@memberihfmx: #CapCut#متابعين #مل الشعب الصيني أحله من الحله

حمـــً؟ـــوً!ـد؟ـي✓🇫🇮
حمـــً؟ـــوً!ـد؟ـي✓🇫🇮
Open In TikTok:
Region: IQ
Tuesday 19 August 2025 08:32:46 GMT
211
40
4
0

Music

Download

Comments

user4701262908157
ــريــاضــ؟ ــالعــ،جـــيلـــي :
🌹🌹🌹
2025-08-19 13:46:21
1
afghanistanyt1
Umarkhan :
❤❤❤
2025-08-20 04:17:06
0
user9473991170233
فۣۗـۙآنۣۗـۙڗ::عـلــ᭄🖤⑅⃝وش🤍🌹 :
🌹🌹🌹
2025-08-19 17:27:21
0
To see more videos from user @memberihfmx, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một mình, nhưng không cô đơn | Podcast chữa lành tâm hồn Hành trình về với nắng Có những ngày mình chẳng muốn đi đâu cả. Chỉ muốn ở nhà, một mình, thật yên lặng. Pha một ấm trà thật thơm, mở một cuốn sách cũ mà mình đã từng đọc đâu đó, rồi để cho thời gian chậm lại một chút. Đó là khoảng thời gian mình cảm thấy mình được là mình nhất. Không cần cố gắng nói chuyện với ai, không cần cười vì phép lịch sự, cũng chẳng cần chạy theo điều gì. Mình cứ nhẹ nhàng ngồi đó, để hương trà lặng lẽ len qua từng ngón tay, để từng trang sách đưa mình trôi theo những câu chuyện chẳng liên quan gì đến cuộc sống thật này, nhưng lại có khả năng chữa lành đến lạ. Đó là một dạng tịch mịch — không buồn, cũng chẳng vui. Không sôi động, nhưng lại rất nhẹ nhõm. Không cô đơn, mà là yên bình. Thật ra, cô độc chưa chắc đã là điều gì đó quá đáng sợ. Có những lúc, sự yên tĩnh ấy lại khiến mình cảm thấy an toàn hơn bất kỳ điều gì. Không bị ồn ào làm phiền, không bị những cái nhìn soi xét đè nặng. Chỉ có mình và thế giới nhỏ của mình. Và đôi khi, mình nghĩ… có lẽ đây chính là kiểu hạnh phúc giản dị mà bản thân vẫn luôn mong đợi. Vậy nên nếu có ai đó hỏi: “Một mình như vậy, có buồn không?” Mình sẽ mỉm cười mà trả lời: “Không đâu, mình đang sống rất thật lòng với chính mình.” #hanhtrinhvevoinang #podcastchualanh #xuhuong #tamtrang
Một mình, nhưng không cô đơn | Podcast chữa lành tâm hồn Hành trình về với nắng Có những ngày mình chẳng muốn đi đâu cả. Chỉ muốn ở nhà, một mình, thật yên lặng. Pha một ấm trà thật thơm, mở một cuốn sách cũ mà mình đã từng đọc đâu đó, rồi để cho thời gian chậm lại một chút. Đó là khoảng thời gian mình cảm thấy mình được là mình nhất. Không cần cố gắng nói chuyện với ai, không cần cười vì phép lịch sự, cũng chẳng cần chạy theo điều gì. Mình cứ nhẹ nhàng ngồi đó, để hương trà lặng lẽ len qua từng ngón tay, để từng trang sách đưa mình trôi theo những câu chuyện chẳng liên quan gì đến cuộc sống thật này, nhưng lại có khả năng chữa lành đến lạ. Đó là một dạng tịch mịch — không buồn, cũng chẳng vui. Không sôi động, nhưng lại rất nhẹ nhõm. Không cô đơn, mà là yên bình. Thật ra, cô độc chưa chắc đã là điều gì đó quá đáng sợ. Có những lúc, sự yên tĩnh ấy lại khiến mình cảm thấy an toàn hơn bất kỳ điều gì. Không bị ồn ào làm phiền, không bị những cái nhìn soi xét đè nặng. Chỉ có mình và thế giới nhỏ của mình. Và đôi khi, mình nghĩ… có lẽ đây chính là kiểu hạnh phúc giản dị mà bản thân vẫn luôn mong đợi. Vậy nên nếu có ai đó hỏi: “Một mình như vậy, có buồn không?” Mình sẽ mỉm cười mà trả lời: “Không đâu, mình đang sống rất thật lòng với chính mình.” #hanhtrinhvevoinang #podcastchualanh #xuhuong #tamtrang

About