phuonganh♡ :
Có những khoảnh khắc, ta tự hỏi bản thân rằng:
mình đã đi qua bao nhiêu chặng đường,
gặp bao nhiêu người,
nhưng vì sao vẫn thấy lạc lõng giữa chính cuộc
đời mình.
Ta cố gắng sống tốt,
cố gắng giữ niềm tin,
nhưng nhiều lần niềm tin ấy lại bị phản bội một
cách tàn nhẫn.
Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết
thương,
nhưng có lẽ thời gian chỉ dạy ta cách sống
chung với những vết sẹo còn hằn.
Chúng ta trưởng thành bằng những lần vấp
ngã,
bằng những đêm mất ngủ vì nghĩ ngợi không
ngừng.
Có những nỗi đau không thể nói ra,
có những câu chuyện chỉ có thể giấu kín trong
lòng.
Và rồi ta nhận ra, cô đơn không phải là khi ta
một mình,
mà là khi có quá nhiều người xung quanh,
nhưng lại chẳng có ai thật sự hiểu được trái tim
này.
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi,
sao lại chất đầy những mỏi mệt và niềm đau.
Có lẽ, tất cả những gì ta cần chỉ là một nơi bình
yên để trú ngụ,
một người đủ lắng nghe và đủ ở lại...
nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy.Có những khoảnh khắc, ta tự hỏi bản thân rằng:
mình đã đi qua bao nhiêu chặng đường,
gặp bao nhiêu người,
nhưng vì sao vẫn thấy lạc lõng giữa chính cuộc
đời mình.
Ta cố gắng sống tốt,
cố gắng giữ niềm tin,
nhưng nhiều lần niềm tin ấy lại bị phản bội một
cách tàn nhẫn.
Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết
thương,
nhưng có lẽ thời gian chỉ dạy ta cách sống
chung với những vết sẹo còn hằn.
Chúng ta trưởng thành bằng những lần vấp
ngã,
bằng những đêm mất ngủ vì nghĩ ngợi không
ngừng.
Có những nỗi đau không thể nói ra,
có những câu chuyện chỉ có thể giấu kín trong
lòng.
Và rồi ta nhận ra, cô đơn không phải là khi ta
một mình,
mà là khi có quá nhiều người xung quanh,
nhưng lại chẳng có ai thật sự hiểu được trái tim
này.
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi,
sao lại chất đầy những mỏi mệt và niềm đau.
Có lẽ, tất cả những gì ta cần chỉ là một nơi bình
yên để trú ngụ,
một người đủ lắng nghe và đủ ở lại...
nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy.
2025-12-25 05:42:28