jj :
một khúc hương hoa, một khúc an tình
một khúc nhạc xưa, lại một chút nhớ thương
vương vấn mãi ta, kẻ phàm trần vô năng
ta đây có hạn, chẳng giữ được nàng
đành từ mà biệt, để nàng rời đi
ta cũng buồn chứ, nhưng chẳng còn hướng?
thôi vậy rời đi, ta không an lòng
không muốn phải đi, chẳng muốn phải về
về lại nơi xa, để nàng hạnh phúc
phúc hạnh của ta, mãi chỉ có nàng
nàng lại phản ta, chạy theo kẻ khác
thơ dài lan man, kể tâm lòng ta
ta giờ an phận, đành nhìn nàng đi
chúc một câu nguyện, "nàng mãi hạnh phúc"...
2025-09-06 02:53:55