@samigucci92: #frasesdeamor #frasesbonitas #fraseslindas #paradedicar #paraminovia

ܔܛܔ
ܔܛܔ
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 14 September 2025 14:16:57 GMT
696175
36251
786
59162

Music

Download

Comments

maxi38192
minimo.™ :
@☆•.{Galuu}.•☆ te lo voy a decir con mis palabras,si te doy sincero ya eres una parte entera de mi corazón cads abrazo cada te amo no puede expresar lo mucho que te quiero lo mucho que te adoro siempre serás el amor de mi vida mi alma mi todo cada minuto que paso junto a vos es un minuto de ser feliz cada momento que paso con vos mi corazón late cada vez más rápido no tengo palabras para expresarme todo empezó con un "hola“ y nunca imaginé que ibas a ser el amor de mi vida tan rápido
2026-05-18 18:28:29
2
_bxt.bastian_
AcSebastian026 :
@... mi niña hermosa, cómo te amo princesa, me haces tan feliz... 💗✨
2025-12-30 02:35:11
1
roses4woosung
sandy⁷ 🍓🌹 :
me lo envio mi amorcitoooo 🥰🥰😭
2026-05-16 16:10:15
22
jeicontaveras
EL MENOL 12 :
qué feliz me siento cuando despierto cada mañana sabiendo que tengo una persona tan maravillosa como tú en mi vida
2026-06-01 04:05:17
1
rafa_.2008
CERVANTES :
la mejor
2026-01-23 05:28:07
3
cirooooo40
32_Ciro_bz🗽 :
Que feliz me siento cuando despierto cada mañana, sabiendo que tengo a una persona tan maravillosa como tú en mi vida. 💗
2025-12-30 20:43:03
36
holaquetaltudiaxd
David :
despertar cada mañana sabiendo que la chica de tus sueños ahora es tu prometida por decirlo así es una sensación inexplicable ya que el simple hecho de amarla trata de apoyarla en todo,tratarla bien,cuidarla,Y lo más importante que es amarla
2026-05-15 16:09:41
1
digo_la_reallidad
DEREK_🥷 :
2026-01-03 19:36:36
1
johanriverodc
JOHAN ♥. :
Que feliz me siento cuando despierto cada mañana, sabiendo que tengo una persona tan maravillosa como tú en mi vida ♥🥹
2026-06-08 03:26:16
1
suarezzalann707
~suarezzalann~ :
aunque no te pueda ver te prometo q te voy a amar por el resto de mis días , alguien día voy a poder abrazarte🥰
2026-05-27 00:42:36
2
ara_lb0
ara_lb0 :
Hay mi amor te amo tanto 🥺💗
2026-04-08 19:59:02
3
jhon.1210r
777 :
apoyen el mío :(
2026-04-29 14:13:29
1
thecad3t3
Sw7 noT†usz ⁷⁷™..⛎ :
que feliz me siento cuando despierto cada mañana sabiendo que te tengo a ti una persona maravillosa como tú en mi vida ❤️
2025-12-28 11:27:59
2
berlyx_
ܔܛܔ :
De donde es la plantilla de tu nombre?
2026-04-03 03:49:46
2
dilxnd_mr
Molina_MR :
q feliz me siento cuando despierto sabiendo que tengo una persona maravillosa en mi vida
2026-06-06 18:22:37
1
twice_edits64
☀️ 𝐀𝐦𝐲 ♥︎ 채영 🏖️ :
QUE FELIZ QUE ME DESPIERTO CADA MAÑNA,SABIENDO QUE TENGO UNA PERSONA TAN MARAVILLOSA COMO TU EN MI VIDA💗
2025-11-06 19:01:19
11
el.juandyz
juan_oc🇮🇹✊🏻 :
qué feliz me siento cuando despierto cada mañana sabiendo que tengo una persona tan maravillosa como tú en mi vida
2026-06-04 00:12:42
0
eliasjacinto58388qwwwwww
Jacinto :
🌹_Que feliz me siento_🌹 ✨_Cuando despierto_✨ ❤️‍🩹_cada mañana sabiendo_❤️‍🩹 👑_que tengo una persona_👑 🫶_tan maravillosa como_🫶 💫_tu en mi vida_💫 💗
2026-05-24 20:37:02
0
jehanmary1
maliii🩷✨ :
@@Andres @Antho @mary @⁷ @sebastian🥷🏽 🫶🏻🫶🏻🌸
2026-03-24 00:57:44
5
franco__1235
Franco :
@★•miaaa•★ shoy el MASH feliz a tu ladooocariñoooo💘💞💝💗💖🫶💕💕💍💍💍
2026-05-22 00:03:42
1
brayan50223
👾✔︎𝗕𝗿𝘆𝗮𝗻✞︎☠︎︎ :
@🧚‍♀️Mel🫆 te quelo mi pleshiosa😩💗
2026-05-28 01:19:14
0
gxsqnu
Diana :
@Santi
2026-05-27 23:51:27
1
etni_zamora
E T N I :
@V A L E N T I N A
2026-05-28 17:36:31
1
To see more videos from user @samigucci92, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.
Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.

About