@housetech.com: HARD TECHNO from @bunt was insane last night #dallas #rave #techno

housetech.com
housetech.com
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 21 September 2025 17:05:17 GMT
12615
981
23
216

Music

Download

Comments

kris_vnthony
Kris Anthony :
Why did they end at 1:15 thooo
2025-09-22 01:51:07
3
eskarlets
Eskarlet :
Ugh so jealous I miss this
2025-09-21 22:54:16
6
itsaaraa18
itsaaraa :
What time did it start 🤭
2025-09-23 15:38:37
0
tsiryk7
Timsiryk :
2025-09-23 16:35:04
4
dianaaalejandro
Diana :
Insane show
2025-09-21 22:09:27
2
alexapcruzz
alexa cruz :
omg this looks sick
2025-09-21 18:36:20
2
marissa.lanae0
Marissa :
a great moment 🔥
2025-09-21 22:43:23
0
mvogt_04
mvogt_04 :
Please come to Alabama all my friends love you
2025-10-10 17:52:10
0
supern0va754
supern0va :
no wayyyy ahahaha
2025-09-27 02:49:11
1
captclutchtvv
Tony :
Dopeeee
2025-09-22 03:36:03
0
stephpenny17
stephpenny :
🔥🔥🔥
2025-09-21 22:05:19
1
housetech.com
housetech.com :
@bunt
2025-10-03 16:20:59
0
lando7291
lando 👎 :
@wendy
2025-10-06 18:17:08
0
user11904524099596
user11904524099596 :
😳
2025-09-26 12:13:05
0
highimjunior
highimjunior :
🔥
2025-10-10 06:42:58
0
mmmlookaorange
orange :
best night ever silo was filled
2025-09-23 19:05:58
1
To see more videos from user @housetech.com, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ, điều may mắn nhất trong một mối quan hệ không phải là gặp được một người khiến mình cười thật nhiều. Mà là gặp được một người không bỏ đi vào đúng lúc mình chẳng còn đủ sức để cười nữa. Cuộc đời luôn dạy chúng ta phải mạnh mẽ. Từ bé đã được nghe rằng đừng khóc nhiều, đừng than vãn, đừng làm phiền ai bằng những nỗi buồn của mình. Lớn lên một chút, lại học cách mỉm cười dù trong lòng đang rối bời. Rồi dần dần, chúng ta quen với việc tự chữa lành, tự gượng dậy, tự ôm lấy chính mình sau những lần vấp ngã. Đến mức có những ngày kiệt sức, câu đầu tiên ta nói không phải là: “Em mệt.” Mà là: “Em ổn.” Không phải vì thật sự ổn. Chỉ là không muốn ai phải bận lòng. Thật ra, ai rồi cũng sẽ có những ngày như thế. Một ngày mà chỉ cần thêm một lời trách móc cũng đủ khiến nước mắt rơi. Một ngày mà sự mạnh mẽ bấy lâu hóa ra chỉ là lớp áo khoác đã mặc quá lâu, nặng đến mức không còn muốn mang nữa. Điều đáng sợ nhất không phải là mệt. Mà là khi mình mệt, người mình yêu lại hỏi: “Sao em yếu đuối thế?” Hoặc tệ hơn… Họ im lặng, để mặc mình xoay xở với những cơn bão trong lòng. Người trưởng thành không sợ khó khăn. Họ chỉ sợ đến cuối một ngày rất dài, quay đầu nhìn lại vẫn không có lấy một bờ vai để tựa. Tình yêu, suy cho cùng, chưa bao giờ là cứu một ai khỏi cuộc đời. Không ai có thể sống thay nỗi đau của người khác. Cũng không ai đủ giỏi để khiến mọi tổn thương biến mất. Nhưng người thật lòng yêu bạn sẽ làm một điều rất nhỏ. Họ ở lại. Ở lại khi bạn chẳng còn vui vẻ. Ở lại khi bạn trở nên nhạy cảm, im lặng và khó hiểu. Ở lại cả trong những ngày bạn không còn là phiên bản đáng yêu nhất của chính mình. Bởi họ hiểu rằng… Có những người không cần lời khuyên. Không cần nghe rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Họ chỉ cần một bàn tay lặng lẽ nắm lấy tay mình. Một cái ôm không hỏi lý do. Và một câu nói rất nhẹ: “Không sao đâu. Em đã làm tốt lắm rồi.” Nghe thì đơn giản. Nhưng đôi khi, chỉ một câu như vậy cũng đủ khiến một người đang cố gắng gồng mình suốt nhiều tháng trời bật khóc. Không phải vì yếu đuối. Mà vì cuối cùng cũng có người nhìn thấy những cố gắng mà họ chưa từng nói ra. Mình vẫn luôn tin rằng, tình yêu đẹp nhất không nằm ở những lời hứa sẽ bên nhau cả đời. Mà nằm ở cách một người đối xử với bạn vào những ngày bạn chẳng còn gì để mang lại cho họ ngoài sự mệt mỏi. Nếu một ngày em kiệt sức giữa cuộc đời này… Anh mong điều đợi em ở cuối con đường sẽ không phải là những lời phán xét. Không phải những câu hỏi vì sao em không mạnh mẽ hơn. Mà sẽ là một người lặng lẽ bước đến. Nắm lấy tay em. Kéo chiếc ghế ngồi cạnh em. Để em được im lặng nếu em muốn. Để em được khóc nếu em cần. Rồi dịu dàng nói: “Không sao đâu. Hôm nay đến đây thôi. Phần còn lại, ngày mai mình cùng cố gắng.” Bởi có những vết thương không cần được chữa bằng thời gian. Chúng được chữa lành bởi cảm giác rằng, dù mình yếu đuối đến đâu, vẫn có một người không quay lưng mà chọn ở lại. Và có lẽ, đó mới là định nghĩa đẹp nhất của tình yêu. Không phải khiến một người trở nên mạnh mẽ hơn. Mà để họ biết rằng… Có những lúc, họ không cần phải mạnh mẽ nữa.
Có lẽ, điều may mắn nhất trong một mối quan hệ không phải là gặp được một người khiến mình cười thật nhiều. Mà là gặp được một người không bỏ đi vào đúng lúc mình chẳng còn đủ sức để cười nữa. Cuộc đời luôn dạy chúng ta phải mạnh mẽ. Từ bé đã được nghe rằng đừng khóc nhiều, đừng than vãn, đừng làm phiền ai bằng những nỗi buồn của mình. Lớn lên một chút, lại học cách mỉm cười dù trong lòng đang rối bời. Rồi dần dần, chúng ta quen với việc tự chữa lành, tự gượng dậy, tự ôm lấy chính mình sau những lần vấp ngã. Đến mức có những ngày kiệt sức, câu đầu tiên ta nói không phải là: “Em mệt.” Mà là: “Em ổn.” Không phải vì thật sự ổn. Chỉ là không muốn ai phải bận lòng. Thật ra, ai rồi cũng sẽ có những ngày như thế. Một ngày mà chỉ cần thêm một lời trách móc cũng đủ khiến nước mắt rơi. Một ngày mà sự mạnh mẽ bấy lâu hóa ra chỉ là lớp áo khoác đã mặc quá lâu, nặng đến mức không còn muốn mang nữa. Điều đáng sợ nhất không phải là mệt. Mà là khi mình mệt, người mình yêu lại hỏi: “Sao em yếu đuối thế?” Hoặc tệ hơn… Họ im lặng, để mặc mình xoay xở với những cơn bão trong lòng. Người trưởng thành không sợ khó khăn. Họ chỉ sợ đến cuối một ngày rất dài, quay đầu nhìn lại vẫn không có lấy một bờ vai để tựa. Tình yêu, suy cho cùng, chưa bao giờ là cứu một ai khỏi cuộc đời. Không ai có thể sống thay nỗi đau của người khác. Cũng không ai đủ giỏi để khiến mọi tổn thương biến mất. Nhưng người thật lòng yêu bạn sẽ làm một điều rất nhỏ. Họ ở lại. Ở lại khi bạn chẳng còn vui vẻ. Ở lại khi bạn trở nên nhạy cảm, im lặng và khó hiểu. Ở lại cả trong những ngày bạn không còn là phiên bản đáng yêu nhất của chính mình. Bởi họ hiểu rằng… Có những người không cần lời khuyên. Không cần nghe rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Họ chỉ cần một bàn tay lặng lẽ nắm lấy tay mình. Một cái ôm không hỏi lý do. Và một câu nói rất nhẹ: “Không sao đâu. Em đã làm tốt lắm rồi.” Nghe thì đơn giản. Nhưng đôi khi, chỉ một câu như vậy cũng đủ khiến một người đang cố gắng gồng mình suốt nhiều tháng trời bật khóc. Không phải vì yếu đuối. Mà vì cuối cùng cũng có người nhìn thấy những cố gắng mà họ chưa từng nói ra. Mình vẫn luôn tin rằng, tình yêu đẹp nhất không nằm ở những lời hứa sẽ bên nhau cả đời. Mà nằm ở cách một người đối xử với bạn vào những ngày bạn chẳng còn gì để mang lại cho họ ngoài sự mệt mỏi. Nếu một ngày em kiệt sức giữa cuộc đời này… Anh mong điều đợi em ở cuối con đường sẽ không phải là những lời phán xét. Không phải những câu hỏi vì sao em không mạnh mẽ hơn. Mà sẽ là một người lặng lẽ bước đến. Nắm lấy tay em. Kéo chiếc ghế ngồi cạnh em. Để em được im lặng nếu em muốn. Để em được khóc nếu em cần. Rồi dịu dàng nói: “Không sao đâu. Hôm nay đến đây thôi. Phần còn lại, ngày mai mình cùng cố gắng.” Bởi có những vết thương không cần được chữa bằng thời gian. Chúng được chữa lành bởi cảm giác rằng, dù mình yếu đuối đến đâu, vẫn có một người không quay lưng mà chọn ở lại. Và có lẽ, đó mới là định nghĩa đẹp nhất của tình yêu. Không phải khiến một người trở nên mạnh mẽ hơn. Mà để họ biết rằng… Có những lúc, họ không cần phải mạnh mẽ nữa.

About