@muitohumilde10:

muitohumilde
muitohumilde
Open In TikTok:
Region: BR
Wednesday 27 August 2025 22:38:44 GMT
4587753
592052
3139
143929

Music

Download

Comments

edoardarrs
doarda :
sempre inteligente Eduardo Bolsonaro
2025-08-27 23:21:09
43230
corujapreta777
corujapreta777 :
respiro fundo... Abro os comentários, o primeiro: sempre inteligente Eduardo Bolsonaro Kkkkkkkkkkkkkkkkk
2025-08-28 00:02:50
32106
bwerneckp
brenda :
salvando pra assistir do lado dele mais tarde no volume máximo
2025-08-28 01:14:12
25943
azeved0p
￴￴ ￴￴ ￴￴￴ ￴￴ :
O meu se quiser ser simpático com outras
2025-08-28 14:01:19
13728
mxrixz4
mari :
hablas Carlinhos Maia
2025-08-27 22:44:37
5478
_raisssasilva_
raissa :
como vc é sabido coisinho
2025-08-28 15:47:49
4279
bagidde
Gabriella Andrade :
penso iguale
2025-08-28 00:28:49
5059
gabbis68
Gabbis :
Eu sempre digo, o que aparenta para os outros importa muito. Odeio ser feita de trouxa e pior dar a impressão de que eu sou.
2025-08-28 08:50:22
1222
giespigaroli
Giovanna Espigaroli | Nutrição :
Não discordo de nada que vc fala, impressionante
2025-08-28 00:33:37
3856
banappi
banappi :
O óbvio precisando ser dito…
2025-08-28 13:41:38
2075
daysesouzan
Dayse de Souza :
PRA MIM NÃO TIKTOK, PRA ELEEEEEE
2025-08-28 16:06:46
1200
anaflaviamatos_
Ana Flávia Matos :
Tenho uma colega que, absolutamente, todo homem que apenas olha na direção dela automaticamente tá dando em cima dela. Se for simpático então, com certeza quer casar com ela 😂
2025-08-28 00:39:39
1261
chanyeolado
lótuss⁹ :
obrigada Zé Felipe, falou tudo
2025-08-27 23:48:36
1693
naianebrito15
Naiane Brito :
Eu também penso assim, mas sou taxada de chata e ciumenta 😢
2025-08-28 11:26:02
619
bitzads
renatinha🤘🏾 :
não aguento mais concordar com você kkkkk
2025-08-27 22:49:01
1137
gerlaniaalencar
Gerlania Alencar :
alguém curte meu comentário,pra me lembrar de assistir perto dele 🤣
2025-09-30 15:16:08
131
arafahh444
Rafaela.* ✨ :
pra ele TikTok, PRA ELEEE
2025-08-28 20:29:52
92
actormes
Ana ;) :
eu depois de ver ele dar “oi” pra alguém
2025-08-28 16:42:29
34
keth.mn
KETH :
Só não concordo na parte de “não precisa ser mal educado com outras” tem que ser sim kkk
2025-08-28 00:51:36
508
pscordovil
Paula Cordovil :
Já encaminhei para o meu marido. Mesmo ele já tendo aprendido, considero essencial se manter atualizado.
2025-08-28 11:07:22
668
millyy_alves
Camilly Alves˙⋆✮ :
ajudando contas pequenas
2025-08-27 22:43:18
515
sx.hsx
Henry Ernandes :
Sabe muito, Nikolas ferreira
2025-08-28 02:40:18
198
vavahrodrigues95
vavahrodrigues473 :
não tiktok, é PRA ELEEE ver não EUU 😭
2025-08-28 13:05:43
108
geovannapaula2901
geovannapaula2901 :
Pra ele algoritmo
2025-08-30 17:29:45
14
nidelcipresentes
Nidélci Cris :
Meu marido acha que todas as mulheres são dentistas, mostra os dentes pra todas, é super gentil.
2025-08-28 21:16:09
110
To see more videos from user @muitohumilde10, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About