chiều nay, không hiểu vì sao, ta lại không nói được câu nào. Không phải vì quên mất đáp án, mà vì nhìn vào đôi mắt người cư sĩ ấy, ta chợt nhận ra, cô ấy không thực sự đang hỏi một câu hỏi triết học để được giải đáp bằng lý luận. Cô đang đau, đau thật sự, vì một người thân vừa mất vì bệnh, trong khi một kẻ từng hại gia đình cô vẫn sống phây phây ngoài kia. Ta ngồi im, không nói gì suốt một lúc lâu. Cô ấy có lẽ ngạc nhiên, tưởng ta không biết trả lời, hoặc coi thường câu hỏi của cô. Nhưng sự thật là, ta sợ rằng, bất cứ câu trả lời nào phát ra từ miệng ta lúc đó, dù đúng đến đâu về mặt giáo lý, cũng sẽ trở thành một thứ gì đó lạnh lẽo, xa cách, như ném một cục đá xuống một vực sâu đang cháy lửa. Cuối cùng, ta chỉ hỏi lại cô một câu: “Con đau lắm phải không?” Cô ấy khóc. Không nói gì thêm nữa. Ta ngồi bên, cũng không nói gì thêm nữa. Sư đệ, kể đến đây, chắc sư đệ sẽ hỏi, vậy rốt cuộc ta có giúp được gì cho cô ấy không, khi không đưa ra một lời giải đáp nào cho câu hỏi cô đặt ra. Thú thật, ta cũng không chắc. Nhưng có một điều ta cảm nhận được rất rõ trong khoảnh khắc ấy: đôi khi, điều người ta cần không phải là một câu trả lời đúng, mà là một người chịu ngồi lại, không vội vàng lấp đầy khoảng trống bằng chữ nghĩa, để họ được phép đau mà không phải giải thích, không phải biện minh cho nỗi đau của mình. Ta nhớ lại chính mình những năm còn trẻ, mỗi lần gặp khổ đau gì, việc đầu tiên ta làm là chạy đi tìm sách vở, tìm những lời giảng cao siêu để mong lý giải cho bằng được, như thể chỉ cần hiểu đúng bản chất của khổ, thì khổ sẽ tự động biến mất. Bây giờ nhìn lại, thấy cách làm ấy có phần nào giống như một sự trốn chạy trá hình, núp dưới danh nghĩa tìm kiếm trí tuệ. Không phải ta phủ nhận giá trị của giáo lý, của những lời Phật dạy về nhân quả, về nghiệp báo. Những điều ấy vẫn cần thiết, vẫn đúng đắn, và có lúc, có chỗ, chúng thực sự giúp người ta nhẹ lòng hơn. Nhưng ta bắt đầu hiểu ra, có những thời điểm, việc vội vàng đưa giáo lý ra để giải thích một nỗi đau còn quá tươi mới, chẳng khác nào đưa một tấm bản đồ cho người đang chết đuối, thay vì nhảy xuống vớt họ lên trước đã. Sư đệ ở xa, chắc cũng gặp nhiều trường hợp tương tự trong việc hoằng pháp. Ta viết thư này, không phải để khuyên sư đệ nên làm thế này hay thế kia, vì mỗi hoàn cảnh, mỗi người đến hỏi đạo đều khác nhau, không có công thức chung nào áp dụng được cho tất cả. Ta chỉ muốn kể lại một khoảnh khắc ta vừa trải qua, còn tươi nguyên trong lòng, như một điều đáng suy ngẫm, không phải như một bài học đã đúc kết xong xuôi. Có lẽ, càng tu tập lâu, ta càng thấy mình bớt tự tin hơn vào những câu trả lời sẵn có, dù đã học thuộc từ rất lâu. Không phải vì nghi ngờ giáo lý, mà vì hiểu ra, đạo lý đúng đắn nhất, nếu được trao đi vào sai thời điểm, vẫn có thể trở thành một thứ vô dụng, thậm chí gây tổn thương thêm cho người đang cần được lắng nghe hơn là được dạy dỗ. Đêm đã khuya, ta dừng bút nơi đây. Không có kết luận gì rõ ràng để chia sẻ với sư đệ trong thư này, chỉ có một câu chuyện chiều nay, và một vài suy nghĩ còn dang dở, viết ra để nhẹ lòng hơn, cũng là để giữ lại, phòng khi sau này đọc lại, còn nhớ được cái khoảnh khắc mình đã học được điều gì đó, dù chưa gọi tên được rõ ràng đó là gì. Mong sư đệ giữ gìn sức khỏe. Khi nào có dịp, mong được nghe sư đệ kể về những gì mình đã trải qua nơi phương ấy. Huynh viết từ am cũ, một đêm cuối thu.​​​​​​​​​​​​​​​​ #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap
Sư đệ, Đêm nay ngồi viết thư này cho sư đệ, không phải vì có tin gì quan trọng cần báo, mà chỉ vì một chuyện nhỏ xảy ra chiều nay, muốn kể lại, không biết để làm gì, chỉ thấy cần phải viết ra. Chiều nay có một cư sĩ trẻ đến hỏi ta về ý nghĩa của khổ đau, tại sao người tốt vẫn phải chịu khổ, người xấu đôi khi lại sống an nhàn. Câu hỏi này, sư đệ biết đó, ta đã nghe không biết bao nhiêu lần trong đời, và cũng đã có sẵn cả chục cách trả lời, dựa trên nghiệp báo, dựa trên nhân quả ba đời, dựa trên đủ thứ kinh luận đã học thuộc từ lâu. Nhưng chiều nay, không hiểu vì sao, ta lại không nói được câu nào. Không phải vì quên mất đáp án, mà vì nhìn vào đôi mắt người cư sĩ ấy, ta chợt nhận ra, cô ấy không thực sự đang hỏi một câu hỏi triết học để được giải đáp bằng lý luận. Cô đang đau, đau thật sự, vì một người thân vừa mất vì bệnh, trong khi một kẻ từng hại gia đình cô vẫn sống phây phây ngoài kia. Ta ngồi im, không nói gì suốt một lúc lâu. Cô ấy có lẽ ngạc nhiên, tưởng ta không biết trả lời, hoặc coi thường câu hỏi của cô. Nhưng sự thật là, ta sợ rằng, bất cứ câu trả lời nào phát ra từ miệng ta lúc đó, dù đúng đến đâu về mặt giáo lý, cũng sẽ trở thành một thứ gì đó lạnh lẽo, xa cách, như ném một cục đá xuống một vực sâu đang cháy lửa. Cuối cùng, ta chỉ hỏi lại cô một câu: “Con đau lắm phải không?” Cô ấy khóc. Không nói gì thêm nữa. Ta ngồi bên, cũng không nói gì thêm nữa. Sư đệ, kể đến đây, chắc sư đệ sẽ hỏi, vậy rốt cuộc ta có giúp được gì cho cô ấy không, khi không đưa ra một lời giải đáp nào cho câu hỏi cô đặt ra. Thú thật, ta cũng không chắc. Nhưng có một điều ta cảm nhận được rất rõ trong khoảnh khắc ấy: đôi khi, điều người ta cần không phải là một câu trả lời đúng, mà là một người chịu ngồi lại, không vội vàng lấp đầy khoảng trống bằng chữ nghĩa, để họ được phép đau mà không phải giải thích, không phải biện minh cho nỗi đau của mình. Ta nhớ lại chính mình những năm còn trẻ, mỗi lần gặp khổ đau gì, việc đầu tiên ta làm là chạy đi tìm sách vở, tìm những lời giảng cao siêu để mong lý giải cho bằng được, như thể chỉ cần hiểu đúng bản chất của khổ, thì khổ sẽ tự động biến mất. Bây giờ nhìn lại, thấy cách làm ấy có phần nào giống như một sự trốn chạy trá hình, núp dưới danh nghĩa tìm kiếm trí tuệ. Không phải ta phủ nhận giá trị của giáo lý, của những lời Phật dạy về nhân quả, về nghiệp báo. Những điều ấy vẫn cần thiết, vẫn đúng đắn, và có lúc, có chỗ, chúng thực sự giúp người ta nhẹ lòng hơn. Nhưng ta bắt đầu hiểu ra, có những thời điểm, việc vội vàng đưa giáo lý ra để giải thích một nỗi đau còn quá tươi mới, chẳng khác nào đưa một tấm bản đồ cho người đang chết đuối, thay vì nhảy xuống vớt họ lên trước đã. Sư đệ ở xa, chắc cũng gặp nhiều trường hợp tương tự trong việc hoằng pháp. Ta viết thư này, không phải để khuyên sư đệ nên làm thế này hay thế kia, vì mỗi hoàn cảnh, mỗi người đến hỏi đạo đều khác nhau, không có công thức chung nào áp dụng được cho tất cả. Ta chỉ muốn kể lại một khoảnh khắc ta vừa trải qua, còn tươi nguyên trong lòng, như một điều đáng suy ngẫm, không phải như một bài học đã đúc kết xong xuôi. Có lẽ, càng tu tập lâu, ta càng thấy mình bớt tự tin hơn vào những câu trả lời sẵn có, dù đã học thuộc từ rất lâu. Không phải vì nghi ngờ giáo lý, mà vì hiểu ra, đạo lý đúng đắn nhất, nếu được trao đi vào sai thời điểm, vẫn có thể trở thành một thứ vô dụng, thậm chí gây tổn thương thêm cho người đang cần được lắng nghe hơn là được dạy dỗ. Đêm đã khuya, ta dừng bút nơi đây. Không có kết luận gì rõ ràng để chia sẻ với sư đệ trong thư này, chỉ có một câu chuyện chiều nay, và một vài suy nghĩ còn dang dở, viết ra để nhẹ lòng hơn, cũng là để giữ lại, phòng khi sau này đọc lại, còn nhớ được cái khoảnh khắc mình đã học được điều gì đó, dù chưa gọi tên được rõ ràng đó là gì. Mong sư đệ giữ gìn sức khỏe. Khi nào có dịp, mong được nghe sư đệ kể về những gì mình đã trải qua nơi phương ấy. Huynh viết từ am cũ, một đêm cuối thu.​​​​​​​​​​​​​​​​ #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap

About