@msl.3i: البراند المظلوم Etat Libre d’Orange ❤️ #عطور #عطور_فرنسية #عطور_رجالية #عطر #براند

مشعل عطور | No.1
مشعل عطور | No.1
Open In TikTok:
Region: KW
Monday 29 September 2025 21:13:52 GMT
53684
1152
110
120

Music

Download

Comments

al361r
العَطَّـــار :
هرمان و يو ار 👏🏻
2026-01-30 20:03:30
1
myrandomdairy
RD :
ناستوس 1️⃣
2025-11-28 15:01:35
2
zozonono035
🫶 :
بهدي زوجي عطر ورد على عنبر وش تنصحني ؟
2025-11-20 05:02:22
1
eljehanii
الجهني :
هير مان لبان وبخور من جربه يعطينا رايه
2025-10-18 07:05:08
2
jejejejejejhvt
T :
عندهم عطرين خياليين she was an anomaly و dangerous خيالييين شي موطبيعي وعلى فكره استخدم البراند من 3 سنوات بس اخر نسخ منه حسيت خف الاداء ولا شنو رايك
2025-11-03 22:40:59
3
mustafariyadhtoam
Eng Mustafa Riyadh :
عندي story of ur life وواحد ثاني
2025-10-10 10:49:58
1
ziyadalshehri79
ziyad al shehri 🇸🇦 :
هيرمان جميل ومميز
2025-12-27 01:26:49
1
alotaibi2211
αℓσταɪвɪ :
وين احصلهم بالكويت ؟
2025-11-07 00:08:16
1
x8wwi
9o9 :
سعر يناسب الجميع؟
2025-11-12 14:22:58
1
wafaa.m31
Wafaa M. :
رشحلنا عطور نسائية من البراند لو سمحت...بثق في ذوقك
2026-02-06 03:10:00
1
smart6630
Smart :
اخ مشعل كيف عطر اي ام تراش، هل يستحق الشراء؟ انا عندي هيرمان جميل وانيق
2025-11-15 17:37:32
1
user6625003815121
سعد عبدالله :
الله يعطيك العافيه صراحة براند محترم بس وين وكيلة في الكويت
2025-10-07 00:13:33
1
mohammedhabeeb797
mohammed habeeb :
اكسبيرينتو بطل
2025-09-30 03:48:15
1
11majed111
11majed111 :
عطر هير مان لبان وبخور اشتريته واستخدمته مره وندمت وبعد شهر قلت خلني أتعطر منه وقابلت الزملاء تقريبا الجميع سال عن العطر وطلبو مني أرسلهم صورة من العطر لان نسيت وش اسمه
2026-02-21 10:56:55
1
user55843682141953
محمد :
ابي اجرب البراند ذا وين احصله في مولات الرياض
2025-10-18 23:59:31
1
yasoom3223
yasoom3223 :
عطر اكسبيرتمنس.. ماعرف أنطقه ولا نوتنس شي جيه بعد ماعرف أنطقه اي واحد فيهم
2025-11-06 21:08:20
1
eljehanii
الجهني :
انا اشتريت اغلب البدايل كنت ابحث عن عطر للشتاء بخوري مسكي لباني للاسف او ربع ساعه ويطير ثم قاعده غير
2025-10-18 12:40:32
1
user8574011360542
user8574011360542 :
جرب نوستوس من نفس البراند قوي جدا
2025-09-30 08:26:14
4
pure2146
“ALR :
عندي منهم هيرمان وبصراحة اذا بوصف ريحته هو ورد مائي رجالي لما تشمه مايعطيك اي شعور ولا يجذب الانتباه يعني عطر عبارة عن ابيض واسود غير ملون عطر للاشخاص فوق ٣٠ سنه يناسبهم يومي توقيع شخصي
2025-10-10 11:28:40
2
swissfreshchampignon
Swiss Champ 🍄 :
Nostos اجمل عطر ممكن ترتديه في هذه الاجواء
2025-11-11 02:16:32
3
afortunada.9
𝓓 :
السعر في ليبيا 1500
2025-12-23 08:15:43
1
kb88416
Btc21 :
المفضل عندي هذا البراند 🫡
2025-11-20 17:30:35
1
ejj540
E. :
جربت عطر ذا كينق منهم مو طبيعييي نقي و راقي جداً
2025-09-30 05:33:20
1
hasan.hadi203
حسن هادي :
الجميل اكسبيرمنتوم
2025-11-04 23:14:43
1
To see more videos from user @msl.3i, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Lâm Trác và Nguyễn Phong quen nhau từ thuở còn thơ. Hai gia tộc đều là thế gia vọng tộc trong kinh thành, giao hảo nhiều đời. Từ khi còn nhỏ, Lâm Trác đã thường xuyên sang phủ Nguyễn gia, cùng Nguyễn Phong học chữ, luyện kiếm, lớn lên trong cùng một khoảng trời tuổi trẻ. Nguyễn Phong lớn hơn Lâm Trác hai tuổi, tính tình trầm ổn, ít nói, luôn giữ vẻ điềm tĩnh như thể không điều gì có thể làm hắn dao động. Còn Lâm Trác thì khác—dịu dàng, cẩn trọng, ánh mắt lúc nào cũng mang theo nét ấm áp khiến người khác dễ dàng tin tưởng. “Huynh lại ngồi một mình nữa sao?” Lâm Trác đặt chén trà xuống bàn, khẽ hỏi. Nguyễn Phong ngẩng lên, ánh mắt chậm rãi dừng lại nơi người trước mặt. “Đệ đến, thì không còn là một mình nữa.” Câu nói nhẹ như gió, nhưng lại khiến tim Lâm Trác khẽ rung lên. Từ khi nào, những lần gặp gỡ giữa họ đã trở thành thói quen không thể thiếu. Họ cùng nhau đọc sách dưới mái hiên khi trời đổ mưa, cùng đánh cờ trong những buổi chiều dài tĩnh lặng, cùng lặng lẽ ngồi bên nhau mà không cần nói quá nhiều. Tình cảm ấy không ồn ào, không vội vã, chỉ âm thầm len lỏi như dòng nước chảy, đến khi nhận ra thì đã không thể dừng lại. Cho đến một ngày, khi cơn mưa bất chợt kéo đến, hai người bị giữ lại trong thư phòng cũ. Nguyễn Phong đứng tựa bên cột gỗ, nhìn ra ngoài khoảng sân ướt đẫm. “Đệ có từng nghĩ… nếu có một ngày, ta không thể ở cạnh nhau như thế này nữa không?” Lâm Trác khẽ khựng lại. “Vì sao lại không thể?” Nguyễn Phong quay sang, ánh mắt sâu thẳm, lần đầu tiên lộ ra chút bất an. “Bởi vì thế gian này không cho phép.” Không khí như chùng xuống. Lâm Trác chưa từng nghĩ đến điều đó. Hoặc có lẽ, chàng đã cố tình không nghĩ, bởi vì chỉ cần mỗi ngày vẫn được ở cạnh người này, mọi thứ khác dường như đều không quan trọng. Nguyễn Phong bước đến gần, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. “Ta đã thử… giữ khoảng cách với đệ.” Hắn khẽ nói, giọng trầm đến khàn. “Nhưng không được.” Một bàn tay nâng lên, chạm vào cổ tay Lâm Trác—rất nhẹ, nhưng đủ khiến cả hai đều nhận ra điều gì đó đã thay đổi. “Đệ… có sợ không?” Nguyễn Phong hỏi. Lâm Trác nhìn hắn, ánh mắt run nhẹ nhưng không né tránh. “Ta chỉ sợ… huynh buông tay.” Khoảnh khắc ấy, mọi giới hạn dường như tan biến. Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt hơn, che lấp cả thế gian. Nguyễn Phong kéo Lâm Trác vào lòng, cái ôm không vội vàng, nhưng chặt đến mức như muốn giữ người kia lại mãi mãi. Từ hôm đó, họ không còn là những người bạn đơn thuần nữa. Tình cảm giữa họ trở nên rõ ràng hơn qua từng ánh mắt, từng cử chỉ. Một cái chạm tay cũng đủ khiến trái tim loạn nhịp. Một cái nhìn cũng mang theo hàng ngàn điều chưa nói. Nhưng tình yêu trong chốn thế gia chưa bao giờ là điều dễ dàng. Tin đồn bắt đầu lan ra. Những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm sau lưng dần trở thành áp lực vô hình. Một buổi tối, Lâm Trác bị gọi về phủ. Phụ thân chàng chỉ nói một câu: “Con nên giữ khoảng cách với Nguyễn gia.” Không cần nói rõ, Lâm Trác cũng hiểu. Đêm hôm đó, chàng quay lại nơi quen thuộc, căn phòng nơi cả hai từng cùng nhau trải qua biết bao ngày tháng. Nguyễn Phong đã đứng chờ sẵn. Không ai nói gì. Chỉ là một cái nhìn, cũng đủ hiểu lòng nhau. “Đệ phải đi?” Nguyễn Phong hỏi. “Ta không muốn.” Lâm Trác đáp khẽ. Nguyễn Phong tiến đến, ôm lấy chàng từ phía sau, như muốn giữ lại tất cả những gì đang dần tuột khỏi tay. “Nếu đệ đi, ta sẽ không ở lại.” Lâm Trác nhắm mắt, tựa đầu vào vai hắn. “Huynh có hối hận không?” “Chỉ hối hận… vì không nhận ra sớm hơn.” Một câu nói giản đơn, nhưng lại khiến mọi do dự tan biến. Ngoài kia, mưa đã tạnh. Ánh trăng len qua khung cửa, chiếu xuống hai bóng người đang đứng sát bên nhau. Sáng hôm sau, không ai thấy Lâm Trác và Nguyễn Phong trong phủ nữa. Chỉ có người hầu nói rằng, đêm qua có hai bóng người rời đi dưới ánh trăng, không mang theo gì ngoài một lời hứa. Không ai biết họ đã đi đâu. Chỉ biết rằng, ở một nơi nào đó ngoài khuôn phép của lễ giáo, có hai con người đã chọn nắm tay nhau, bất chấp tất cả. Và có lẽ— Nếu phải sống trái với thiên hạ… Thì chỉ cần bên cạnh nhau, cũng đã là một đời an yên. #bl #dammy #boyslove #cophongdammy #vietnamesebl
Lâm Trác và Nguyễn Phong quen nhau từ thuở còn thơ. Hai gia tộc đều là thế gia vọng tộc trong kinh thành, giao hảo nhiều đời. Từ khi còn nhỏ, Lâm Trác đã thường xuyên sang phủ Nguyễn gia, cùng Nguyễn Phong học chữ, luyện kiếm, lớn lên trong cùng một khoảng trời tuổi trẻ. Nguyễn Phong lớn hơn Lâm Trác hai tuổi, tính tình trầm ổn, ít nói, luôn giữ vẻ điềm tĩnh như thể không điều gì có thể làm hắn dao động. Còn Lâm Trác thì khác—dịu dàng, cẩn trọng, ánh mắt lúc nào cũng mang theo nét ấm áp khiến người khác dễ dàng tin tưởng. “Huynh lại ngồi một mình nữa sao?” Lâm Trác đặt chén trà xuống bàn, khẽ hỏi. Nguyễn Phong ngẩng lên, ánh mắt chậm rãi dừng lại nơi người trước mặt. “Đệ đến, thì không còn là một mình nữa.” Câu nói nhẹ như gió, nhưng lại khiến tim Lâm Trác khẽ rung lên. Từ khi nào, những lần gặp gỡ giữa họ đã trở thành thói quen không thể thiếu. Họ cùng nhau đọc sách dưới mái hiên khi trời đổ mưa, cùng đánh cờ trong những buổi chiều dài tĩnh lặng, cùng lặng lẽ ngồi bên nhau mà không cần nói quá nhiều. Tình cảm ấy không ồn ào, không vội vã, chỉ âm thầm len lỏi như dòng nước chảy, đến khi nhận ra thì đã không thể dừng lại. Cho đến một ngày, khi cơn mưa bất chợt kéo đến, hai người bị giữ lại trong thư phòng cũ. Nguyễn Phong đứng tựa bên cột gỗ, nhìn ra ngoài khoảng sân ướt đẫm. “Đệ có từng nghĩ… nếu có một ngày, ta không thể ở cạnh nhau như thế này nữa không?” Lâm Trác khẽ khựng lại. “Vì sao lại không thể?” Nguyễn Phong quay sang, ánh mắt sâu thẳm, lần đầu tiên lộ ra chút bất an. “Bởi vì thế gian này không cho phép.” Không khí như chùng xuống. Lâm Trác chưa từng nghĩ đến điều đó. Hoặc có lẽ, chàng đã cố tình không nghĩ, bởi vì chỉ cần mỗi ngày vẫn được ở cạnh người này, mọi thứ khác dường như đều không quan trọng. Nguyễn Phong bước đến gần, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. “Ta đã thử… giữ khoảng cách với đệ.” Hắn khẽ nói, giọng trầm đến khàn. “Nhưng không được.” Một bàn tay nâng lên, chạm vào cổ tay Lâm Trác—rất nhẹ, nhưng đủ khiến cả hai đều nhận ra điều gì đó đã thay đổi. “Đệ… có sợ không?” Nguyễn Phong hỏi. Lâm Trác nhìn hắn, ánh mắt run nhẹ nhưng không né tránh. “Ta chỉ sợ… huynh buông tay.” Khoảnh khắc ấy, mọi giới hạn dường như tan biến. Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt hơn, che lấp cả thế gian. Nguyễn Phong kéo Lâm Trác vào lòng, cái ôm không vội vàng, nhưng chặt đến mức như muốn giữ người kia lại mãi mãi. Từ hôm đó, họ không còn là những người bạn đơn thuần nữa. Tình cảm giữa họ trở nên rõ ràng hơn qua từng ánh mắt, từng cử chỉ. Một cái chạm tay cũng đủ khiến trái tim loạn nhịp. Một cái nhìn cũng mang theo hàng ngàn điều chưa nói. Nhưng tình yêu trong chốn thế gia chưa bao giờ là điều dễ dàng. Tin đồn bắt đầu lan ra. Những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm sau lưng dần trở thành áp lực vô hình. Một buổi tối, Lâm Trác bị gọi về phủ. Phụ thân chàng chỉ nói một câu: “Con nên giữ khoảng cách với Nguyễn gia.” Không cần nói rõ, Lâm Trác cũng hiểu. Đêm hôm đó, chàng quay lại nơi quen thuộc, căn phòng nơi cả hai từng cùng nhau trải qua biết bao ngày tháng. Nguyễn Phong đã đứng chờ sẵn. Không ai nói gì. Chỉ là một cái nhìn, cũng đủ hiểu lòng nhau. “Đệ phải đi?” Nguyễn Phong hỏi. “Ta không muốn.” Lâm Trác đáp khẽ. Nguyễn Phong tiến đến, ôm lấy chàng từ phía sau, như muốn giữ lại tất cả những gì đang dần tuột khỏi tay. “Nếu đệ đi, ta sẽ không ở lại.” Lâm Trác nhắm mắt, tựa đầu vào vai hắn. “Huynh có hối hận không?” “Chỉ hối hận… vì không nhận ra sớm hơn.” Một câu nói giản đơn, nhưng lại khiến mọi do dự tan biến. Ngoài kia, mưa đã tạnh. Ánh trăng len qua khung cửa, chiếu xuống hai bóng người đang đứng sát bên nhau. Sáng hôm sau, không ai thấy Lâm Trác và Nguyễn Phong trong phủ nữa. Chỉ có người hầu nói rằng, đêm qua có hai bóng người rời đi dưới ánh trăng, không mang theo gì ngoài một lời hứa. Không ai biết họ đã đi đâu. Chỉ biết rằng, ở một nơi nào đó ngoài khuôn phép của lễ giáo, có hai con người đã chọn nắm tay nhau, bất chấp tất cả. Và có lẽ— Nếu phải sống trái với thiên hạ… Thì chỉ cần bên cạnh nhau, cũng đã là một đời an yên. #bl #dammy #boyslove #cophongdammy #vietnamesebl

About