Đang chơi :
Nhớ ngày còn nhỏ khi ông chưa mất,tiếng chiếc xe máy cũ lai cháu đi học,nhớ những chiều xuống cháu lại đc ngồi sau bóng lưng ấy,bóng lưng tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại che chở cho bầu trời tuổi thơ của cháu,ngày ông ra đi mưa vẫn rơi như đang khóc thay lòng bà bố cũng chẳng còn nụ cười,khi ấy cháu mới 5 tuổi vẫn chưa hiểu được thế nào là ly biệt phải chăng ly biệt chỉ là xa cách,nhưng giờ cháu mới hiểu ly biệt là khi mâm cơm chẳng còn một cái bát nữa là khi cỏ ngoài vườn vẫn chờ người để cắt là những buổi chiều chẳng còn bóng dáng quen thuộc bao bọc cả một tuổi thơ của cháu,những khi tối đến cháu lại nhớ về kỉ niệm xưa cũ bên ng cho cháu thấy được cuộc đời thật kì diệu,phải chăng như lại bà nói với cháu khi người ta bước vào một vườn hoa đẹp thì ngta sẽ hái đi những bông hoa đẹp nhất,phải chăng ông cũng vậy là một bông hoa đẹp nên ông trời mới mang ông đi ?cháu nhớ ông lắm,một nỗi nhớ sâu thẳm trong trái tim cháu,chỉ muốn về những buổi chiều tà đi chơi lại được ông gọi về ăn cơm,là những quả ổi quả na mà ông lấy từ vườn cho cháu.Mong sao ông sẽ thật bình an,nếu có kiếp sau cháu vẫn muốn là cháu gái nhỏ của ông được bóng lưng vĩ đại ấy che chở thêm một lần nữa…
2025-09-11 15:27:16