@hamza26588: agar kabhi Tere Naam per Jung ho Gai to Ham aise bujdil bhi I love Muhammad,🥰💕💕💕💞💞💞💞😍😗🥰😍😗🥰😗🥰😗🥰😗🥰😗💞😊💞😊💞💞🫀💞😊😊💞🫀💞

Junaid
Junaid
Open In TikTok:
Region: PK
Monday 22 September 2025 16:13:05 GMT
4132
1941
14
18

Music

Download

Comments

junaidsad11
SAD BOY J❤️‍🩹 :
🥰🥰🥰
2026-04-10 20:17:42
0
waseemahme6
WASEEM AHMED😎🤠 :
👍👍👍
2026-05-09 05:14:26
0
himmat.hussain
Himmat Hussain :
🥰🥰🥰
2025-09-22 16:39:23
1
junaidsad11
SAD BOY J❤️‍🩹 :
🤗🤗🤗
2025-09-23 16:36:44
1
quershi141
♥️A G. Q♥️ :
🥰🥰🥰
2025-09-24 09:17:56
1
shehbaz.saab8
Shehbaz Saab :
🌹🌹🌹
2025-09-25 01:42:16
0
user42901739816024
Zahra :
l love Muhammad
2025-09-27 13:29:00
0
abdulazizsahitosa
A,,A,,S :
2025-10-01 16:37:18
0
meerabrehmankalar0
🌙❤meer Ab Rehmamkalar🌙❤ :
🥰🥰🥰
2025-10-05 03:12:02
0
farman31337
Farman313 :
🥰🥰🥰
2025-10-09 15:09:30
0
muzejaan33
🇲 🇺 🇿 🇪 (ツ)🇧 🇦 🇧 🇦❣️ :
🥰🥰🥰
2025-10-15 15:13:06
0
junaidsad11
SAD BOY J❤️‍🩹 :
❤❤❤
2025-12-02 11:16:44
0
To see more videos from user @hamza26588, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trước khi những con tàu có thể rẽ sóng tiến vào cảng Hải Phòng, đã có những con người chấp nhận bước vào nơi mà cái chết gần như được định sẵn. Phim Toạ Độ Chết được Liên Xô và Việt Nam quay dựng tại Hang Trinh Nữ Vịnh Hạ Long.   Lễ truy điệu sống các chiến sĩ cảm tử phá thủy lôi trong chiến dịch mở luồng cảng Hải Phòng là một trong những khoảnh khắc khiến người xem nghẹn lòng nhất. Không có nước mắt ồn ào, không có những lời hứa hẹn ngày trở về. Chỉ có những gương mặt còn rất trẻ, bình tĩnh đứng trước di ảnh của chính mình, lặng lẽ nhận lời tiễn biệt từ đồng đội, cấp trên và quê hương. Họ hiểu rằng chuyến đi phía trước có thể là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời. Có lẽ chỉ trong chiến tranh mới tồn tại một nghi lễ đau đớn đến vậy: truy điệu một người khi họ vẫn còn đang hít thở, vẫn còn đứng trước mọi người, vẫn còn gọi được hai tiếng “đồng đội”. Đó không phải là sự bi quan, mà là sự chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, để những người ra đi không còn điều gì phải bận lòng phía sau. Điều khiến tôi ám ảnh không phải là tiếng bom hay những bãi thủy lôi dày đặc dưới lòng biển, mà là sự bình thản của những chàng trai tuổi đôi mươi. Cái tuổi mà hôm nay, nhiều người còn đang ngồi trên giảng đường, theo đuổi ước mơ, bắt đầu một tình yêu hay vẽ nên những dự định cho tương lai. Còn họ, ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời, lại lựa chọn đánh đổi cả mạng sống để mở một con đường trên biển, để từng chuyến tàu chở vũ khí, lương thực, thuốc men có thể cập bến, tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến và bảo vệ hậu phương. Chiến tranh đã đẩy đất nước vào những năm tháng bần cùng, thiếu thốn đủ bề. Nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, lòng yêu nước lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Họ không chiến đấu vì danh tiếng, càng không nghĩ đến sự ghi nhận. Họ chỉ có một niềm tin giản dị: nếu mình không đi, sẽ có biết bao đồng đội, bao người dân và cả Tổ quốc phải trả giá. Có những con đường được mở bằng máy móc. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng cả những sinh mạng còn chưa kịp sống trọn vẹn. Mỗi lần nhìn lại những thước phim về lễ truy điệu sống ấy, tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ hòa bình. Cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao thanh xuân đã nằm lại dưới lòng sông, lòng biển và trên khắp mọi miền đất nước. Xin cúi đầu tri ân những chiến sĩ cảm tử phá thủy lôi cảng Hải Phòng trong suốt 500 ngày đêm kiên cường mở luồng. Các anh đã sống một tuổi trẻ ngắn ngủi nhưng rực rỡ hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Để hôm nay, mỗi con tàu bình yên cập cảng, mỗi mái nhà sáng đèn, mỗi gia đình được sum họp đều mang trong đó một phần sự hy sinh lặng thầm của những người lính năm xưa. Có những con người không trở về sau nhiệm vụ. Nhưng tên tuổi, lòng dũng cảm và tinh thần “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” của họ sẽ còn ở lại mãi trong ký ức dân tộc. Và mỗi chúng ta, khi được sống trong hòa bình, chính là đang tiếp nối ước mơ còn dang dở của những người lính tuổi đôi mươi đã chọn hiến dâng cả cuộc đời mình cho đất nước. Nguồn: Phòng An Ninh Đối Ngoại #500NgayDem #HaiPhong #TriAnLietSi #UongNuocNhoNguon #LichSuVietNam
Trước khi những con tàu có thể rẽ sóng tiến vào cảng Hải Phòng, đã có những con người chấp nhận bước vào nơi mà cái chết gần như được định sẵn. Phim Toạ Độ Chết được Liên Xô và Việt Nam quay dựng tại Hang Trinh Nữ Vịnh Hạ Long. Lễ truy điệu sống các chiến sĩ cảm tử phá thủy lôi trong chiến dịch mở luồng cảng Hải Phòng là một trong những khoảnh khắc khiến người xem nghẹn lòng nhất. Không có nước mắt ồn ào, không có những lời hứa hẹn ngày trở về. Chỉ có những gương mặt còn rất trẻ, bình tĩnh đứng trước di ảnh của chính mình, lặng lẽ nhận lời tiễn biệt từ đồng đội, cấp trên và quê hương. Họ hiểu rằng chuyến đi phía trước có thể là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời. Có lẽ chỉ trong chiến tranh mới tồn tại một nghi lễ đau đớn đến vậy: truy điệu một người khi họ vẫn còn đang hít thở, vẫn còn đứng trước mọi người, vẫn còn gọi được hai tiếng “đồng đội”. Đó không phải là sự bi quan, mà là sự chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, để những người ra đi không còn điều gì phải bận lòng phía sau. Điều khiến tôi ám ảnh không phải là tiếng bom hay những bãi thủy lôi dày đặc dưới lòng biển, mà là sự bình thản của những chàng trai tuổi đôi mươi. Cái tuổi mà hôm nay, nhiều người còn đang ngồi trên giảng đường, theo đuổi ước mơ, bắt đầu một tình yêu hay vẽ nên những dự định cho tương lai. Còn họ, ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời, lại lựa chọn đánh đổi cả mạng sống để mở một con đường trên biển, để từng chuyến tàu chở vũ khí, lương thực, thuốc men có thể cập bến, tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến và bảo vệ hậu phương. Chiến tranh đã đẩy đất nước vào những năm tháng bần cùng, thiếu thốn đủ bề. Nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, lòng yêu nước lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Họ không chiến đấu vì danh tiếng, càng không nghĩ đến sự ghi nhận. Họ chỉ có một niềm tin giản dị: nếu mình không đi, sẽ có biết bao đồng đội, bao người dân và cả Tổ quốc phải trả giá. Có những con đường được mở bằng máy móc. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng cả những sinh mạng còn chưa kịp sống trọn vẹn. Mỗi lần nhìn lại những thước phim về lễ truy điệu sống ấy, tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ hòa bình. Cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao thanh xuân đã nằm lại dưới lòng sông, lòng biển và trên khắp mọi miền đất nước. Xin cúi đầu tri ân những chiến sĩ cảm tử phá thủy lôi cảng Hải Phòng trong suốt 500 ngày đêm kiên cường mở luồng. Các anh đã sống một tuổi trẻ ngắn ngủi nhưng rực rỡ hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Để hôm nay, mỗi con tàu bình yên cập cảng, mỗi mái nhà sáng đèn, mỗi gia đình được sum họp đều mang trong đó một phần sự hy sinh lặng thầm của những người lính năm xưa. Có những con người không trở về sau nhiệm vụ. Nhưng tên tuổi, lòng dũng cảm và tinh thần “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” của họ sẽ còn ở lại mãi trong ký ức dân tộc. Và mỗi chúng ta, khi được sống trong hòa bình, chính là đang tiếp nối ước mơ còn dang dở của những người lính tuổi đôi mươi đã chọn hiến dâng cả cuộc đời mình cho đất nước. Nguồn: Phòng An Ninh Đối Ngoại #500NgayDem #HaiPhong #TriAnLietSi #UongNuocNhoNguon #LichSuVietNam

About