@tanishaangel63: Listen to the cries for help POST PARTUM IS REAL

Mama T
Mama T
Open In TikTok:
Region: US
Monday 15 September 2025 17:17:18 GMT
1240
30
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @tanishaangel63, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tư vấn tâm lý tại link ghim bio instagram. 🌲 Fanpage: Choose health & healing  🌲 Instagram: comehometoyourself__  ----- Tuy nhiên, chị từng có một tuổi thơ không mấy an toàn, do gia đình phá sản cũng như tính chất công việc của cha mẹ khiến cho tình hình tài chính không ổn định. Chị kể, có ngày nhà rất nhiều tiền nhưng cũng có những ngày cực kì chật vật, và nhìn thấy hoàn cảnh như thế chị thấy rất thương nên luôn cố gắng hết mức để giúp gia đình bớt khổ hơn. Bởi vậy, bao năm qua chị rất nỗ lực làm việc và cân đối chi tiêu để tìm kiếm cho mình cảm giác an toàn. Điều đó biểu hiện trong cuộc sống của chị qua nhiều khía cạnh, tiêu biểu trong số đó là việc chị quản lý chi phí ăn uống theo tuần rất cặn kẽ. Mỗi cuối tuần chị thường đi siêu thị mua đồ ăn cho cả tuần, rồi về sơ chế và tính toán kết hợp thực phẩm sao cho đủ chất, sau đó nấu nướng và chia theo suất để có đủ đồ ăn cho cả tuần tiếp theo. Nếu chỉ nhìn trên bề mặt, ta sẽ thấy sắp xếp ấy rất khoa học, đáng để học hỏi, và không có gì để phải bàn luận. Nhưng mấu chốt của vấn đề là, chị làm tất cả những điều đấy để phục vụ cho nỗi sợ thiếu thốn và tìm kiếm cảm giác an toàn, nên nó khiến cho chị cảm thấy vô cùng căng thẳng - bồn chồn - và mệt mỏi. Mệt mỏi đến mức chị không còn muốn làm việc ấy và không còn cảm thấy cuối tuần có ý nghĩa gì nữa, nhưng lý trí lại không cho phép chị dừng, và cảm giác như sự co kéo ấy khiến chị ngày càng kiệt sức. Khi nói đến kiệt sức (burn out), chúng ta thường hình dung đó là kết quả của việc làm việc quá nhiều hoặc quá sức, nhưng thực chất, burn out là một dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh đang bị căng thẳng quá mức. Chúng ta kiệt sức khi ta dùng quá nhiều năng lượng để phục vụ cho nỗi sợ hoặc niềm tin hạn chế nào đó nằm sâu thẳm ở bên trong mình, thứ mà đôi khi ta còn không biết rằng nó tồn tại hoặc không thể gọi được tên của nó một cách chính xác. Như trong trường hợp này, đó là nỗi sợ 'không có đủ' do chủ thể vận hành bằng hệ thống niềm tin cốt lõi rằng: 'cuộc sống chỉ an toàn khi tôi kiểm soát thật chặt chẽ mọi chi tiết.' Nỗi sợ là một cảm xúc rất quan trọng của con người, nó giúp ta tránh xa những thứ nguy hiểm cũng như tuân thủ nguyên tắc vận hành của xã hội. Nhưng nếu không ý thức sâu sắc và phân biệt rõ ràng được những nỗi sợ hãi của mình, không tỉnh thức trước những dẫn dụ vô lý của cái tôi, ta sẽ vô tình khiến cho hệ thần kinh của mình luôn phải hoạt động trong cơ chế sinh tồn (survival mode). Trong tự nhiên, khi một con linh dương bị sư tử rượt đuổi, toàn bộ cơ thể nó sẽ lập tức bước vào chế độ sinh tồn để chạy thoát. Nhưng ngay khi nguy hiểm qua đi, nó sẽ dần thả lỏng và quay trở lại gặm cỏ. Hệ thần kinh của động vật biết cách tắt báo động khi mối đe dọa không còn nữa. Nhưng con người thì khác. Dù 'con sư tử' có thể đã biến mất từ rất lâu, chúng ta vẫn có thể tiếp tục sống như thể mình đang bị rượt đuổi. Một tuổi thơ thiếu thốn, một biến cố, một tổn thương hay một niềm tin cũ có thể khiến hệ thần kinh luôn duy trì trạng thái cảnh giác, luôn tin rằng mình phải tiếp tục chạy thì mới an toàn. Bởi não con người phát triển hơn não động vật ở phần ghi nhớ, tưởng tượng và dự đoán tương lại, nên nó luôn có thể tiếp tục diễn tập nguy hiểm ngay cả khi cơ thể đã an toàn. Đó là lý do vì sao ta luôn cảm thấy phải chạy thật nhanh, chiến đấu, kiểm soát, tránh né, cố gắng làm hài lòng người khác... để tìm kiếm cho mình cảm giác an toàn tạm thời. Nhưng nếu cứ duy trì cách vận hành ấy mãi thì kiệt quệ tinh thần là điều mà không một ai có thể tránh khỏi. Nếu chịu nhìn lâu và nhìn sâu hơn vào đời sống của chúng ta một chút, bạn sẽ thấy có rất nhiều người có nhiều tiền nhưng không hề hạnh phúc hay có sự thảnh thơi. Dù có bao nhiêu tài sản họ vẫn rất dễ lo lắng về cuộc sống, dù nắm trong tay bao nhiêu điều kiện để thả lỏng họ vẫn luôn cố gắng để kiểm soát mọi thứ để cảm thấy an toàn.  Đọc tiếp ở comment... #chualanh #yeubanthan #tamlinh #noiso #tonthuong
Tư vấn tâm lý tại link ghim bio instagram. 🌲 Fanpage: Choose health & healing 🌲 Instagram: comehometoyourself__ ----- Tuy nhiên, chị từng có một tuổi thơ không mấy an toàn, do gia đình phá sản cũng như tính chất công việc của cha mẹ khiến cho tình hình tài chính không ổn định. Chị kể, có ngày nhà rất nhiều tiền nhưng cũng có những ngày cực kì chật vật, và nhìn thấy hoàn cảnh như thế chị thấy rất thương nên luôn cố gắng hết mức để giúp gia đình bớt khổ hơn. Bởi vậy, bao năm qua chị rất nỗ lực làm việc và cân đối chi tiêu để tìm kiếm cho mình cảm giác an toàn. Điều đó biểu hiện trong cuộc sống của chị qua nhiều khía cạnh, tiêu biểu trong số đó là việc chị quản lý chi phí ăn uống theo tuần rất cặn kẽ. Mỗi cuối tuần chị thường đi siêu thị mua đồ ăn cho cả tuần, rồi về sơ chế và tính toán kết hợp thực phẩm sao cho đủ chất, sau đó nấu nướng và chia theo suất để có đủ đồ ăn cho cả tuần tiếp theo. Nếu chỉ nhìn trên bề mặt, ta sẽ thấy sắp xếp ấy rất khoa học, đáng để học hỏi, và không có gì để phải bàn luận. Nhưng mấu chốt của vấn đề là, chị làm tất cả những điều đấy để phục vụ cho nỗi sợ thiếu thốn và tìm kiếm cảm giác an toàn, nên nó khiến cho chị cảm thấy vô cùng căng thẳng - bồn chồn - và mệt mỏi. Mệt mỏi đến mức chị không còn muốn làm việc ấy và không còn cảm thấy cuối tuần có ý nghĩa gì nữa, nhưng lý trí lại không cho phép chị dừng, và cảm giác như sự co kéo ấy khiến chị ngày càng kiệt sức. Khi nói đến kiệt sức (burn out), chúng ta thường hình dung đó là kết quả của việc làm việc quá nhiều hoặc quá sức, nhưng thực chất, burn out là một dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh đang bị căng thẳng quá mức. Chúng ta kiệt sức khi ta dùng quá nhiều năng lượng để phục vụ cho nỗi sợ hoặc niềm tin hạn chế nào đó nằm sâu thẳm ở bên trong mình, thứ mà đôi khi ta còn không biết rằng nó tồn tại hoặc không thể gọi được tên của nó một cách chính xác. Như trong trường hợp này, đó là nỗi sợ 'không có đủ' do chủ thể vận hành bằng hệ thống niềm tin cốt lõi rằng: 'cuộc sống chỉ an toàn khi tôi kiểm soát thật chặt chẽ mọi chi tiết.' Nỗi sợ là một cảm xúc rất quan trọng của con người, nó giúp ta tránh xa những thứ nguy hiểm cũng như tuân thủ nguyên tắc vận hành của xã hội. Nhưng nếu không ý thức sâu sắc và phân biệt rõ ràng được những nỗi sợ hãi của mình, không tỉnh thức trước những dẫn dụ vô lý của cái tôi, ta sẽ vô tình khiến cho hệ thần kinh của mình luôn phải hoạt động trong cơ chế sinh tồn (survival mode). Trong tự nhiên, khi một con linh dương bị sư tử rượt đuổi, toàn bộ cơ thể nó sẽ lập tức bước vào chế độ sinh tồn để chạy thoát. Nhưng ngay khi nguy hiểm qua đi, nó sẽ dần thả lỏng và quay trở lại gặm cỏ. Hệ thần kinh của động vật biết cách tắt báo động khi mối đe dọa không còn nữa. Nhưng con người thì khác. Dù 'con sư tử' có thể đã biến mất từ rất lâu, chúng ta vẫn có thể tiếp tục sống như thể mình đang bị rượt đuổi. Một tuổi thơ thiếu thốn, một biến cố, một tổn thương hay một niềm tin cũ có thể khiến hệ thần kinh luôn duy trì trạng thái cảnh giác, luôn tin rằng mình phải tiếp tục chạy thì mới an toàn. Bởi não con người phát triển hơn não động vật ở phần ghi nhớ, tưởng tượng và dự đoán tương lại, nên nó luôn có thể tiếp tục diễn tập nguy hiểm ngay cả khi cơ thể đã an toàn. Đó là lý do vì sao ta luôn cảm thấy phải chạy thật nhanh, chiến đấu, kiểm soát, tránh né, cố gắng làm hài lòng người khác... để tìm kiếm cho mình cảm giác an toàn tạm thời. Nhưng nếu cứ duy trì cách vận hành ấy mãi thì kiệt quệ tinh thần là điều mà không một ai có thể tránh khỏi. Nếu chịu nhìn lâu và nhìn sâu hơn vào đời sống của chúng ta một chút, bạn sẽ thấy có rất nhiều người có nhiều tiền nhưng không hề hạnh phúc hay có sự thảnh thơi. Dù có bao nhiêu tài sản họ vẫn rất dễ lo lắng về cuộc sống, dù nắm trong tay bao nhiêu điều kiện để thả lỏng họ vẫn luôn cố gắng để kiểm soát mọi thứ để cảm thấy an toàn. Đọc tiếp ở comment... #chualanh #yeubanthan #tamlinh #noiso #tonthuong

About