@sweetyspi:

Buahnaga
Buahnaga
Open In TikTok:
Region: ID
Thursday 21 August 2025 10:59:28 GMT
5458
939
6
56

Music

Download

Comments

fauzurropii
Ropiiiiiii :
first kah
2025-08-21 11:05:03
0
desta___anggara
desta___anggara :
beri aku 1 cowo hyper l
2025-08-21 13:21:38
0
fajarsaputra3428
Xell💥 :
ah mantabb
2025-08-21 23:19:35
0
awankinton23
error404🏳 :
makasih🤤🤤
2025-08-22 05:14:55
0
bil_3456
biiiiiiiiiiiiL :
😂😂😂
2025-08-22 05:26:47
0
y_team_bro
JunkMan Stuff :
sink hole🥰🥰
2025-08-23 20:48:59
0
To see more videos from user @sweetyspi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nhớ lại những năm tôi 25 tuổi, đó là lần đầu tiên tôi thất bại, vỡ nợ trên thương trường và mất sạch vốn liếng cho tới mối quan hệ. Giữa những ngày tháng khủng hoảng và mất phương hướng đó, tôi quyết định bỏ Sài Gòn để về lại quê nhà Nghệ An. Trong một buổi tối muộn, tôi đến gặp một người anh. Hiện tại, anh đang là chủ của 1 tập đoàn tôn thép lớn bậc nhất Nghệ An, đồng thời sở hữu hàng loạt tổ hợp nhà hàng, khách sạn, quán bar và karaoke quy mô lớn tại vùng đất này. Người đàn ông trung niên có nét mặt đầy khí phách và phong trần, nhưng ẩn sâu trong đó ít ai biết anh từng có một xuất phát điểm dưới cả mức khổ cực.  Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở vùng núi và khó đến mức cơm cũng không có mà ăn, nhưng ý chí làm giàu thì đã nung nấu từ bé.  Những năm tháng còn là học sinh cấp ba, anh đã phải lăn lộn ngoài công trường, phơi lưng dưới cái nắng miền Trung để trộn hồ, xách vữa kiếm từng đồng sống qua ngày. Từ những ngày làm thợ xây lam lũ đó, anh tích lũy kinh nghiệm, nhìn ra cơ hội rồi từng bước dịch chuyển sang ngành buôn bán tôn thép, vật liệu xây dựng. Cứ thế, anh tích lũy, mở rộng và có được cơ ngơi đồ sộ như ngày hôm nay. Nhìn bộ dạng thảm hại của tôi lúc đó, anh rót một ly trà đẩy về phía tôi rồi bảo: “Anh từng đi lên từ một thằng nhóc thợ xây, móng tay lúc nào cũng dính xi măng. Cho nên anh hiểu cái cảm giác của em hiện tại.  Em phải nhớ, ra đi tay trắng - cùng lắm thì trắng tay. Em bây giờ về bản chất có giang sơn nào phía sau để bảo vệ đâu mà sợ?” Lời nói của anh không hoa mỹ, nhưng nó có cái sức nặng của một người đã đi lên từ đáy xã hội. Nhiều người trẻ bây giờ bước vào cuộc chơi kinh doanh nhưng đầu óc lúc nào cũng sợ hãi. Họ sợ thất bại, sợ mất đi sự an toàn ảo tưởng, sợ bị người đời cười chê.  Họ quên mất rằng trên răng dưới dái không có gì thì không phải sợ, đó chính là đặc quyền lớn nhất của tuổi trẻ.  Kẻ có tiền họ đi đứng phải dòm trước ngó sau vì họ có quá nhiều thứ phải giữ. Còn bạn, bạn xuất phát từ con số không, thì cái vạch xuất phát đó chính là chỗ dựa vững chắc nhất của bạn. Anh nói tiếp một câu mà tôi nhớ mãi: “Tất cả khó khăn và chướng ngại em đang gặp, thực ra chỉ xuất hiện khi em đang đi đúng đường mà thôi.” Đã không có gì để mất thì làm sao mà thua được. Mà một khi đã không thể thua, thì mọi bước đi, mọi cú ngã, mọi trải nghiệm nhận về lúc này quy ra là kiểu gì cũng là thắng. Mất mát ở tuổi trẻ về bản chất không bao giờ là lỗ. Mất có nghĩa là được, được trải nghiệm là được tất cả. Đó là khoản học phí bắt buộc phải đóng để đổi lấy sự khôn ngoan, bản lĩnh và cái đầu lạnh của một kẻ đi săn thực thụ sau này. Tiền bạc mất đi thì cày lại, nhưng sự nhút nhát ở tuổi trẻ sẽ khiến bạn nghèo khó cả đời. Bài học lớn nhất tôi rút ra từ câu chuyện của ông anh mình là ba điều rất thực tế: Thứ nhất, xuất phát điểm thấp không phải là bất lợi, nó là chất xúc tác để tạo ra một ý chí lì lợm. Thứ hai, khi bạn không có gì trong tay, đó không phải là sự yếu thế – đó chính là vũ khí tối thượng của bạn. Sự liều lĩnh của kẻ không còn gì để sợ giúp bạn dám dấn thân vào những nơi người khác rụt rè. Thứ ba, chướng ngại vật là dấu hiệu của việc bạn đang dịch chuyển về phía trước. Nếu đường đi quá êm đềm, có thể bạn đang đứng yên. Không phải tự nhiên là ông Đặng Lê Nguyên Vũ lại nói rằng:
Nhớ lại những năm tôi 25 tuổi, đó là lần đầu tiên tôi thất bại, vỡ nợ trên thương trường và mất sạch vốn liếng cho tới mối quan hệ. Giữa những ngày tháng khủng hoảng và mất phương hướng đó, tôi quyết định bỏ Sài Gòn để về lại quê nhà Nghệ An. Trong một buổi tối muộn, tôi đến gặp một người anh. Hiện tại, anh đang là chủ của 1 tập đoàn tôn thép lớn bậc nhất Nghệ An, đồng thời sở hữu hàng loạt tổ hợp nhà hàng, khách sạn, quán bar và karaoke quy mô lớn tại vùng đất này. Người đàn ông trung niên có nét mặt đầy khí phách và phong trần, nhưng ẩn sâu trong đó ít ai biết anh từng có một xuất phát điểm dưới cả mức khổ cực. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở vùng núi và khó đến mức cơm cũng không có mà ăn, nhưng ý chí làm giàu thì đã nung nấu từ bé. Những năm tháng còn là học sinh cấp ba, anh đã phải lăn lộn ngoài công trường, phơi lưng dưới cái nắng miền Trung để trộn hồ, xách vữa kiếm từng đồng sống qua ngày. Từ những ngày làm thợ xây lam lũ đó, anh tích lũy kinh nghiệm, nhìn ra cơ hội rồi từng bước dịch chuyển sang ngành buôn bán tôn thép, vật liệu xây dựng. Cứ thế, anh tích lũy, mở rộng và có được cơ ngơi đồ sộ như ngày hôm nay. Nhìn bộ dạng thảm hại của tôi lúc đó, anh rót một ly trà đẩy về phía tôi rồi bảo: “Anh từng đi lên từ một thằng nhóc thợ xây, móng tay lúc nào cũng dính xi măng. Cho nên anh hiểu cái cảm giác của em hiện tại. Em phải nhớ, ra đi tay trắng - cùng lắm thì trắng tay. Em bây giờ về bản chất có giang sơn nào phía sau để bảo vệ đâu mà sợ?” Lời nói của anh không hoa mỹ, nhưng nó có cái sức nặng của một người đã đi lên từ đáy xã hội. Nhiều người trẻ bây giờ bước vào cuộc chơi kinh doanh nhưng đầu óc lúc nào cũng sợ hãi. Họ sợ thất bại, sợ mất đi sự an toàn ảo tưởng, sợ bị người đời cười chê. Họ quên mất rằng trên răng dưới dái không có gì thì không phải sợ, đó chính là đặc quyền lớn nhất của tuổi trẻ. Kẻ có tiền họ đi đứng phải dòm trước ngó sau vì họ có quá nhiều thứ phải giữ. Còn bạn, bạn xuất phát từ con số không, thì cái vạch xuất phát đó chính là chỗ dựa vững chắc nhất của bạn. Anh nói tiếp một câu mà tôi nhớ mãi: “Tất cả khó khăn và chướng ngại em đang gặp, thực ra chỉ xuất hiện khi em đang đi đúng đường mà thôi.” Đã không có gì để mất thì làm sao mà thua được. Mà một khi đã không thể thua, thì mọi bước đi, mọi cú ngã, mọi trải nghiệm nhận về lúc này quy ra là kiểu gì cũng là thắng. Mất mát ở tuổi trẻ về bản chất không bao giờ là lỗ. Mất có nghĩa là được, được trải nghiệm là được tất cả. Đó là khoản học phí bắt buộc phải đóng để đổi lấy sự khôn ngoan, bản lĩnh và cái đầu lạnh của một kẻ đi săn thực thụ sau này. Tiền bạc mất đi thì cày lại, nhưng sự nhút nhát ở tuổi trẻ sẽ khiến bạn nghèo khó cả đời. Bài học lớn nhất tôi rút ra từ câu chuyện của ông anh mình là ba điều rất thực tế: Thứ nhất, xuất phát điểm thấp không phải là bất lợi, nó là chất xúc tác để tạo ra một ý chí lì lợm. Thứ hai, khi bạn không có gì trong tay, đó không phải là sự yếu thế – đó chính là vũ khí tối thượng của bạn. Sự liều lĩnh của kẻ không còn gì để sợ giúp bạn dám dấn thân vào những nơi người khác rụt rè. Thứ ba, chướng ngại vật là dấu hiệu của việc bạn đang dịch chuyển về phía trước. Nếu đường đi quá êm đềm, có thể bạn đang đứng yên. Không phải tự nhiên là ông Đặng Lê Nguyên Vũ lại nói rằng: "Trước khi trời trao cho ai việc lớn thì trời phải hành hạ người đó." Đó cũng là lý do mà tất cả những người thành công trước đó đều mang dáng dấp của kẻ trở về từ địa ngục. Thất bại thì làm lại, thắng không kiêu - bại không nản thì ắt sẽ thành công. Trên con đường đó mình dần cải thiện mọi thứ, ắt sẽ thành nhân. Và cuối cùng, đừng ngồi một chỗ để cân đo đong đếm xem mình sẽ mất những gì nếu thất bại. Hãy cứ đi, cứ làm và tiếp tục đứng dậy lao vào cuộc chơi. Khi bạn không còn nỗi sợ hãi, thế giới này tự khắc sẽ phải nhường đường cho bạn. #chiasekinhnghiem #khoinghiep #phattrienbanthan #kinhdoanh #fyp

About