@duyanhnguyen119: Buổi chụp lookbook to nhất năm của Uniforme#bumacdep #buphedo #TikTokFashion #maisonuniforme

Duy Anh (Bứ mặc đẹp)
Duy Anh (Bứ mặc đẹp)
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 08 August 2025 04:18:11 GMT
6289
152
11
5

Music

Download

Comments

theanh120404
Thế Anh :
Sắp tới uni có cà vạt kh anh
2025-08-10 02:37:49
0
kit.ne1106
kít.1106 :
hóng
2025-08-08 04:26:07
0
danielsailam
Daniel Sai lầm :
Hónggggg
2025-08-10 04:12:12
0
001hh5
Tổng Kho J.P 36 :
😂
2025-08-10 03:16:30
0
qunghuy_
Quang Huy :
Múc
2025-08-08 16:25:45
0
painekhonge
Siculapipi :
toẹt zời anh bứ ơi
2025-08-08 10:16:56
0
anhhhhh2710
AnhNg :
E Xin địa chỉ chỗ chụp ạ
2025-08-08 12:43:46
0
trungthanhreview89
trungthanhreview89 :
Theo Mình biết có cả ô simper man😂 cơ mà nhỉ
2025-08-08 22:39:32
0
To see more videos from user @duyanhnguyen119, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đã lâu lắm rồi… có lẽ anh chưa một lần dừng lại, nhìn thật sâu vào đôi mắt người phụ nữ vẫn âm thầm xoay cả thế giới trong căn nhà nhỏ. Ngày nào cũng vậy: bữa cơm nóng hổi, tiếng con khóc òa, mớ áo quần chưa kịp phơi… tất cả đều nằm trên đôi vai đã quen với sự im lặng nhiều hơn lời hỏi han. Trong lúc anh chọn những buổi gặp gỡ, những bàn nhậu để trốn vài giờ khỏi áp lực, thì ở góc nhà, có một người đang ru con ngủ bằng tiếng thở dài rất khẽ. Không dám trách, không dám nói, chỉ để nước mắt tự rơi khi bóng tối đủ dài để che đi cảm giác một mình ngay trong chính tổ ấm của hai người. Nhà không cần quá nhiều lời hay, chỉ cần có mặt đúng lúc. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần một bàn tay đưa ra đúng thời điểm. Chỉ một câu thôi: “Hôm nay vất vả lắm không?” hoặc một cái ôm đủ lâu để xóa đi cả ngày mỏi mệt… cũng đủ khiến người phụ nữ ấy thấy mình được nhìn thấy, được trân trọng. Vì điều họ mong không phải là một người hùng, mà là một người thật sự đứng cạnh mình, khi vui, khi mệt, khi lòng thấy chông chênh nhất. Và đôi khi, chỉ vậy thôi… cũng cứu được một mái nhà đang lặng lẽ không còn tiếng nói.  #Letien#phunutuchu #vochong #honnhan #tamtrang
Đã lâu lắm rồi… có lẽ anh chưa một lần dừng lại, nhìn thật sâu vào đôi mắt người phụ nữ vẫn âm thầm xoay cả thế giới trong căn nhà nhỏ. Ngày nào cũng vậy: bữa cơm nóng hổi, tiếng con khóc òa, mớ áo quần chưa kịp phơi… tất cả đều nằm trên đôi vai đã quen với sự im lặng nhiều hơn lời hỏi han. Trong lúc anh chọn những buổi gặp gỡ, những bàn nhậu để trốn vài giờ khỏi áp lực, thì ở góc nhà, có một người đang ru con ngủ bằng tiếng thở dài rất khẽ. Không dám trách, không dám nói, chỉ để nước mắt tự rơi khi bóng tối đủ dài để che đi cảm giác một mình ngay trong chính tổ ấm của hai người. Nhà không cần quá nhiều lời hay, chỉ cần có mặt đúng lúc. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần một bàn tay đưa ra đúng thời điểm. Chỉ một câu thôi: “Hôm nay vất vả lắm không?” hoặc một cái ôm đủ lâu để xóa đi cả ngày mỏi mệt… cũng đủ khiến người phụ nữ ấy thấy mình được nhìn thấy, được trân trọng. Vì điều họ mong không phải là một người hùng, mà là một người thật sự đứng cạnh mình, khi vui, khi mệt, khi lòng thấy chông chênh nhất. Và đôi khi, chỉ vậy thôi… cũng cứu được một mái nhà đang lặng lẽ không còn tiếng nói. #Letien#phunutuchu #vochong #honnhan #tamtrang

About