@11.06.2k3: Em vẫn sống vui vẻ chứ Anh vẫn giữ những ký ước ngày đó đợi em #min H

🍀Chi Tiết Ở Bên Trong🍀
🍀Chi Tiết Ở Bên Trong🍀
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 08 September 2025 07:28:24 GMT
1179
119
2
8

Music

Download

Comments

ukenguyen
Scorpio♏ :
e vẫn vậy,a vẫn thế.. Nói gần cũng ko gần, nói xa cũng ko qá xa.. Tuy vẫn tồn tại nhưng bây giờ giống như 2 thế giới,, Ko thể gặp lại, cũng chẳng thể pên nhau,, Ta gọi nhau là NGƯỜI LẠ TỪNG THƯƠNG.. _💚Q_
2025-09-15 13:46:16
1
vanhoan1804
sang1804 :
E chỉ vui vẻ khi a nc vui vẻ mới e thôi 😭😭😭
2025-10-13 10:33:44
0
To see more videos from user @11.06.2k3, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bạn à, Có phải hầu như mỗi đêm, khi thành phố đã ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng hắt lên tường, bạn vẫn nằm đó – trằn trọc, im lặng, và thấy mình cô độc đến tê dại? Không còn nước mắt, chỉ còn tiếng thở dài khẽ khàng vang lên trong căn phòng trống. Cái im lặng ấy không phải sự yên bình, mà là thứ tĩnh lặng nặng nề, khiến từng nhịp tim của bạn cũng trở nên rõ ràng và buồn bã. Bạn nhìn lên trần nhà, đôi mắt ráo hoảnh, trong đầu trôi qua hàng ngàn suy nghĩ không đầu không cuối. Có những ký ức bỗng dưng ùa về, rõ đến từng chi tiết, từng câu nói, từng khoảnh khắc mà bạn từng nghĩ là hạnh phúc. Giờ đây, chúng chỉ còn là những mảnh vụn nhói lên giữa đêm khuya, khiến lòng bạn chao đảo. Bạn không biết mình đang nhớ ai, đang tiếc điều gì – chỉ thấy trống rỗng, chỉ thấy tim mình như có một lỗ hổng không thể lấp đầy. Không ai hỏi han, không tin nhắn, không cuộc gọi. Cả thế giới như quay lưng lại, để lại bạn với bóng tối và tiếng đồng hồ đều đặn vang lên, lạnh lẽo. Cảm giác ấy vừa như bị bỏ rơi, vừa như đang tan biến trong chính cuộc đời mình. Bạn cố nhắm mắt, nhưng giấc ngủ không đến. Bạn xoay người, kéo chăn, rồi lại mở mắt. Cứ thế, đêm trôi đi trong im lặng. Bạn nghe thấy tiếng mệt mỏi rơi trong lòng mình, từng chút một. Có lúc bạn ước giá như có ai đó, chỉ cần một người, ở bên nói rằng “Không sao đâu, mình hiểu mà.” Nhưng chẳng ai cả. Chỉ có bạn, với nỗi đau, và khoảng trống mênh mông giữa căn phòng. Thế rồi, giữa sự lặng thinh ấy, bạn chợt nghe thấy điều gì đó thật khẽ – chính là hơi thở của mình. Dù mệt, dù yếu, nó vẫn đều đặn. Bạn nhận ra: hóa ra mình vẫn đang sống. Vẫn đang tồn tại, dù chỉ bằng một sợi mảnh niềm tin. Rồi một ngày, khi đêm qua đi, bạn sẽ mở mắt và thấy ánh sáng mỏng manh rọi qua khe cửa. Không chói chang, không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng như một lời an ủi. Bạn sẽ ngồi dậy, rửa mặt, uống ngụm nước đầu tiên của ngày mới, và nhận ra: mình đã vượt qua một đêm dài nữa. Và đó – chính là phép màu. Không phải là nụ cười đã trở lại, mà là trái tim bạn, dù đau, vẫn đập. Dù cô độc, vẫn muốn sống. Rồi bạn sẽ lại thấy cà phê buổi sáng thơm trở lại, một bản nhạc cũ bỗng dễ nghe hơn, và ánh nắng ngoài kia cũng ấm hơn một chút. Bạn à, không ai có thể tránh khỏi những đêm dài cô độc. Nhưng rồi, bình minh luôn đến – và ánh sáng ấy không chỉ ngoài cửa sổ, mà còn đang khẽ mở ra trong tim bạn. #tamtrangbuon #30 #noidau #thuocphimnhansinh #trietlycuocsong
Bạn à, Có phải hầu như mỗi đêm, khi thành phố đã ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng hắt lên tường, bạn vẫn nằm đó – trằn trọc, im lặng, và thấy mình cô độc đến tê dại? Không còn nước mắt, chỉ còn tiếng thở dài khẽ khàng vang lên trong căn phòng trống. Cái im lặng ấy không phải sự yên bình, mà là thứ tĩnh lặng nặng nề, khiến từng nhịp tim của bạn cũng trở nên rõ ràng và buồn bã. Bạn nhìn lên trần nhà, đôi mắt ráo hoảnh, trong đầu trôi qua hàng ngàn suy nghĩ không đầu không cuối. Có những ký ức bỗng dưng ùa về, rõ đến từng chi tiết, từng câu nói, từng khoảnh khắc mà bạn từng nghĩ là hạnh phúc. Giờ đây, chúng chỉ còn là những mảnh vụn nhói lên giữa đêm khuya, khiến lòng bạn chao đảo. Bạn không biết mình đang nhớ ai, đang tiếc điều gì – chỉ thấy trống rỗng, chỉ thấy tim mình như có một lỗ hổng không thể lấp đầy. Không ai hỏi han, không tin nhắn, không cuộc gọi. Cả thế giới như quay lưng lại, để lại bạn với bóng tối và tiếng đồng hồ đều đặn vang lên, lạnh lẽo. Cảm giác ấy vừa như bị bỏ rơi, vừa như đang tan biến trong chính cuộc đời mình. Bạn cố nhắm mắt, nhưng giấc ngủ không đến. Bạn xoay người, kéo chăn, rồi lại mở mắt. Cứ thế, đêm trôi đi trong im lặng. Bạn nghe thấy tiếng mệt mỏi rơi trong lòng mình, từng chút một. Có lúc bạn ước giá như có ai đó, chỉ cần một người, ở bên nói rằng “Không sao đâu, mình hiểu mà.” Nhưng chẳng ai cả. Chỉ có bạn, với nỗi đau, và khoảng trống mênh mông giữa căn phòng. Thế rồi, giữa sự lặng thinh ấy, bạn chợt nghe thấy điều gì đó thật khẽ – chính là hơi thở của mình. Dù mệt, dù yếu, nó vẫn đều đặn. Bạn nhận ra: hóa ra mình vẫn đang sống. Vẫn đang tồn tại, dù chỉ bằng một sợi mảnh niềm tin. Rồi một ngày, khi đêm qua đi, bạn sẽ mở mắt và thấy ánh sáng mỏng manh rọi qua khe cửa. Không chói chang, không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng như một lời an ủi. Bạn sẽ ngồi dậy, rửa mặt, uống ngụm nước đầu tiên của ngày mới, và nhận ra: mình đã vượt qua một đêm dài nữa. Và đó – chính là phép màu. Không phải là nụ cười đã trở lại, mà là trái tim bạn, dù đau, vẫn đập. Dù cô độc, vẫn muốn sống. Rồi bạn sẽ lại thấy cà phê buổi sáng thơm trở lại, một bản nhạc cũ bỗng dễ nghe hơn, và ánh nắng ngoài kia cũng ấm hơn một chút. Bạn à, không ai có thể tránh khỏi những đêm dài cô độc. Nhưng rồi, bình minh luôn đến – và ánh sáng ấy không chỉ ngoài cửa sổ, mà còn đang khẽ mở ra trong tim bạn. #tamtrangbuon #30 #noidau #thuocphimnhansinh #trietlycuocsong

About