@dr.pongevidencebased: ทำงานหนัก พักผ่อนน้อย ต้องโอเมก้า3 ฟิชออย ##drpong##drpongofficial##DrPONGเรื่องผิวเห็นผล#ฟิชออย #โอเมก้า3

Dr.PONG เรื่องผิวเห็นผล
Dr.PONG เรื่องผิวเห็นผล
Open In TikTok:
Region: TH
Monday 15 September 2025 06:22:29 GMT
18145
61
0
17

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @dr.pongevidencebased, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bạn à, Mình hiểu – vì mình cũng từng như thế. Mình không chỉ nghe câu chuyện của bạn, mình đã từng sống trong nó. Mình cũng đã từng đặt hết lòng tin rồi nhận về những vết xước tưởng không bao giờ lành. Mình đã từng bị lừa trong những trò đầu tư ảo, nhìn từng đồng mình chắt chiu biến mất như chưa từng tồn tại. Mình cũng đã từng quay về nhà, đối diện với những ánh mắt xa lạ của chính người thân, bạn bè mình – những người mình từng tin sẽ không bao giờ quay lưng. Và mình cũng đã từng yêu một người quá đậm sâu, đến mức từng câu nói, từng hơi thở của họ trở thành sợi dây trói buộc mình vào những ngày tháng không lối thoát. Có những đêm mình nằm co người lại trên chiếc giường quen thuộc mà thấy xa lạ vô cùng. Bóng tối không còn chỉ là bóng tối, nó như một thứ chất lỏng lạnh ngắt, len lỏi khắp nơi, nhấn chìm mình xuống. Điện thoại trên tay, mình mở ra rồi đóng lại hàng chục lần. Từng dòng tin nhắn cũ, từng cái tên quen thuộc bây giờ chỉ còn lại khoảng trắng. Mất tiền không chỉ là mất tiền. Nó là mất đi niềm tin vào chính mình, vào những điều mình từng nghĩ là cơ hội, là hy vọng. Có lúc, những món nợ mình gánh chồng chất đến mức mình biết, có làm cả đời cũng không trả nổi. Có làm cả đời, cũng chỉ để trả nợ thôi, không còn thấy đâu là ánh sáng, đâu là điểm đến. Cảm giác như chính tay mình tự đẩy mình xuống hố, rồi đứng nhìn mình rơi mà không kịp níu. Khi người thân, bạn bè – những người mình từng nghĩ là điểm tựa – dần quay mặt, có lời nói nhẹ như không nhưng cứa vào lòng như dao. Có ánh nhìn tưởng như vô tình nhưng khiến mình thấy mình là kẻ lạc loài giữa chính ngôi nhà mình từng thuộc về. Mình giận, nhưng không biết giận ai. Giận họ vì quay lưng, giận bản thân vì đã tin, giận cuộc đời vì quá khắt khe. Đêm xuống, mình cứ tự hỏi: “Mình đã sai chỗ nào? Mình đã làm gì để thành ra thế này?” Và rồi, sâu nhất, là tình yêu. Mình đã từng yêu một người quá đậm sâu. Yêu đến mức mỗi tin nhắn của họ là một nhịp tim của mình. Mỗi lần họ giận dỗi, mình run lên như đứa trẻ bị bỏ lại. Mình trao hết, tin hết, để rồi một ngày nhận ra trong tay mình chẳng còn gì ngoài nỗi trống rỗng lạnh buốt. Có những lúc mình đã quẫn trí đến mức nghĩ: “Hay là mình biến mất đi cho xong. Hay là mình buông hết, chấm dứt tất cả cho đỡ đau.” Đó không phải là một ý nghĩ thoáng qua mà là tiếng kêu thầm lặng của một tâm hồn kiệt sức. Mình không còn thấy tương lai, không thấy ngày mai. Ngay cả việc thở cũng nặng như mang đá. Mình đã tự hỏi hàng chục lần: “Có còn ai cần mình không? Có còn ý nghĩa nào để sống không?” ( bài dài không đủ đăng trpng một bài, xin xem tiếp
Bạn à, Mình hiểu – vì mình cũng từng như thế. Mình không chỉ nghe câu chuyện của bạn, mình đã từng sống trong nó. Mình cũng đã từng đặt hết lòng tin rồi nhận về những vết xước tưởng không bao giờ lành. Mình đã từng bị lừa trong những trò đầu tư ảo, nhìn từng đồng mình chắt chiu biến mất như chưa từng tồn tại. Mình cũng đã từng quay về nhà, đối diện với những ánh mắt xa lạ của chính người thân, bạn bè mình – những người mình từng tin sẽ không bao giờ quay lưng. Và mình cũng đã từng yêu một người quá đậm sâu, đến mức từng câu nói, từng hơi thở của họ trở thành sợi dây trói buộc mình vào những ngày tháng không lối thoát. Có những đêm mình nằm co người lại trên chiếc giường quen thuộc mà thấy xa lạ vô cùng. Bóng tối không còn chỉ là bóng tối, nó như một thứ chất lỏng lạnh ngắt, len lỏi khắp nơi, nhấn chìm mình xuống. Điện thoại trên tay, mình mở ra rồi đóng lại hàng chục lần. Từng dòng tin nhắn cũ, từng cái tên quen thuộc bây giờ chỉ còn lại khoảng trắng. Mất tiền không chỉ là mất tiền. Nó là mất đi niềm tin vào chính mình, vào những điều mình từng nghĩ là cơ hội, là hy vọng. Có lúc, những món nợ mình gánh chồng chất đến mức mình biết, có làm cả đời cũng không trả nổi. Có làm cả đời, cũng chỉ để trả nợ thôi, không còn thấy đâu là ánh sáng, đâu là điểm đến. Cảm giác như chính tay mình tự đẩy mình xuống hố, rồi đứng nhìn mình rơi mà không kịp níu. Khi người thân, bạn bè – những người mình từng nghĩ là điểm tựa – dần quay mặt, có lời nói nhẹ như không nhưng cứa vào lòng như dao. Có ánh nhìn tưởng như vô tình nhưng khiến mình thấy mình là kẻ lạc loài giữa chính ngôi nhà mình từng thuộc về. Mình giận, nhưng không biết giận ai. Giận họ vì quay lưng, giận bản thân vì đã tin, giận cuộc đời vì quá khắt khe. Đêm xuống, mình cứ tự hỏi: “Mình đã sai chỗ nào? Mình đã làm gì để thành ra thế này?” Và rồi, sâu nhất, là tình yêu. Mình đã từng yêu một người quá đậm sâu. Yêu đến mức mỗi tin nhắn của họ là một nhịp tim của mình. Mỗi lần họ giận dỗi, mình run lên như đứa trẻ bị bỏ lại. Mình trao hết, tin hết, để rồi một ngày nhận ra trong tay mình chẳng còn gì ngoài nỗi trống rỗng lạnh buốt. Có những lúc mình đã quẫn trí đến mức nghĩ: “Hay là mình biến mất đi cho xong. Hay là mình buông hết, chấm dứt tất cả cho đỡ đau.” Đó không phải là một ý nghĩ thoáng qua mà là tiếng kêu thầm lặng của một tâm hồn kiệt sức. Mình không còn thấy tương lai, không thấy ngày mai. Ngay cả việc thở cũng nặng như mang đá. Mình đã tự hỏi hàng chục lần: “Có còn ai cần mình không? Có còn ý nghĩa nào để sống không?” ( bài dài không đủ đăng trpng một bài, xin xem tiếp " tự sự của giác giả phần 2". Biết ơn và hoan hỉ #tanvanchualanh #phatphap #tamtrangbuon #trietlycuocsong #thuocphimnhansinh

About