user34322837420 :
Trần gian vốn lắm chữ phiền,
Chữ duyên chữ mệnh chữ tiền là ba.
Chữ duyên nào đến với ta,
Chữ mệnh lại khiến người xa j sầu.
Chữ tiền buộc dạ cúi đầu,
Thế gian bao phận biết đâu mà ngờ.
Đời người chẳng giống vần thơ,
Viết hoài viết mãi điều mơ chuyện lành.
Kiếp người một kiếp mong manh,
Thế gian bao kiếp xoay quanh chữ tình.
Chữ tình nào có lung linh,
Đâu là bạc phận để mình sân si.
Thôi thì níu giữ làm chi,
Duyên kia mệnh nọ cũng vì truân chuyên.
Ở đời phải biết luân phiên,
Hơn thua cũng chỉ bạc tiền thoáng qua.
Thành bại một kiếp người-ta,
Trắng tay rồi lại bước ra làm đầu.
Trăm năm trong cuộc bể dâu,
Thịnh suy cũng hóa qua mau tháng ngày.
Đời người có mấy găng tay,
Nắm chi cho chặt những ngày đã qua.
Buông lòng nhẹ bước phong ba,
Tìm trong chánh niệm một tòa bình yên.
Chẳng mong danh lợi bạc tiền,
Chỉ mong bỏ được u phiền trong tâm.
Lặng nhìn nhân thế xa xăm,
Cười đau cười khổ cười thăm thẳm đời.
Nhiều khi cố gắng thẳng thơi,
Lại vướng cái nợ thoái đời là ai.
Biết rằng có đúng có sai,
Mà tâm vẫn mắc chẳng ai giảm giùm.
Đôi khi muốn sống âm thầm,
Lại thành kẻ gánh muôn trăm tiếng đời.
Cạn rồi một giấc chơi vơi,
Còn câu thực tại để rời thị phi.
Ngẫm ra phúc họa có khi,
Chỉ do chấp niệm khắc ghi trong lòng.
2025-10-03 06:42:26