Trong bóng đêm mờ, đôi mắt sáng lên,
Như ngọn lửa nhỏ trong miền lặng lẽ.
Môi khuyên bạc khẽ rung lời hứa trẻ,
Một nét đẹp hoang, chẳng giống ai.
Tóc rối buông, như đêm dài vương lại,
Áo đen trầm, ôm lấy dáng mong manh.
Giữa ngàn người, cô chẳng thuộc về ai,
Chỉ thuộc về những nỗi buồn rực rỡ. 😿