Thích mùa đông nhưng sợ lạnh :
Khong biết sao nữa, trước kia mình là người khá là bộc bạch, vui buồn đều thể hiện rất rõ, cười là cười, khóc sẽ khóc. Nhưng gần đây, mình đã dần quên mất cảm giác đó. Lúc ở với mng mình khá là năng lượng, nói nhiều, cười đùa vui vẻ. Cho đến 1 lúc nào đó, ở trong gian phòng nhỏ, tâm trạng bí bách, tiếng mưa dần một lớn thì tiếng khóc, nước mắt trực trào. Mình cứ ngỡ là mình đã vượt qua được điều đó. Nhưng thật ra là không, chỉ vì mình luôn tự nhủ, luôn tự ép mình để rồi cũng đánh mất chính sự bộc bạch ngày đó. Bởi vì vậy nên bây giờ lúc nào trong lòng cũng thấy nghẹn, bức bối,… đêm tối buông xuống nước mắt lại rơi rồi chìm vào giấc ngủ. Sáng tỉnh giấc, mình lại vui vẻ như chưa có gì…
2025-09-28 16:10:06