𝙇𝙞𝙮𝙪 :
Có những người mang danh nghĩa "bạn", nhưng càng đi cùng nhau lâu, mình càng nhận ra chữ "bạn" trong họ chỉ là một cái vỏ rồng. VY chính là một vídụ rõ ràng nhất. Người ta thường nói bạn bè là để sẻ chia, để thấu hiểu, để cùng nhau bước qua khó khăn và cả những khoảnh khắc nhỏ nhặt đời thường. Nhưng với VY, mình chưa bao giờ thấy được điều đó. Sự quan tâm từ nó dành cho mình giống như một thứ xa xỉ phẩm, có lẽ chẳng bao giờ mua nổi. Ngày mình buồn, mình cần một lời an ủi, một cái nhắn tin đơn giản thôi cũng đủ, vậy mà vẫn chẳng có. Ngày mình vui, mình muốn chia sẻ để có người cùng cười, thì sự thờ ơ lại khiến niềm vui ấy hóa thành nhạt nhẽo. Nhiều khi mình tự hỏi, VY có thực sự coi mình là bạn không, hay chỉ giữ mình lại bên cạnh để lấp đầy khoảng trống nào đó của nó?
Buồn cười ở chỗ, VY lúc nào cũng tự nhận mình "tốt", nhưng sự vô tâm thì lại quá hiển nhiên. Người ta hay nói, không cần bạn hoàn hảo, chỉ cần bạn thật lòng. Nhưng VY thì chẳng có nối một chút thật lòng nào. Chỉ biết nhận, chưa bao giờ biết cho đi. Chỉ biết xuất hiện khi tiện, còn lúc người khác cần thì biến mất như chưa từng tồn tại. Mình nhận ra, đôi khi nỗi đau lớn nhất không phải do kẻ xa lạ mang lại, mà lại đến từ sự lạnh lùng của chính "bạn mình".
Có lẽ cái sai là ở mình, vì đã từng nghĩ VY quan trọng, đã từng tin rằng tình bạn giữa chúng mình đủ để vượt qua mọi thứ. Nhưng giờ nhìn lại, hóa ra tất cả chỉ là một phía. Người ta chẳng bao giờ bận tâm, còn mình thì cứ ngây ngô chờ đợi. Sự vô tâm của VY không chỉ khiến mình thất vọng, mà còn dạy mình một bài học: đừng trao trái tim cho những người không biết trân trọng.
Vậy nên, hôm nay mình viết ra những dòng này, không phải để oán trách, mà để khẳng định một điều: "Bạn tui - VY - chẳng bao giờ quan tâm đến mình cả." Và thế là đủ để chấm dứt những kỳ vọng ngây thơ. Từ giờ, mình sẽ học cách chọn bạn kỹ hơn, để không lặp lại sai lầm khi tin nhầm một người như VY.
2025-09-01 09:55:51