@sneakersense_net: A closer look at the Converse SHAI 001 “Butter” 🧈👀⁠ ⁠ Shai Gilgeous-Alexander’s first Converse signature sneaker drops in a smooth Butter colorway, blending lifestyle luxury with on-court DNA. The bold sculpted midsole, premium materials, and subtle detailing reflect Shai’s effortless style both on and off the hardwood. 🏀✨⁠ ⁠ Released September 4th in super limited quantities — and sold out within minutes. ⚡🔥⁠ ⁠ Are you looking to cop the upcoming three new colorways — “Hail Clay,” “Charm Black,” and “Masi Blue” — dropping October 2nd? 👟🔥⁠ #converse #shaigilgeousalexander #basketball #hoops #fyp

Sneaker Sense
Sneaker Sense
Open In TikTok:
Region: LT
Thursday 11 September 2025 13:04:47 GMT
38513
1578
8
291

Music

Download

Comments

beauzee9
zee :
When will the black ones release
2025-09-11 13:42:12
3
byron.h0
byron_pantera :
❤️❤️❤
2025-09-11 13:46:18
1
dixonfquir0z
D R i Z z :
🥰🥰🥰
2025-10-03 02:20:35
0
mentil991
❤️❤️❤️ :
😁
2025-11-06 09:02:18
0
kcntevc
ILOVEYOUSOMUCH :
😁
2025-11-16 01:55:27
0
eliasmiguelmfig
Elias Miguel Mudalel :
😍
2025-12-20 07:58:50
0
To see more videos from user @sneakersense_net, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngôi làng nằm ở rìa biển phía bắc Jutland, nơi mặt đất thấp đến mức người ta tưởng gió có thể đi ngang qua mái nhà mà không cần cúi đầu. Những mái tranh đen vì muối biển. Những ô cửa sổ nhỏ lau bóng mỗi chiều. Những con đường lát đá sạch sẽ đến mức dấu chân bùn của trẻ con cũng trở thành một biến cố. Buổi sáng ở đó đến rất chậm. Sương mù phủ cánh đồng như tấm khăn len bạc. Những chiếc thuyền kéo lên bờ nằm im, bụng đầy mùi rong khô. Xa xa, cối xay gió quay từng vòng tiết kiệm, như người già nói từng câu không dư chữ nào. Trong làng có ông Mikkel, sống trong căn nhà gạch đỏ cuối đường. Người làng kính trọng ông vì ông ít nói, bổ củi thẳng tay, hàng rào vuông vức, giày luôn sạch. Ở xứ lạnh, người ta thường nhầm sự gọn gàng với trí tuệ. Nhà bên có cậu bé Anders. Nó là sinh vật duy nhất có khả năng làm lệch mọi đường thẳng. Nó chạy xiêu vẹo, cài khuy áo sai lỗ, buộc khăn quàng thành nút thắt vô nghĩa. Nó vào nhà mang theo tuyết trên ủng, ra sân để quên găng tay, ăn bánh mì làm đổ từng vụn như rắc mồi cho chim. Mẹ nó suốt ngày xin lỗi hàng xóm: “Thằng bé còn nhỏ.” Người lớn trong làng mỉm cười bằng kiểu cười mỏng như giấy. Họ yêu trẻ con theo cách treo tranh thiên thần trên tường, nhưng khó chịu khi thiên thần làm đổ mực lên khăn bàn. Một sáng, Anders chạy sang nhà ông Mikkel, đội mũ ngược, hai chiếc tất khác màu. Nó đẩy cửa quá mạnh làm chuông treo rung lên hỗn loạn. “Cháu đến nhìn cái cây!” nó hét. Ông Mikkel đang rót cà phê. Một ít cà phê sóng sánh tràn ra đĩa lót. Ông nhìn vệt nâu rồi nhìn cậu bé: “Cháu luôn đến như bão.” “Bão mới vui.” Ông lão không cãi. Ngoài kia, cây táo già đứng trụi lá giữa vườn. Thân nó nghiêng vì gió tây nhiều năm, cành nọ chạm cành kia thành những góc vụng về không theo quy tắc nào. Vậy mà mùa xuân nào nó cũng nở vài bông trắng. Anders chạy ra sân, trượt chân ngã vào luống đất. Nó bật dậy ngay, cười to, hai tay lấm bùn. Cậu ôm thân cây táo: “Ông xem! Cháu thành cái cây rồi.” Người lớn sẽ bảo nó bẩn, sẽ kéo nó vào nhà để dạy cách đi đứng cho đúng. Nhưng ông Mikkel chỉ nhìn bàn tay bùn in trên vỏ cây và thấy điều gì đó dịu dàng. Ông nhớ người lớn trong làng luôn sạch sẽ. Giày họ không dính đất vì ít bước vào nơi chưa lát đá. Lời họ nhẵn nhụi như thìa bạc. Họ biết nói “rất hân hạnh”, “thật đáng tiếc” bằng cùng một giọng. Nỗi buồn của họ được gấp nếp trước khi mang ra ngoài. Niềm vui chỉ mở đúng mức lịch sự. Họ sống như bàn ăn đã bày sẵn dao nĩa: đúng vị trí, không món nào tràn ra mép đĩa. Còn đứa trẻ này; nó ăn bằng cả khuôn mặt, hỏi bằng cả thân người, cười bằng cả căn phòng. Nó chưa học nghệ thuật làm cho mọi thứ vừa phải. “Ông ơi,” Anders hỏi, “sao người lớn ghét bẩn?” Ông Mikkel chẻ thêm một khúc củi. Tiếng rìu xuống gỗ nghe trung thực hơn nhiều cuộc trò chuyện. “Vì bẩn nhắc họ rằng đời sống đang xảy ra.” “Thế sạch là xấu à?” “Không. Nhưng có những người lau bàn đến sáng bóng rồi quên ngồi xuống ăn.” Anders suy nghĩ nghiêm trọng trong ba giây, rồi lấy ngón tay vẽ mặt cười lên cửa kính mờ hơi nước. Một tác phẩm mà người lớn sẽ gọi là dấu tay cần lau. Trưa đó, mẹ Anders sang xin lỗi. Bà mặc áo khoác xám cài ngay ngắn, lời nói được chải chuốt: “Thằng bé thật bất tiện.” Ông Mikkel nhìn Anders đang ngồi xổm nói chuyện với con ốc sên tưởng tượng: “Không, nó chỉ chưa được đánh bóng.” Bà mẹ đỏ mặt, không hiểu đó là khen hay chê. Người lớn thường bối rối trước những câu không có ngăn kéo để cất vào. Chiều xuống. Ánh sáng nhạt dần. Anders ngủ quên trên ghế, một chiếc tất đã tuột mất. Ông Mikkel phủ chăn lên cậu. Ngoài kia, cây táo đứng im. Trong đứa trẻ vụng về kia, một thứ gì quý hơn nhựa sống đang chuyển động: sự tự nhiên chưa bị cắt tỉa. Ông biết rồi mai này người ta sẽ dạy Anders đi cho thẳng, nói cho khéo, cười cho duyên. Họ sẽ gọi đó là trưởng thành. Có lẽ đúng. Nhưng cùng lúc, một vài cánh cửa trong nó sẽ khép lại không tiếng động. Ông ngồi bên cửa sổ, nghe gió từ biển Denmark thổi qua làng. Gió đi qua mọi thứ: mái nhà sạch, ủng dính bùn, hàng rào thẳng tắp, nét vẽ lem nhem trên kính. Và lần nào gió cũng đúng hơn con người.
Ngôi làng nằm ở rìa biển phía bắc Jutland, nơi mặt đất thấp đến mức người ta tưởng gió có thể đi ngang qua mái nhà mà không cần cúi đầu. Những mái tranh đen vì muối biển. Những ô cửa sổ nhỏ lau bóng mỗi chiều. Những con đường lát đá sạch sẽ đến mức dấu chân bùn của trẻ con cũng trở thành một biến cố. Buổi sáng ở đó đến rất chậm. Sương mù phủ cánh đồng như tấm khăn len bạc. Những chiếc thuyền kéo lên bờ nằm im, bụng đầy mùi rong khô. Xa xa, cối xay gió quay từng vòng tiết kiệm, như người già nói từng câu không dư chữ nào. Trong làng có ông Mikkel, sống trong căn nhà gạch đỏ cuối đường. Người làng kính trọng ông vì ông ít nói, bổ củi thẳng tay, hàng rào vuông vức, giày luôn sạch. Ở xứ lạnh, người ta thường nhầm sự gọn gàng với trí tuệ. Nhà bên có cậu bé Anders. Nó là sinh vật duy nhất có khả năng làm lệch mọi đường thẳng. Nó chạy xiêu vẹo, cài khuy áo sai lỗ, buộc khăn quàng thành nút thắt vô nghĩa. Nó vào nhà mang theo tuyết trên ủng, ra sân để quên găng tay, ăn bánh mì làm đổ từng vụn như rắc mồi cho chim. Mẹ nó suốt ngày xin lỗi hàng xóm: “Thằng bé còn nhỏ.” Người lớn trong làng mỉm cười bằng kiểu cười mỏng như giấy. Họ yêu trẻ con theo cách treo tranh thiên thần trên tường, nhưng khó chịu khi thiên thần làm đổ mực lên khăn bàn. Một sáng, Anders chạy sang nhà ông Mikkel, đội mũ ngược, hai chiếc tất khác màu. Nó đẩy cửa quá mạnh làm chuông treo rung lên hỗn loạn. “Cháu đến nhìn cái cây!” nó hét. Ông Mikkel đang rót cà phê. Một ít cà phê sóng sánh tràn ra đĩa lót. Ông nhìn vệt nâu rồi nhìn cậu bé: “Cháu luôn đến như bão.” “Bão mới vui.” Ông lão không cãi. Ngoài kia, cây táo già đứng trụi lá giữa vườn. Thân nó nghiêng vì gió tây nhiều năm, cành nọ chạm cành kia thành những góc vụng về không theo quy tắc nào. Vậy mà mùa xuân nào nó cũng nở vài bông trắng. Anders chạy ra sân, trượt chân ngã vào luống đất. Nó bật dậy ngay, cười to, hai tay lấm bùn. Cậu ôm thân cây táo: “Ông xem! Cháu thành cái cây rồi.” Người lớn sẽ bảo nó bẩn, sẽ kéo nó vào nhà để dạy cách đi đứng cho đúng. Nhưng ông Mikkel chỉ nhìn bàn tay bùn in trên vỏ cây và thấy điều gì đó dịu dàng. Ông nhớ người lớn trong làng luôn sạch sẽ. Giày họ không dính đất vì ít bước vào nơi chưa lát đá. Lời họ nhẵn nhụi như thìa bạc. Họ biết nói “rất hân hạnh”, “thật đáng tiếc” bằng cùng một giọng. Nỗi buồn của họ được gấp nếp trước khi mang ra ngoài. Niềm vui chỉ mở đúng mức lịch sự. Họ sống như bàn ăn đã bày sẵn dao nĩa: đúng vị trí, không món nào tràn ra mép đĩa. Còn đứa trẻ này; nó ăn bằng cả khuôn mặt, hỏi bằng cả thân người, cười bằng cả căn phòng. Nó chưa học nghệ thuật làm cho mọi thứ vừa phải. “Ông ơi,” Anders hỏi, “sao người lớn ghét bẩn?” Ông Mikkel chẻ thêm một khúc củi. Tiếng rìu xuống gỗ nghe trung thực hơn nhiều cuộc trò chuyện. “Vì bẩn nhắc họ rằng đời sống đang xảy ra.” “Thế sạch là xấu à?” “Không. Nhưng có những người lau bàn đến sáng bóng rồi quên ngồi xuống ăn.” Anders suy nghĩ nghiêm trọng trong ba giây, rồi lấy ngón tay vẽ mặt cười lên cửa kính mờ hơi nước. Một tác phẩm mà người lớn sẽ gọi là dấu tay cần lau. Trưa đó, mẹ Anders sang xin lỗi. Bà mặc áo khoác xám cài ngay ngắn, lời nói được chải chuốt: “Thằng bé thật bất tiện.” Ông Mikkel nhìn Anders đang ngồi xổm nói chuyện với con ốc sên tưởng tượng: “Không, nó chỉ chưa được đánh bóng.” Bà mẹ đỏ mặt, không hiểu đó là khen hay chê. Người lớn thường bối rối trước những câu không có ngăn kéo để cất vào. Chiều xuống. Ánh sáng nhạt dần. Anders ngủ quên trên ghế, một chiếc tất đã tuột mất. Ông Mikkel phủ chăn lên cậu. Ngoài kia, cây táo đứng im. Trong đứa trẻ vụng về kia, một thứ gì quý hơn nhựa sống đang chuyển động: sự tự nhiên chưa bị cắt tỉa. Ông biết rồi mai này người ta sẽ dạy Anders đi cho thẳng, nói cho khéo, cười cho duyên. Họ sẽ gọi đó là trưởng thành. Có lẽ đúng. Nhưng cùng lúc, một vài cánh cửa trong nó sẽ khép lại không tiếng động. Ông ngồi bên cửa sổ, nghe gió từ biển Denmark thổi qua làng. Gió đi qua mọi thứ: mái nhà sạch, ủng dính bùn, hàng rào thẳng tắp, nét vẽ lem nhem trên kính. Và lần nào gió cũng đúng hơn con người.

About