@za77_80: خذها امانه ياحفيظ الأمانات ❤️🫦#اكسبلور#عروس#اغنيه#حلم#A

زفات
زفات
Open In TikTok:
Region: SA
Tuesday 30 September 2025 20:20:00 GMT
654985
33679
367
9576

Music

Download

Comments

onlyrowd
رَغد :
يمه
2025-10-17 18:22:39
512
_l_u_v_5
R :
الكثير والكثير من الرغدداتتتت احبكم
2025-10-18 13:24:39
189
rakody1
R :
الله يدخل كل الرغدات الجنه 🥹❤️🩹
2025-10-25 00:12:40
91
lilies_3800
𝄞⨾𓍢ִ໋🍓࿔ :
لو اهلي ما شغلوها في عرسي يا ويلهم
2025-10-13 14:10:54
225
roro_ragad1
R🐆 :
الله يحفظكم رغودات 💕💕💕💕💕💕💕
2025-10-25 08:27:50
29
9i.zx0
Raghad :
يمه
2025-11-14 16:34:27
10
ra_olix1
ra♡. :
يمه من متى رغد؟.
2025-10-21 20:28:36
46
ror.7a
R :
محد حافظ على رغد خذلوها أشد خذلان بس محافظه على روحها رغم الكسره
2025-10-19 11:10:43
11
.o8cxc
Al-Amuodi :
2025-10-20 08:45:58
14
ggg4460j
ًًً💚 :
باركولي ههههههههههههههههههههههههه
2025-10-20 17:08:38
5
6yymr
🦢 :
يما
2025-10-18 05:11:56
22
jvk61
𝐑𝐚𝐠𝐡𝐚𝐝⚜️ :
2025-10-20 10:36:23
8
riri_32919
riri_32919 :
رغد شخصياً ❣✨✨
2025-10-17 12:37:02
43
hanrora_fan
ريري معشوقه هان🐿❕ :
رغد شخصيا بنفسها🥹
2025-10-18 19:52:13
11
x._.privat
To the future 🥹❣️ :
اما معكم رغودي 🫡🤭🤍
2025-10-19 13:39:06
6
rx_b26
رغد محمد | جده و مكه :
شغلوها بزواجي وبابا زفّني له ماشاءالله😔💓💓
2025-10-18 05:05:06
5
rr93733
رغــــــــ💗ــــــــــد 🫦 :
معكم رغد شخصين
2025-10-18 17:20:35
8
rix8d
R :
لا لا توني
2025-10-18 12:11:31
5
r5h.d
رَ | 🇸🇦 :
2025-10-18 19:44:11
6
sx1_iio
R :
ارغد
2025-10-17 14:33:15
6
21x8i_
-رغد|۲۰۰۳۔ :
اهلا🤓
2025-10-13 07:10:33
8
rr0d_x1
ℛ🦢. :
نحب ف راشد الماجد 🥹❤️‍🩹
2025-10-14 01:17:52
8
ka_al777
Kholoud :
Nooooo
2025-10-12 13:58:03
9
gnan160
𐙚 R :
الله التعليقات كلها رغودات سمياتي 😁
2026-02-07 17:53:28
3
j1h_77
J7 :
احلامي قبل لا انام
2026-03-02 10:35:53
2
To see more videos from user @za77_80, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mà người đàn ông không kể với ai. Không phải vì không có gì để kể. Mà bởi đến chừng này tuổi… người ta hiểu có những góc tối riêng… nói ra… cũng không làm cuộc đời nhẹ hơn được bao nhiêu. Anh thì không còn trẻ để mơ nữa. Không phải là không còn ước mơ. Chỉ là tuổi này rồi… trước khi nghĩ tới mơ mộng… người ta phải nhìn xem công việc có ổn không. Sức khoẻ còn chịu được bao lâu. Tài khoản cuối tháng còn đủ để bước qua thêm một tháng nữa không. Cái tuổi từng nghĩ… chỉ cần thương một người đủ nhiều… chỉ cần làm việc đủ chăm… thì rồi cuộc đời sẽ nương tay một chút. Không. Cuộc đời không diễn ra theo cách đó. Đứng ở bên kia con dốc… người ta bắt đầu sống bằng những phép tính nhiều hơn là cảm xúc. Sáng mở mắt ra là điện thoại. Là lịch họp. Là công việc chưa xong. Là những khoản phải lo. Là những dự định chưa dám nghỉ. Là cảm giác… dù mệt đến mấy… mình cũng không còn cái quyền được dừng lại quá lâu. Anh cũng không thiếu những mùa gió ngược. Có những năm tháng… mọi thứ tưởng đã vào guồng. Tưởng bình yên cuối cùng cũng chịu ghé qua. Rồi chỉ một biến cố… mọi thứ đổ xuống. Những thứ mất nhiều năm gây dựng… ra đi nhanh đến mức mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Có những đêm thức đến gần sáng… không phải vì nhớ ai. Mà vì nhìn cuốn sổ chi chít những con số trước mặt… tự hỏi… khi mái tóc đã bắt đầu nhuốm màu thời gian… mình còn đủ thời gian để làm lại bao nhiêu lần nữa. Tuổi trẻ đau kiểu khác. Ồn ào. Nổi loạn. Còn tuổi này… người ta đau trong im lặng. Vẫn lái xe đi làm. Vẫn trả lời điện thoại. Vẫn cười đúng lúc cần cười. Vẫn nói với mọi người: “Ừ… anh ổn.” Trong khi có những ngày… anh ngồi yên thêm vài phút trong xe… trước khi mở cửa bước vào nhà. Chỉ để kịp gom lại vẻ bình thường của mình. Không phải vì yếu lòng. Chỉ là… không muốn mang bộ mặt mỏi mệt đó vào bữa cơm tối. Rồi anh gặp em. Một người phụ nữ… không còn cái cách nhìn đời quá dễ tin của tuổi trẻ. Em cũng không ít truân chuyên. Anh biết. Không phải qua những câu chuyện em kể. Mà qua cách em luôn nói “không sao đâu”… nhanh hơn một người bình thường. Qua cách em quen tự xử lý mọi chuyện… đến mức quên mất cảm giác dựa vào ai. Qua ánh mắt của một người… đã đi qua mất mát… nên không còn dễ đặt hết lòng tin vào những điều đẹp đẽ. Và có lẽ… em thì không ít truân chuyên… anh cũng chẳng thiếu gì những mùa gió ngược… nên giữa bộn bề tứ phía… không có những lời hứa lớn. Không ai còn ở tuổi nói mãi về tương lai bằng một trái tim đầy hưng phấn. Anh và em đều hiểu… Thương ở tuổi này… không chỉ là nhớ. Không chỉ là rung động. Mà còn là khả năng cùng nhau đi qua những ngày cơm áo chật vật… những lúc sức khoẻ bắt đầu biết lên tiếng… những khoảng lặng của tuổi tác… và cả nỗi sợ rất thật… rằng mình không còn quá nhiều thời gian để bắt đầu lại từ đầu. Nên anh không dám hứa với em điều gì chắc chắn. Không dám nói… anh sẽ cho em một cuộc đời hoàn hảo. Ở tuổi này… ai cũng hiểu lời hứa đẹp… đôi khi là thứ dễ nói nhất. Nhưng giữa rất nhiều thực tế của cuộc đời… anh vẫn giữ cho mình một niềm tin nhỏ. Rằng… sau quá nhiều giông gió… con người ta vẫn có thể gặp nhau. Không phải để cứu rỗi nhau. Không phải để lấp đầy những khoảng trống của nhau. Chỉ là… để những ngày còn lại… đỡ chông chênh hơn một chút. Anh không còn trẻ để mơ. Em cũng đã đi qua quá nhiều vết xước để tin tuyệt đối vào những điều màu hồng. Không có lời hứa nào thật sự chắc chắn. Chỉ có hai con người… đứng ở bên kia con dốc của cuộc đời… mang theo những vết xước riêng… Một ngày nào đó.... vẫn chọn ngồi lại cạnh nhau… trong một buổi chiều rất bình thường. Không cần nói gì nhiều. Chỉ cần biết… sau rất nhiều năm sống giữa giông gió… mình vẫn còn một nơi để trở về. Một mái đèn còn sáng. Một người còn chờ. Vậy thôi… nhiều khi đã là cả một điều ước lớn .... #pagenaydanhchoem #tamtrang #rb #annhien
Mà người đàn ông không kể với ai. Không phải vì không có gì để kể. Mà bởi đến chừng này tuổi… người ta hiểu có những góc tối riêng… nói ra… cũng không làm cuộc đời nhẹ hơn được bao nhiêu. Anh thì không còn trẻ để mơ nữa. Không phải là không còn ước mơ. Chỉ là tuổi này rồi… trước khi nghĩ tới mơ mộng… người ta phải nhìn xem công việc có ổn không. Sức khoẻ còn chịu được bao lâu. Tài khoản cuối tháng còn đủ để bước qua thêm một tháng nữa không. Cái tuổi từng nghĩ… chỉ cần thương một người đủ nhiều… chỉ cần làm việc đủ chăm… thì rồi cuộc đời sẽ nương tay một chút. Không. Cuộc đời không diễn ra theo cách đó. Đứng ở bên kia con dốc… người ta bắt đầu sống bằng những phép tính nhiều hơn là cảm xúc. Sáng mở mắt ra là điện thoại. Là lịch họp. Là công việc chưa xong. Là những khoản phải lo. Là những dự định chưa dám nghỉ. Là cảm giác… dù mệt đến mấy… mình cũng không còn cái quyền được dừng lại quá lâu. Anh cũng không thiếu những mùa gió ngược. Có những năm tháng… mọi thứ tưởng đã vào guồng. Tưởng bình yên cuối cùng cũng chịu ghé qua. Rồi chỉ một biến cố… mọi thứ đổ xuống. Những thứ mất nhiều năm gây dựng… ra đi nhanh đến mức mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Có những đêm thức đến gần sáng… không phải vì nhớ ai. Mà vì nhìn cuốn sổ chi chít những con số trước mặt… tự hỏi… khi mái tóc đã bắt đầu nhuốm màu thời gian… mình còn đủ thời gian để làm lại bao nhiêu lần nữa. Tuổi trẻ đau kiểu khác. Ồn ào. Nổi loạn. Còn tuổi này… người ta đau trong im lặng. Vẫn lái xe đi làm. Vẫn trả lời điện thoại. Vẫn cười đúng lúc cần cười. Vẫn nói với mọi người: “Ừ… anh ổn.” Trong khi có những ngày… anh ngồi yên thêm vài phút trong xe… trước khi mở cửa bước vào nhà. Chỉ để kịp gom lại vẻ bình thường của mình. Không phải vì yếu lòng. Chỉ là… không muốn mang bộ mặt mỏi mệt đó vào bữa cơm tối. Rồi anh gặp em. Một người phụ nữ… không còn cái cách nhìn đời quá dễ tin của tuổi trẻ. Em cũng không ít truân chuyên. Anh biết. Không phải qua những câu chuyện em kể. Mà qua cách em luôn nói “không sao đâu”… nhanh hơn một người bình thường. Qua cách em quen tự xử lý mọi chuyện… đến mức quên mất cảm giác dựa vào ai. Qua ánh mắt của một người… đã đi qua mất mát… nên không còn dễ đặt hết lòng tin vào những điều đẹp đẽ. Và có lẽ… em thì không ít truân chuyên… anh cũng chẳng thiếu gì những mùa gió ngược… nên giữa bộn bề tứ phía… không có những lời hứa lớn. Không ai còn ở tuổi nói mãi về tương lai bằng một trái tim đầy hưng phấn. Anh và em đều hiểu… Thương ở tuổi này… không chỉ là nhớ. Không chỉ là rung động. Mà còn là khả năng cùng nhau đi qua những ngày cơm áo chật vật… những lúc sức khoẻ bắt đầu biết lên tiếng… những khoảng lặng của tuổi tác… và cả nỗi sợ rất thật… rằng mình không còn quá nhiều thời gian để bắt đầu lại từ đầu. Nên anh không dám hứa với em điều gì chắc chắn. Không dám nói… anh sẽ cho em một cuộc đời hoàn hảo. Ở tuổi này… ai cũng hiểu lời hứa đẹp… đôi khi là thứ dễ nói nhất. Nhưng giữa rất nhiều thực tế của cuộc đời… anh vẫn giữ cho mình một niềm tin nhỏ. Rằng… sau quá nhiều giông gió… con người ta vẫn có thể gặp nhau. Không phải để cứu rỗi nhau. Không phải để lấp đầy những khoảng trống của nhau. Chỉ là… để những ngày còn lại… đỡ chông chênh hơn một chút. Anh không còn trẻ để mơ. Em cũng đã đi qua quá nhiều vết xước để tin tuyệt đối vào những điều màu hồng. Không có lời hứa nào thật sự chắc chắn. Chỉ có hai con người… đứng ở bên kia con dốc của cuộc đời… mang theo những vết xước riêng… Một ngày nào đó.... vẫn chọn ngồi lại cạnh nhau… trong một buổi chiều rất bình thường. Không cần nói gì nhiều. Chỉ cần biết… sau rất nhiều năm sống giữa giông gió… mình vẫn còn một nơi để trở về. Một mái đèn còn sáng. Một người còn chờ. Vậy thôi… nhiều khi đã là cả một điều ước lớn .... #pagenaydanhchoem #tamtrang #rb #annhien

About